Nàng là người mẫu

Truyện ngắn của LƯƠNG TRỤ SINH (Trung Quốc)| 29/08/2017 10:54

Thành thật mà nói, khi nhìn Hạ Liên, trước hết mắt tôi nhìn vào thân hình gợi cảm, quyến rũ và trắng nõn của nàng, sau đó là nhìn vào đôi mắt xinh đẹp và đượm buồn của nàng. Tôi tin rằng, ngay từ lúc nhìn nàng bằng cái nhìn đầu tiên, tôi đã yêu nàng say đắm, còn khi nhìn nàng bằng cái nhìn tiếp theo thì càng làm tôi tăng thêm can đảm để theo đuổi nàng.

Nàng là người mẫu
Minh họa của Hà Trí Dũng


Một chàng trai tuổi vừa mới đôi mươi, lần đầu tiên nhìn thấy một cô gái khỏa thân, như bông hoa vừa hé nở, không cần nói thì ai cũng biết rằng, có sự phấn khích và tham lam! 

Tôi đang học tại Học viện Mỹ thuật, tiết học đầu tiên trên cơ thể con người. Người mẫu trong Học viện Mỹ thuật được tuyển dụng tạm thời, họ đến từ các vùng nông thôn xa xôi, hẻo lánh. Những người phụ nữ này ra thành phố để làm thuê, nhưng không thể tìm được việc làm để kiếm sống. Họ đến Học viện Mỹ thuật để đăng ký làm người mẫu. Đa số phụ nữ đều đã có chồng, ngực thì chảy xệ, hình dáng cũng rất lam lũ, lại không hiểu mấy về nghệ thuật. Khi làm người mẫu, họ cởi hết váy áo, tạo các dáng đứng, ngồi, ngồi xổm và nằm, mà họ cứ ngơ ngơ ngác ngác.

Khi Hạ Liên đến, trong Học viện Mỹ thuật, đặc biệt là trong những nam sinh viên chúng tôi, xảy ra một chấn động nho nhỏ. Nàng là một cô gái xinh đẹp, mới 19 tuổi.

Ngày hôm đó tôi đi học muộn. Khi tôi bước vào phòng vẽ, người mẫu đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế phủ vải trắng. Nàng tên là Hạ Liên. Nàng thật là đoan trang, thật là thánh thiện, thật là xinh đẹp. Nàng quả là hóa thân của Nữ thần Nghệ thuật...

Tôi ngơ ngác nhìn nàng có lẽ đến chừng mười phút rồi mới bắt đầu vẽ. Có lẽ sự ngơ ngác của tôi đã gây ra sự chú ý của nàng. Ánh mắt của nàng và ánh mắt của tôi đã gặp nhau. Tôi cảm thấy một sự dịu dàng như hồ nước mùa xuân lăn tăn gợn sóng. Tôi vô tình nhắm mắt say sưa tưởng tượng chừng đến mấy phút...

Khi tôi mở mắt ra thì nhìn thấy nhũ hoa bên phải của nàng đỏ tươi giống như một nụ hoa hồng, có điểm xuyết một chấm đen nhỏ xíu. Hãy nhìn kỹ xem nào, đúng là một con muỗi chân hoa! Con muỗi đốt vào nhũ hoa của nàng, có vẻ như nàng không hề cảm thấy. Nàng giống như một tác phẩm điêu khắc hoàn mỹ, không hề động đậy chút nào. Tôi muốn được đến trước nàng để đập chết con muỗi ngang tàng ấy, nhưng tôi không dám. Đồng thời, tôi lại ao ước rằng mình chính là con muỗi ấy, như vậy thì tôi có diễm phúc biết bao nhiêu.

Con muỗi đã no nê, một lúc sau khó khăn lắm nó mới bay lên nổi, rồi nó bay đến và lăn kềnh trên bức vải toan của tôi. Tôi bực tức chộp lấy nó và đập nó bắn cả máu tươi. Nhìn lại Hạ Liên, trên nhũ hoa của nàng có một vết máu đỏ nhỏ xíu.

Tôi đi ra ngoài, xuống hiệu thuốc trong học viện mua một lọ dầu gió. Không lâu sau tôi quay trở lại thì tiết học đã vừa xong. Hạ Liên đã mặc xong váy áo, gương mặt tươi cười khi nhìn vào những bức tranh của chúng tôi. Đấy là những bức tranh vẽ còn dang dở, nhìn không thấy có những ưu và khuyết điểm gì. Khi nàng xem bức tranh của tôi, nàng bật lên một tiếng: Ôi chao! Nàng nói: “Làm sao mà vải toan của anh lại bẩn thế?” Tôi nhìn chằm chằm vào nàng và nói: “Anh trả thù cho em, là con muỗi đã đốt em đấy!” Tôi thấy nàng đỏ mặt một chút. Tôi lấy lọ dầu gió vừa mới mua đưa cho nàng. Nàng ngập ngừng một lát rồi mới nhận. Nàng nhoẻn miệng cười, nói lời cảm ơn và đi ra ngoài.

Ngày hôm sau có tiết học vẽ cơ thể người, tôi đến lớp trước tiên. Nhân lúc chưa có ai, tôi mang chiếc đệm bông mà tôi may ở một hiệu trên phố chiều qua đến trải trên chiếc ghế đẩu, như vẫn thường dùng vải trắng phủ lên. Một lúc sau, Hạ Liên tới lớp. Nàng mặc một chiếc váy trắng tinh, để chân trần không mặc vớ, mang đôi dép màu trắng. Nàng có một đôi chân thanh thoát, mịn màng như ngọc.

Đã đến giờ lên lớp. Nàng đi lên bục mẫu tự nhiên giống như nàng đang một mình trong phòng tắm… Tôi quay đầu lại, nhìn thấy ánh mắt của các bạn trong lớp cũng đều chăm chăm nhìn thẳng vào nàng. Tôi thực sự muốn mang tấm vải trắng đang che trên ghế người mẫu để quấn quanh thân thể mảnh dẻ, yếu ớt của nàng.

Lúc vào làm người mẫu, nàng ngồi im không hề động đậy, ánh mắt nàng nhìn như khoan thẳng vào ánh mắt của tôi, tôi đọc được một sự cảm động chân tình của nàng trong ấy.

Khi tiết học đã xong, nàng bước lại bên tôi, mỉm cười và nói: “Cảm ơn anh đã giúp cho em cái đệm. Trước đây thường ngồi làm mẫu trên chiếc ghế đẩu, khi xong một tiết học, hông em đau ê ẩm”. Tôi nói: “Làm sao mà em lại biết là cái đệm ấy là của tôi?”. Nàng nói: “Ngoài anh ra, không còn ai khác!”

Hai tiết học vẽ đã kết thúc, các bạn khác đều vẽ rất tốt, còn tôi, do tôi không tập trung, nên bức vẽ hãy còn dang dở, chỉ được hai phần ba. Ngày mai đã phải nộp bài tập vẽ rồi, biết làm thế nào đây? Hạ Liên đã thấy sự lo lắng của tôi, nàng thì thầm: “Hay là buổi chiều nay, anh đến nhà trọ của em mà vẽ nốt đi! Chiều nay em không lên lớp!”

Tôi nghe xong mà nhịp tim đập loạn xạ.

Nhà Hạ Liên ở trọ không xa Học viện Mỹ thuật bao nhiêu, chỉ đi một lát là tới. Ngoài một chiếc giường, một cái bàn, một cái ghế, một chiếc gương soi thì gần như trống rỗng. Tôi lấy giá vẽ đặt trong góc tường, Hạ Liên ngồi trên giường. Trái tim tôi đập thình thịch liên hồi.

 “Trước tiên, anh quay mặt đi nhé!” - Hạ Liên mỉm cười và nói. Tôi bảo nàng rằng, ở trên lớp đông người như thế, em còn dám cởi, ở đây, có mỗi một mình tôi, em lại không dám hay sao? Tuy nói thế, nhưng tôi vẫn quay mặt vào phía trong tường.

Im lặng một lúc, nàng nhẹ nhàng nói: “Được rồi!”. Tôi lập tức quay người lại. Một Nữ thần sống động biết bao nhiêu, xinh đẹp biết bao nhiêu! Tôi cảm thấy căn phòng nhỏ như sáng bừng lên, tất cả các đồ vật trong phòng như nhòa đi trước bóng dáng lộng lẫy, đáng yêu và diễm lệ của nàng. Vì lúc này chỉ có một mình tôi, so với khi ở trên lớp học rất đông người, nàng trở nên thoải mái hơn nhiều, tự nhiên hơn nhiều, cũng xinh đẹp hơn rất nhiều…

Không lâu sau, ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ cũng nhạt dần, không ngờ trời bắt đầu mưa, tiếng mưa rơi rả rích, không khí trở nên lành lạnh. Bức họa của tôi vẫn còn dang dở. Tôi thấy thân thể Hạ Liên đã chớm lạnh…

Tôi bảo nàng mặc áo vào, phần còn lại tôi cứ tưởng tượng mà vẽ cũng xong. Nàng nói rằng, không, nhất định phải kiên trì để tôi vẽ xong bức họa. Nàng còn nói thêm rằng, so với khi mùa đông thì cái lạnh này chưa là cái gì cả? Tôi đành phải nghe theo và vẽ thật nhanh…

Cuối cùng bức họa cũng hoàn thành. Tôi đứng lên. Nàng cũng đứng lên. Tôi bảo nàng nhanh nhanh mặc váy áo vào, cẩn thận không thì cảm lạnh. Nàng nhảy lò cò, xoa xoa lên hai cánh tay trần, xoa lên những chỗ lạnh bị nổi da gà. Nàng nói: “Anh mau mau ôm lấy em đi, em như bị đóng băng rồi đây này!”.  Nói rồi, nàng òa mình vào trong vòng tay tôi, tôi đưa tay ôm lấy eo của nàng. Bởi vì quá bất ngờ, tôi không biết là nên ôm nàng, hay là không nên ôm nàng nữa. Trong tâm trí tôi như có một khoảng trống không…

PHẠM THANH CẢI 
(Dịch từ nguyên bản tiếng Trung)
(0) Bình luận
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tạo dựng bản sắc kiến trúc Hà Nội: Giữ hồn cốt Thủ đô, kiến tạo diện mạo cho tương lai
    Kiến trúc không chỉ định hình diện mạo đô thị mà còn lưu giữ ký ức, phản ánh bản sắc văn hóa và trình độ phát triển của mỗi thời đại. Đối với Hà Nội - thành phố ngàn năm văn hiến, việc kiến tạo những công trình mới hài hòa với không gian lịch sử, đồng thời phát huy vai trò của đội ngũ kiến trúc sư trong bảo tồn và sáng tạo, là yêu cầu quan trọng để xây dựng Thủ đô "Văn hiến - Văn minh - Hiện đại", đáp ứng yêu cầu phát triển trong thời kỳ mới.
  • [Video] “Khúc quân hành” năm 2026: Một thập kỷ bền bỉ lan toả nghĩa tình đền ơn đáp nghĩa
    Tiếp nối thành công của 9 lần trước, năm 2026, Chương trình "Khúc quân hành” lần thứ X do Tạp chí Người Hà Nội tổ chức, đã diễn ra từ ngày 18 đến 21/7 tại các xã Đông Khê, Trường Hà - tỉnh Cao Bằng và Thủ đô Hà Nội. Chương trình là hoạt động thiết thực kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026); hướng tới 80 năm Ngày Toàn quốc kháng chiến (19/12/1946 - 19/12/2026). Chương trình Khúc quân hành năm 2026 đánh dấu một thập kỷ vun đắp và lan tỏa truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”, “Đền ơn đáp nghĩa” tốt đẹp của dân tộc.
  • Giải thưởng Victor Tardieu 2026: Tôn vinh và tiếp sức cho những tài năng mỹ thuật trẻ
    Chiều 25/7, Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam tổ chức Lễ trao Giải thưởng Victor Tardieu 2026, vinh danh những sinh viên có tác phẩm tốt nghiệp xuất sắc. Ở mùa giải thứ hai, giải thưởng tiếp tục khẳng định vai trò là bệ phóng cho các tài năng mỹ thuật trẻ.
  • Hà Nội thí điểm mô hình tiêu dùng số và bảo trợ thương mại điện tử
    Đến năm 2028, thành phố phấn đấu kết nối 500 chủ thể, công khai 1.000 sản phẩm với ít nhất 80% có truy xuất nguồn gốc, đồng thời giải quyết hiệu quả các phản ánh và khiếu nại. Để thực hiện, Hà Nội xây dựng quy chế phối hợp liên ngành, tận dụng hạ tầng công nghệ sẵn có như ứng dụng iHanoi để mở "Gian hàng số Thủ đô" và giao Chi cục Quản lý thị trường làm đầu mối chống hàng giả...
  • Hà Nội sắp xếp lại mạng lưới trường cao đẳng, trung cấp và trung tâm GDNN-GDTX
    Hà Nội triển khai tái cấu trúc mạng lưới giáo dục nghề nghiệp, giáo dục thường xuyên và đại học công lập nhằm tinh gọn bộ máy, nâng cao chất lượng đào tạo và giữ ổn định tâm lý học sinh. Theo đó, 19 trường cao đẳng, trung cấp thành 8 trường cao đẳng và 2 trường trung cấp; hợp nhất 29 trung tâm GDNN-GDTX theo các cực phát triển địa lý thành 14 trung tâm; đồng thời giữ nguyên Trường Đại học Thủ đô Hà Nội để tập trung đầu tư phát triển. Toàn bộ công tác sắp xếp, sáp nhập được yêu cầu hoàn thành trước ngày 25/8/2026.
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Canh dải khoai - Đặc sản trứ danh xứ Đoài
    Trải qua thăng trầm thời gian, người Hà Nội vẫn luôn biết gìn giữ những món ăn truyền thống từ công thức gia truyền, đồng thời họ còn nâng niu những giá trị văn hóa được gửi gắm trong từng món ăn, từ cách chọn nguyên liệu, chế biến đến cách thưởng thức. Và canh dải khoai là một món ăn như thế.
  • Kiệt tác opera “La Traviata” của Ý chuẩn bị công chiếu tại Hà Nội
    Trong hai đêm 30 và 31/7/2026, Nhà hát Hồ Gươm, khán giả yêu nghệ thuật hàn lâm tại Hà Nội sẽ được hòa mình vào không gian âm nhạc đỉnh cao với sự xuất hiện của vở opera kinh điển “La Traviata”.
  • Kiêng kỵ thờ thần ở Viên Nội
    Làng Viên Nội thuộc tổng Tuân Lệ, huyện Đông Anh, tỉnh Phúc Yên trước năm 1945. Sau đó thuộc xã Liên Hiệp, huyện Đông Anh, tỉnh Phúc Yên (từ năm 1950 thuộc tỉnh Vĩnh Phúc). Năm 1961, làng được sáp nhập vào Hà Nội. Năm 1965, Viên Nội thuộc xã Vân Nội; từ ngày 1/7/2025 thuộc xã Phúc Thịnh, Hà Nội. Viên Nội thờ hai vị thần là Đống Băng và Uông Tá (thời Hùng Vương thứ 18) cùng Diệu La công chúa, nữ tướng thời Hai Bà Trưng.
  • Từ giai điệu "Hà Nội mùa thu" đến sức sống của một không gian văn hóa cộng đồng
    Trong không gian Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội), chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 26/7 không chỉ mang đến những giai điệu Jazz đặc sắc mà còn mở ra một cách cảm nhận mới về Hà Nội. Điểm nhấn của chương trình là ca khúc “Hà Nội mùa thu” của nhạc sĩ Vũ Thanh đã đưa hình ảnh Thủ đô hiện lên bằng vẻ đẹp tinh tế, giàu chiều sâu văn hóa, qua đó khẳng định vai trò của nghệ thuật trong việc kiến tạo không gian văn hóa cộng đồng và lan tỏa những giá trị bền vững của thành phố.
  • Phát động cuộc thi sáng tác thơ, âm nhạc, nhiếp ảnh hướng tới Quảng Ninh trở thành thành phố trực thuộc Trung ương
    Cuộc thi là cơ hội khuyến khích đội ngũ văn nghệ sĩ và các tầng lớp Nhân dân phát huy sáng tạo, tìm kiếm những nhân tố mới nhằm bổ sung nhiều tác phẩm có giá trị tư tưởng, nghệ thuật cao phục vụ đời sống văn hóa tinh thần của tỉnh.
  • Đặc sắc chương trình nghệ thuật Bún Bò Huế “Huyền tích Vân Cù và bản giao hưởng Hương Ngự”
    Các nghệ nhân, đầu bếp và chuyên gia ẩm thực đến từ 3 miền Bắc - Trung – Nam chế biến 300 tô Bún bò Huế cùng một lúc theo quy trình truyền thống đã lập Kỷ lục Việt Nam.
  • Phát động Cuộc thi "Sáng tạo IP văn hóa từ di sản Phở Hà Nội"
    Cuộc thi "Sáng tạo IP văn hóa từ di sản Phở Hà Nội" đánh dấu bước chuyển mình trong cách tiếp cận di sản, giúp lan tỏa các giá trị truyền thống, kích cầu du lịch và phát triển công nghiệp văn hóa. Đồng thời, đây cũng là khởi đầu quan trọng giúp thành phố chuẩn bị các nguồn lực tư liệu cần thiết, phục vụ thành phố xây dựng hồ sơ khoa học trình UNESCO ghi danh Phở.
  • Để ký ức Hà Nội ngân lên trong những giai điệu cuối tuần
    Có những ca khúc đã vượt qua giới hạn của thời gian để trở thành một phần ký ức của thành phố. Mỗi lần giai điệu ấy cất lên, Hà Nội như hiện diện gần hơn trong cảm nhận của người nghe. Chiều 26/7, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" tại Nhà Bát Giác sẽ đưa công chúng bước vào hành trình âm nhạc nơi những bản tình ca về Hà Nội gặp gỡ tinh thần jazz thế giới, góp thêm một sắc màu cho đời sống văn hóa của Thủ đô.
  • “Nét duyên Chèo Hà thành”: Từng bước hình thành những sản phẩm văn hóa đặc trưng của Thủ đô
    Tối 24/7, tại Rạp Đại Nam, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội ra mắt Chương trình nghệ thuật “Nét duyên Chèo Hà thành” do Nhà hát Chèo Hà Nội thực hiện.
  • Công bố Lễ hội Di sản và Âm nhạc Quốc tế Huế - Huế Wonderverse Music Fest 2026
    Lễ hội Di sản và Âm nhạc Quốc tế Huế - Huế Wonderverse Music Fest nhằm hiện thực hóa chủ trương phát triển công nghiệp văn hóa của Chính phủ và định hướng xây dựng Huế trở thành Thành phố Festival đặc trưng của Việt Nam.
Nàng là người mẫu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO