Nguyễn Thị Mai

Nguyễn Thị Mai| 04/05/2020 14:47

Sinh năm 1955, sống và làm việc tại Hà Nội, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội Nhà văn Hà Nội. Đã in 12 tập thơ. Đã được trao 8 giải thưởng văn học: Giải thưởng cuộc thi thơ tạp chí Văn nghệ Quân đội 1989 - 1990; Giải thưởng văn học thiếu nhi Hội Nhà văn Việt Nam năm 1993; Hai giải thưởng của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam; Hai giải thưởng văn học Hà Tây; Giải thưởng cuộc thi thơ tình lục bát báo Văn nghệ Trẻ năm 2007.

Nguyễn Thị Mai
Nằm giường bộ đội

Nằm giường bộ đội đêm biên giới
Nghe rõ sương rừng thả giọt khuya
Cảm rõ hiên ngoài run bước gió
Thấm tận thang giường lưng tái tê

Bên trong phòng lính đơn chăn gối
Bên ngoài cửa sổ đơn vầng trăng
Chỉ tiếng chim ngàn là đôi tiếng
Gọi nhau trên đỉnh Chùng Sủa Sằn

Đồn hiếm có ngày đông chiến sĩ
Khách lên, mây đón quấn quện liền
Mận chín tự tay mà hái quả
Chủ còn mê mải dọc đường biên

Nằm giường bộ đội không muốn ngủ
Để dành cơn thức lắng nghe sương
Tí tách những lời bên bờ giậu
Như khía vào đêm xót canh trường

Sáng mai trở dậy, phòng lưu luyến
Biết để lại gì chuyến ghé thăm
Có sợi tóc mềm vương lại gối
Xin gửi làm tin một đêm nằm.

Trở lại Thiên Thai

Mình đã chia tay với núi
Sao còn trở lại Thiên Thai? 
Nẻo về hoa rơi trắng lối
Bâng khuâng cát bụi dặm dài

Đường vẫn Dâu, Keo… những chùa
Đồng vẫn rạ, rơm sau mùa
Vệt khói đốt đồng cay mắt
Hay mình khóc chuyện đời xưa?

Đời xưa trốn nhà đi hội
Tấm xinh yếm đỏ, má đào
Chiếc hài rơi thành định mệnh
Tấm thành Hoàng hậu lao đao

Ngày xưa có nhà Vua ấy
Kén người chỉ thử bàn chân
Tin ở trái tim linh diệu
Tình yêu đơn giản ngàn lần...

Truyện cổ tích đã ngày xưa
Thương bao nước mắt cho vừa
Nhớ núi mình về với núi
Sao hồn cứ mải vu vơ?

Xe đi ngược lòng gió lạnh
Ngược lòng nắng dại, sương hoang
Có vạt cải ngồng đứng đợi
Thủy chung mách nẻo hoa vàng

Người ơi, người xa còn đâu
Gọi người, đục nước sông Cầu
Gọi người, vẹt mòn trăng Hội
Vọng về... chuông thảng Luy Lâu.
(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Phát triển không gian sáng tạo: Đòn bẩy cho công nghiệp văn hóa
    Hơn một thập kỷ qua, các không gian sáng tạo tại Việt Nam đã có bước chuyển động tích cực, trở thành hạt nhân thúc đẩy đổi mới sáng tạo, quảng bá giá trị văn hóa, phát triển du lịch và tăng cường gắn kết cộng đồng. Tuy nhiên, quá trình phát triển này vẫn đối mặt với nhiều thách thức, đòi hỏi phải nhận diện rõ các rào cản và có giải pháp chính sách, quản lý phù hợp.
  • Chiếc vé nhỏ - Câu chuyện tàu điện Hà Nội xưa
    Mỗi khi nghe ca khúc “Nhớ về Hà Nội”, những người Hà Nội ngoài ngũ tuần chắc hẳn lại nhớ về một thời xa vắng khi tiếng leng keng của tàu điện đánh thức phố phường mỗi sớm mai. Những chuyến tàu xanh hay đỏ, ghế gỗ, vành sắt mòn bóng đã chở biết bao thế hệ người Hà Nội. Ít ai nghĩ câu chuyện về những chuyến tàu ấy lại bắt đầu từ một thứ nhỏ bé: chiếc vé.
  • Trường Trung học phổ thông Trung Giã: Rộn ràng Lễ tri ân và trưởng thành cho học sinh khối 12
    Ngày 25/5, trong không khí vui tươi phấn khởi, thầy và trò Trường Trung học phổ thông Trung Giã (Hà Nội), đã long trọng tổ chức Lễ bế giảng năm học 2025 – 2026 và Lễ tri ân, trưởng thành cho học sinh khối 12.
  • Dòng sông dệt nên cốt cách Hà thành
    Có những dòng sông chỉ đi qua một vùng đất, nhưng cũng có những dòng sông lại vào ký ức, vào tâm thức của con người. Với Hà Nội, sông Hồng là một dòng sông như thế. Từ thượng nguồn đỏ nặng phù sa, con sông lặng lẽ chảy qua bao mùa mưa nắng, ôm lấy Thủ đô như một dải lụa nâu bền bỉ của thời gian. Người Hà Nội sống cùng sông Hồng, lớn lên cùng sông Hồng và rồi trong sâu thẳm, ai cũng mang trong mình một phần bóng dáng của dòng sông ấy.
Đừng bỏ lỡ
Nguyễn Thị Mai
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO