Giải Nhất cuộc thi truyện ngắn 2015 - 2017 của báo Văn nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên) với chùm truyện ngắn “Vương quốc mộng mơ”, “Quà tặng tương lai” và “Mùa thanh long”. Không phải chờ đến cuộc thi này nhà văn Nguyễn Trường mới được bạn đọc biết đến. Anh là một nhà văn thuộc kiểu “chầm chậm tới mình”, đã sở hữu gần một chục tác phẩm văn xuôi nặng ký.
Sau khi tốt nghiệp trường Viết văn Nguyễn Du (khóa V), anh đầu quân cho nhà xuất bản Thanh niên. Làm việc ở chi nhánh TP. Hồ Chí Minh một độ dài rồi chuyển ra Hà Nội làm Giám đốc /Tổng biên tập. Lần đầu tiên nhà xuất bản này có nhà văn làm thủ lĩnh. Anh đến với cuộc thi truyện ngắn của báo Văn nghệ lần này với thái độ khiêm tốn, nhưng tự tin vì đã có bề dày trải nghiệm sống và viết.

Nhà văn Nguyễn Trường (giữa) nhận giải Nhất cuộc thi truyện ngắn 2015 - 2017 của báo Văn nghệ với chùm truyện ngắn “Vương quốc mộng mơ”, “Quà tặng tương lai” và “Mùa thanh long”.
Chùm truyện đạt giải Nhất của nhà văn Nguyễn Trường quả thực không làm “xấu chàng hổ ai”. Càng đọc càng thấy thấm thía vì sự thâm hậu của lối viết, cách đặt vấn đề sâu sắc và kín đáo, ngôn từ giản dị, giọng điệu chân thành. “Vương quốc mộng mơ” là truyện hay nhất trong chùm truyện được giải. Có thể nói khi viết về nhân vật ông Đạo Dừa tác giả rất vững tay, có bản lĩnh sống và nghệ thuật. Bởi vì vấn đề tôn giáo luôn nhạy cảm, nhất là trong bối cảnh hiện nay.
Có thể nói, truyện ngắn này đa nghĩa, nhiều tầng giá trị, nên khi đăng báo, Ban biên tập đã phải viết một sa-pô khá dài đề phòng những cách suy diễn lệch lạc với dụng ý không tốt. Cặp nhân vật chính ông Đạo Dừa (người mộng mơ, hoang tưởng, đôi chút phiêu lưu) và cô Diệu Nương (cháu/ và là cố vấn của ông Đạo Dừa, người thực tiễn, có khả năng làm cân bằng tâm thế người khác) là một “cặp đôi hoàn hảo”, một cặp “song kiếm hợp bích”, đã làm bật chủ đề tư tưởng của tác phẩm - con người không thể bay khỏi mặt đất.
“Vương quốc mộng mơ” là một truyện triết lý nhưng không khô khan, trái lại giàu chất sống. Nhà văn đã nghiền ngẫm hơn 20 năm để viết tác phẩm này từ những điều mắt thấy tai nghe.
“Quà tặng tương lai” (tên truyện được dùng đặt tên cho cả cuốn sách) là một truyện mang phong cách tâm lý - trữ tình. Tác giả kể (từ ngôi thứ nhất) câu chuyện về người mẹ của mình giữ gìn một kỷ vật của người lính mấy chục năm, luôn khắc khoải ngày gặp lại để trao trả món quà quý. Nhưng khi gặp lại thì con người đó (nhân vật Đăng) đã là một con người hoàn toàn khác trước, cố tình lãng quên quá khứ, say sưa với địa vị và quyền uy mới trên ghế chủ tịch một quận ở Sài Gòn sau 1975. Truyện rất ngắn nhưng có mầm mống một tiểu thuyết vì mở rộng không gian - thời gian nghệ thuật. Cấu tứ của truyện có ý nghĩa nhân văn: nếu quá khứ không tạo nên giá trị và niềm tin thì mãi mãi nó không thể trở thành quà tặng tương lai, dẫu trong hoàn cảnh nào con người có lương tri không được lãng quên bất cứ điều gì, bất cứ con người nào. Đời sống là một dòng chảy liên tục, có quá khứ - hiện tại - tương lai. Con người không thể cắt khúc để sống. Truyện được viết theo bút pháp tâm lý, hướng vào nội tâm, phát hiện vẻ đẹp tâm hồn của con người chân chính, phê phán những kẻ bội bạc với đồng loại. “Mùa thanh long” được viết theo phép ẩn dụ. Nói chuyện thiên nhiên cây cỏ, mùa màng thu hoạch với người nông dân có vẻ như là chuyện bao đồng, nhưng cuối cùng hướng tới chuyện của con người. Nhân vật chị Sáu trong truyện là một người tốt. Nhưng tốt theo lối cổ xưa - ôm đồm, đa mang mọi chuyện nên cuối cùng cứ như mắc vào mớ bòng bong trong mọi quan hệ tình cảm. Cái tình thương người của chị quả thật bao la, nhưng đôi khi vì thế mà “yêu nhau bằng mười hại nhau”, nghĩa là làm cho người khác vì được bao bọc, bao cấp mà trở nên thụ động. Mạch ngầm của truyện rất sâu, nó gợi suy nghĩ về việc cần thoát ra khỏi cái cơ chế quan liêu bao cấp của một thời kỳ dài khiến con người nhụt chí tự chủ, sáng tạo. Truyện được viết bằng một giọng cảm thương, chia sẻ nhưng không bi lụy, yếu đuối. Cảnh và tình, người và việc quấn quyện, tạo ra một cảm giác thú vị khi được trở về với chuyện của “tam nông” đang rất nóng trong quá trình phát triển kinh tế - xã hội hiện nay.
Nhìn chung, phong cách của nhà văn Nguyễn Trường đã định hình và phát sáng. Nếu có thể nói thì đó là phong cách tâm lý – triết luận – trữ tình. Nếu nói văn chương là nghệ thuật ngôn từ thì truyện của nhà văn Nguyễn Trường dễ đọc, dễ cảm nhận vì sự giản dị như là nguyên tắc phát hiện và thể hiện cái đẹp của đời sống qua câu chữ. Nhà văn Nguyễn Trường không bị các ism (chủ nghĩa) chi phối (hậu hiện đại chẳng hạn). Anh viết theo truyền thống hiện thực chủ nghĩa vốn tạo nên thành tựu cơ bản của văn học dân tộc 10 thế kỷ. Anh có ý thức quan tâm đến độc giả, không “hoắng” lên như nhiều cây bút non nớt, thiếu bản lĩnh thường hay đắp điếm tác phẩm bằng những xảo thuật. Nhà văn viết theo quan niệm “cái đẹp là sự giản dị”.