Mùa biến ảo

Hanoimoicuoituan| 14/08/2022 15:28

Mùa này nắng lên từ rất sớm và tắt rất muộn. Cái nóng hầm hập len lỏi qua từng ngõ ngách, nóng tỏa lên từ những tấm bê tông, nóng bốc ra từ mặt đường nhựa, người đi đường ai cũng mặc kín mít, chỉ hở mỗi đôi mắt để nhìn đường.

Ai cũng muốn đi thật nhanh để về nhà, nhưng giờ tan tầm thì người xe chen chúc, mỗi khi dừng đèn đỏ nhìn trước ngó sau đã đông đúc dòng người, xe cộ. Ra đường, dẫu người quen biết thân thiết thì cũng chẳng nhận ra nhau khi mỗi người khoác lên mình những tấm áo chống nắng đủ màu sắc.
Mùa biến ảo
Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Ghé vào chợ mà cái nóng vẫn không ngừng đeo bám. Khổ cho những người bán hàng loay hoay giữ thịt tươi, cá sống giữa cái nóng. Hàng hoa quả mùa này cũng phải nâng niu từng quả để tránh dập, hỏng, thối. Mỗi lần vào chợ mùa này, tôi bị quyến rũ bởi mùi hương từ những gian hàng bán hoa quả. Mùi hương kỳ lạ, mỗi khi có cơn gió thoảng qua là mùi dứa chín, mùi mít thơm, mùi sầu riêng ngào ngạt, lẫn đâu đó chút hương của chuối tiêu, trái vải,... mời gọi thèm muốn. Hương quả làm tôi nhớ đến mảnh vườn ở quê nhà trồng nhiều loại cây. Thuở nhỏ, dẫu ngày nào cũng ra thăm vườn, chăm sóc, nhổ cỏ mà tôi không khỏi ngạc nhiên về sự đổi thay của những loại quả. Những quả xoài, mận mới ngày nào còn xanh, qua vài ngày đã thấy chín, tỏa mùi hương cuốn hút. Cây không phun thuốc nên quả chín tự nhiên với mùi thơm, ngọt đặc trưng của nó. Nhiều khách từ thành phố vào tận vườn cây mua quả về ăn, không chỉ bởi mua ở vườn sẽ an toàn hơn so với quả bày bán ở chợ mà điều quan trọng là để những người con thành phố có buổi dã ngoại, trải nghiệm bổ ích giữa thiên nhiên.

Khi những ngày nắng như thiêu đốt qua đi để nhường chỗ cho những cơn giông lốc, mưa sầm sập. Mới hôm qua bầu trời còn trong xanh văn vắt mà hôm nay mây đen đã giăng kín bốn phương. Mặt đường nhựa hôm qua tưởng như đang tan chảy vì sức nóng mà nay đã ngập trong màn mưa xối xả. Bà tôi bảo mùa biến ảo nó thế đấy. Cũng như buồng chuối trong vườn kia hai hôm trước còn xanh mà nay đã có nải chín vàng, tỏa hương dịu ngọt. Nhiều người không muốn ra đường khi nắng loang lổ trên đầu, cũng không thích trời mưa làm cho con người ta ướt quần ướt áo. Song những loài cây cần mưa cần nắng cho kỳ sinh trưởng của mình, để dâng trái ngọt cho đời. Nắng mưa điều hòa làm cây trồng tươi hơn, quả căng mọng hơn.

Bà tôi hay lấy thời tiết của mùa này để ví vận vào cuộc đời của mỗi con người. Đời người cũng như mưa nắng ngoài kia, hôm nay còn khỏe mạnh, không biết ngày sau sẽ thế nào. Dòng sông hôm nay hiền hòa nước trong xanh màu ngọc bích, trải qua giấc ngủ nước đã đục ngầu cuồn cuộn cuốn phăng mọi vật cản trên đường đi của nó. Lá cây xanh sẽ có ngày vàng, quả ở trên sẽ có ngày chín, không nhanh tay hái sẽ rụng về đất, thối rữa và tan biến. Đó là vòng đời của lá, của quả, là quy luật của tự nhiên, con người cũng không thoát khỏi lẽ thường. Chỉ có núi đá vẫn trơ màu xám trắng, vĩnh cửu thách thức thời gian.

Hãy lắng nghe đất trời chuyển mình, nhìn vào cây cối để biết mùa biến ảo ra sao. Đêm nằm nghe từng hơi thở của đất, tiếng gió ru lá cành rì rầm nói chuyện về quả trên cây đang trong thời kỳ biến ảo. Không chỉ có hoa tươi mới tỏa ngát hương thơm gọi lũ ong bướm từ nơi xa xôi đến lấy hương làm mật, mà những loại quả cũng lan tỏa mùi thơm, dâng cho đời cho người sự kết tinh của đất trời sau bao ngày mưa nắng.

(0) Bình luận
  • Hà Nội trong nỗi nhớ
    Tôi chỉ ghé lại Hà Nội chơi trong một quãng ngắn của năm tháng thanh xuân mình đã đi qua. Ừ, chỉ là một quãng dừng chân ghé lại.
  • “Xứ của Hiền” - cuốn tản văn như một album ảnh màu sepia
    Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
  • Hạ giới tròn trăng
    Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
  • Quà mùa thu
    Mùa thu là món quà dành cho những nhớ mong, món quà ngọt ngào, thấm đượm nắng gió và hương vị ký ức.
  • Ông cháu Chích Chòe
    Chích Chòe rũ mình, rỉa lông, rỉa cánh. Nó thích thú chải chuốt bộ trang phục bóng bẩy của mình. Khoái chí, anh chàng ngẩng cao đầu, cất tiếng hót trong vắt giữa trời xuân.
  • Nhớ một thời xa vắng
    Có những ký ức không bao giờ cũ. Chúng lặng lẽ nằm lại nơi góc khuất của tâm hồn, chỉ chờ một làn gió, một tiếng mưa hay chút hương rừng cũng đủ khơi dậy tất cả. Với tôi, ký ức ấy mang hình hài một cơn mưa rừng, cơn mưa của những chiều nhập nhoạng, khi núi rừng mờ dần sau lớp bụi nước trắng xóa, và lòng người cũng lặng như sương.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Mùa biến ảo
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO