Nàng là người mẫu

Truyện ngắn của LƯƠNG TRỤ SINH (Trung Quốc)| 29/08/2017 10:54

Thành thật mà nói, khi nhìn Hạ Liên, trước hết mắt tôi nhìn vào thân hình gợi cảm, quyến rũ và trắng nõn của nàng, sau đó là nhìn vào đôi mắt xinh đẹp và đượm buồn của nàng. Tôi tin rằng, ngay từ lúc nhìn nàng bằng cái nhìn đầu tiên, tôi đã yêu nàng say đắm, còn khi nhìn nàng bằng cái nhìn tiếp theo thì càng làm tôi tăng thêm can đảm để theo đuổi nàng.

Nàng là người mẫu
Minh họa của Hà Trí Dũng


Một chàng trai tuổi vừa mới đôi mươi, lần đầu tiên nhìn thấy một cô gái khỏa thân, như bông hoa vừa hé nở, không cần nói thì ai cũng biết rằng, có sự phấn khích và tham lam! 

Tôi đang học tại Học viện Mỹ thuật, tiết học đầu tiên trên cơ thể con người. Người mẫu trong Học viện Mỹ thuật được tuyển dụng tạm thời, họ đến từ các vùng nông thôn xa xôi, hẻo lánh. Những người phụ nữ này ra thành phố để làm thuê, nhưng không thể tìm được việc làm để kiếm sống. Họ đến Học viện Mỹ thuật để đăng ký làm người mẫu. Đa số phụ nữ đều đã có chồng, ngực thì chảy xệ, hình dáng cũng rất lam lũ, lại không hiểu mấy về nghệ thuật. Khi làm người mẫu, họ cởi hết váy áo, tạo các dáng đứng, ngồi, ngồi xổm và nằm, mà họ cứ ngơ ngơ ngác ngác.

Khi Hạ Liên đến, trong Học viện Mỹ thuật, đặc biệt là trong những nam sinh viên chúng tôi, xảy ra một chấn động nho nhỏ. Nàng là một cô gái xinh đẹp, mới 19 tuổi.

Ngày hôm đó tôi đi học muộn. Khi tôi bước vào phòng vẽ, người mẫu đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế phủ vải trắng. Nàng tên là Hạ Liên. Nàng thật là đoan trang, thật là thánh thiện, thật là xinh đẹp. Nàng quả là hóa thân của Nữ thần Nghệ thuật...

Tôi ngơ ngác nhìn nàng có lẽ đến chừng mười phút rồi mới bắt đầu vẽ. Có lẽ sự ngơ ngác của tôi đã gây ra sự chú ý của nàng. Ánh mắt của nàng và ánh mắt của tôi đã gặp nhau. Tôi cảm thấy một sự dịu dàng như hồ nước mùa xuân lăn tăn gợn sóng. Tôi vô tình nhắm mắt say sưa tưởng tượng chừng đến mấy phút...

Khi tôi mở mắt ra thì nhìn thấy nhũ hoa bên phải của nàng đỏ tươi giống như một nụ hoa hồng, có điểm xuyết một chấm đen nhỏ xíu. Hãy nhìn kỹ xem nào, đúng là một con muỗi chân hoa! Con muỗi đốt vào nhũ hoa của nàng, có vẻ như nàng không hề cảm thấy. Nàng giống như một tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ, không hề động đậy chút nào. Tôi muốn được đến trước nàng để đập chết con muỗi ngang tàng ấy, nhưng tôi không dám. Đồng thời, tôi lại ao ước rằng mình chính là con muỗi ấy, như vậy thì tôi có diễm phúc biết bao nhiêu.

Con muỗi đã no nê, một lúc sau khó khăn lắm nó mới bay lên nổi, rồi nó bay đến và lăn kềnh trên bức vải toan của tôi. Tôi bực tức chộp lấy nó và đập nó bắn cả máu tươi. Nhìn lại Hạ Liên, trên nhũ hoa của nàng có một vết máu đỏ nhỏ xíu.

Tôi đi ra ngoài, xuống hiệu thuốc trong học viện mua một lọ dầu gió. Không lâu sau tôi quay trở lại thì tiết học đã vừa xong. Hạ Liên đã mặc xong váy áo, gương mặt tươi cười khi nhìn vào những bức tranh của chúng tôi. Đấy là những bức tranh vẽ còn dang dở, nhìn không thấy có những ưu và khuyết điểm gì. Khi nàng xem bức tranh của tôi, nàng bật lên một tiếng: Ôi chao! Nàng nói: “Làm sao mà vải toan của anh lại bẩn thế?” Tôi nhìn chằm chằm vào nàng và nói: “Anh trả thù cho em, là con muỗi đã đốt em đấy!” Tôi thấy nàng đỏ mặt một chút. Tôi lấy lọ dầu gió vừa mới mua đưa cho nàng. Nàng ngập ngừng một lát rồi mới nhận. Nàng nhoẻn miệng cười, nói lời cảm ơn và đi ra ngoài.

Ngày hôm sau có tiết học vẽ cơ thể người, tôi đến lớp trước tiên. Nhân lúc chưa có ai, tôi mang chiếc đệm bông mà tôi may ở một hiệu trên phố chiều qua đến trải trên chiếc ghế đẩu, như vẫn thường dùng vải trắng phủ lên. Một lúc sau, Hạ Liên tới lớp. Nàng mặc một chiếc váy trắng tinh, để chân trần không mặc vớ, mang đôi dép màu trắng. Nàng có một đôi chân thanh thoát, mịn màng như ngọc.

Đã đến giờ lên lớp. Nàng đi lên bục mẫu tự nhiên giống như nàng đang một mình trong phòng tắm… Tôi quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt của các bạn trong lớp cũng đều chăm chăm nhìn thẳng vào nàng. Tôi thực sự muốn mang tấm vải trắng đang che trên ghế người mẫu để quấn quanh thân thể mảnh dẻ, yếu ớt của nàng.

Lúc vào làm người mẫu, nàng ngồi im không hề động đậy, ánh mắt nàng nhìn như khoan thẳng vào ánh mắt của tôi, tôi đọc được một sự cảm động chân tình của nàng trong ấy.

Khi tiết học đã xong, nàng bước lại bên tôi, mỉm cười và nói: “Cảm ơn anh đã giúp cho em cái đệm. Trước đây thường ngồi làm mẫu trên chiếc ghế đẩu, khi xong một tiết học, hông em đau ê ẩm”. Tôi nói: “Làm sao mà em lại biết là cái đệm ấy là của tôi?”. Nàng nói: “Ngoài anh ra, không còn ai khác!”

Hai tiết học vẽ đã kết thúc, các bạn khác đều vẽ rất tốt, còn tôi, do tôi không tập trung, nên bức vẽ hãy còn dang dở, chỉ được hai phần ba. Ngày mai đã phải nộp bài tập vẽ rồi, biết làm thế nào đây? Hạ Liên đã thấy sự lo lắng của tôi, nàng thì thầm: “Hay là buổi chiều nay, anh đến nhà trọ của em mà vẽ nốt đi! Chiều nay em không lên lớp!”

Tôi nghe xong mà nhịp tim đập loạn xạ.

Nhà Hạ Liên ở trọ không xa Học viện Mỹ thuật bao nhiêu, chỉ đi một lát là tới. Ngoài một chiếc giường, một cái bàn, một cái ghế, một chiếc gương soi thì gần như trống rỗng. Tôi lấy giá vẽ đặt trong góc tường, Hạ Liên ngồi trên giường. Trái tim tôi đập thình thịch liên hồi.

 “Trước tiên, anh quay mặt đi nhé!” - Hạ Liên mỉm cười và nói. Tôi bảo nàng rằng, ở trên lớp đông người như thế, em còn dám cởi, ở đây, có mỗi một mình tôi, em lại không dám hay sao? Tuy nói thế, nhưng tôi vẫn quay mặt vào phía trong tường.

Im lặng một lúc, nàng nhẹ nhàng nói: “Được rồi!”. Tôi lập tức quay người lại. Một Nữ thần sống động biết bao nhiêu, xinh đẹp biết bao nhiêu! Tôi cảm thấy căn phòng nhỏ như sáng bừng lên, tất cả các đồ vật trong phòng như nhòa đi trước bóng dáng lộng lẫy, đáng yêu và diễm lệ của nàng. Vì lúc này chỉ có một mình tôi, so với khi ở trên lớp học rất đông người, nàng trở nên thoải mái hơn nhiều, tự nhiên hơn nhiều, cũng xinh đẹp hơn rất nhiều…

Không lâu sau, ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ cũng nhạt dần, không ngờ trời bắt đầu mưa, tiếng mưa rơi rả rích, không khí trở nên lành lạnh. Bức họa của tôi vẫn còn dang dở. Tôi thấy thân thể Hạ Liên đã chớm lạnh…

Tôi bảo nàng mặc áo vào, phần còn lại tôi cứ tưởng tượng mà vẽ cũng xong. Nàng nói rằng, không, nhất định phải kiên trì để tôi vẽ xong bức họa. Nàng còn nói thêm rằng, so với khi mùa đông thì cái lạnh này chưa là cái gì cả? Tôi đành phải nghe theo và vẽ thật nhanh…

Cuối cùng bức họa cũng hoàn thành. Tôi đứng lên. Nàng cũng đứng lên. Tôi bảo nàng nhanh nhanh mặc váy áo vào, cẩn thận không thì cảm lạnh. Nàng nhảy lò cò, xoa xoa lên hai cánh tay trần, xoa lên những chỗ lạnh bị nổi da gà. Nàng nói: “Anh mau mau ôm lấy em đi, em như bị đóng băng rồi đây này!”.  Nói rồi, nàng òa mình vào trong vòng tay tôi, tôi đưa tay ôm lấy eo của nàng. Bởi vì quá bất ngờ, tôi không biết là nên ôm nàng, hay là không nên ôm nàng nữa. Trong tâm trí tôi như có một khoảng trống không…

PHẠM THANH CẢI 
(Dịch từ nguyên bản tiếng Trung)
(0) Bình luận
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Tản văn: Những hàng thông lặng im
    Những hàng thông đã lặng im từ lâu lắm. Như từ hóa thạch, như từ lòng đất, như từ đại dương, những đại dương san hô mà loài người đã vô tình quên lãng. Thông như là sự hóa thạch của những trầm tích ấy. Những trầm tích mà hôm nay, ngày mai, bất cứ khi nào có thể lại sẽ reo ca trong lòng bạn. Này hỡi em yêu! Và đó là một sự nhiệm màu!
  • Ra mắt bộ sách kỹ năng giúp cha mẹ thấu hiểu và đồng hành cùng con
    Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật vừa ra mắt bạn đọc ba bộ sách: “Kỹ năng sinh tồn thông minh của trẻ”, “Tâm lý thiếu niên” và “Kỹ năng làm cha mẹ”. Mỗi bộ sách mang đến những kiến thức thiết thực, góp phần bồi đắp nhân cách, kỹ năng sống và xây dựng môi trường gia đình hạnh phúc.
  • Trao 3 giải Nhất tại Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh
    Tối 8/6, lễ bế mạc và trao giải Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 đã khép lại chuỗi hoạt động sôi nổi với sự tham gia của đông đảo nhà làm phim trẻ.
  • Xây dựng Hà Nội xanh hơn, thông minh hơn, hiện đại hơn
    Chiều 8/6 tại Hà Nội, UBND Thành phố Hà Nội đã long trọng tổ chức Hội nghị lãnh đạo các thành phố ASEAN năm 2026. Đây là sự kiện nằm trong khuôn khổ Diễn đàn Tương lai ASEAN 2026 do Việt Nam chủ trì tổ chức.
  • Những thanh âm làm giàu bản sắc Hà Nội
    Trong hơn một giờ đồng hồ, những giai điệu jazz quốc tế hòa quyện cùng các ca khúc Việt Nam quen thuộc đã tạo nên một không gian nghệ thuật mở đầy cảm xúc giữa trung tâm Thủ đô.
  • Phong Nha - Kẻ Bàng được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới
    Trong khuôn khổ Kỳ họp lần thứ 38 của Hội đồng Điều phối quốc tế Chương trình Con người và Sinh quyển thuộc UNESCO diễn ra tại thành phố Hernandarias, Cộng hòa Paraguay, Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng đã chính thức được UNESCO vinh danh là Khu Dự trữ sinh quyển thế giới.
  • Khai mạc Liên hoan phim ngắn TP Hồ Chí Minh lần thứ 2 năm 2026
    Liên hoan phim ngắn Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ II năm 2026 với chủ đề "Vươn mình tỏa sáng" không chỉ là sân chơi dành cho các nhà làm phim trẻ mà còn đánh dấu bước tiến quan trọng trong chiến lược phát triển công nghiệp điện ảnh, hiện thực hóa các cam kết của Thành phố sau khi gia nhập Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO trong lĩnh vực điện ảnh.
  • Có một Hà Nội đầy thi vị trong những ngày đầu tháng 6
    Chiều 7/6, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện sẽ mang đến một cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc giữa Jazz và những ca khúc về Hà Nội. Điều đặc biệt là chương trình lần này gợi mở hình ảnh Thủ đô qua những dấu ấn của các mùa trong năm, từ “Có phải em mùa thu Hà Nội”, “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa” đến “Hà Nội 12 mùa hoa”.
  • Công bố xếp hạng đình Liễu Cốc Thượng là Di tích cấp TP Huế
    Bảo tồn nhiều tư liệu, sắc phong cùng các giá trị văn hóa gắn với đời sống tâm linh, phong tục tập quán của người dân đã trải qua hơn 500 năm nên đình Liễu Cốc Thượng được xếp hạng Di tích cấp TP Huế.
  • Hà Nội tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt” cho 17 cá nhân
    Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Đại Thắng đã ký ban hành Quyết định số 2822/QĐ-UBND ngày 5/6/2026 về việc tặng danh hiệu “Người tốt, việc tốt”.
Nàng là người mẫu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO