Một đám cưới quê

Minh Quang Vũ| 25/07/2017 10:14

"Trời mưa bong bóng phập phồng. Mẹ đi lấy chồng con ở với ai". Đã vào phần chính của buổi tiệc cưới. Sau lời tuyên bố thành thân long trọng của vị chủ hôn, cô dâu chú rể trao nhau nhẫn cưới rồi khoác tay cùng uống ly rượu giao bôi.

Cô dâu tay ôm bó huệ trắng ngần, bận chiếc váy cưới trắng đính đá lấp lánh xúng xính bên chú rể comple cravats, mồ hôi lấm tấm vì cái nắng oi nồng của tháng tám. Họ ngượng ngùng nhìn nhau trong tiếng vỗ tay hò reo khích lệ của quan khách hai họ:

- Hôn đi , hôn đi, hôn đi.
Vào tiệc chiêu đãi, trên nền của điệu Waltz du dương, nhẹ nhàng, tiếng chúc tụng, tiếng ly rượu mừng va vào nhau lách cách.

Lỡ dở qua một lần đò. Bố mẹ chia tay nó còn bé nên được ở với mẹ.
Nói là ở với mẹ nhưng từ lúc cai sữa độ hơn một tuổi con bé được tách ra về ở hẳn với ông bà ngoại ở quê. Mẹ nó đi làm xa mãi Thủ đô Hà Nội. Thỉnh thoảng bố nó vẫn đánh xe ghé xuống đưa nó đi chơi ăn uống rồi lại trả cho ông bà ngoại.
Đi làm bén duyên mới hôm nay mẹ nó đi bước nữa với một anh chàng làm cùng. Tiệc báo hỷ tổ chức tại nhà gái. 
Nó mới học lớp 3 nhưng cũng ý thức được sự việc. Mấy hôm trước mẹ về nó vui lắm, nhảy chân sáo cả ngày. Nhưng lần này khác mẹ chẳng nói chuyện nhiều. Chẳng ở nhà chơi với nó hay đưa nó đi chơi như mọi khi. Mà cuốn vào công việc mời mọc họ hàng rồi thì sắm sửa các cái.
Một đám cưới quê.

Cho đến hôm nay thì nó đã hiểu ra vấn đề. Mọi người cuốn vào tiệc tùng khách khứa bên trong chả ai để ý đến nó ngoài bà ngoại. 
Con bé quần áo xộc xệch chân trần lem nhem đất cát nó tủi thân dỗi ra đầu nhà ngồi khóc thút thít. Nhác thấy bóng ngoại đi ra, được thể nó gào lên nức nở. Đôi bờ vai gầy guộc bé nhỏ rung lên bần bật. Ngước lên nắm lấy tà áo bà nó giận dỗi:
- Bà ơi, sao mẹ lại cưới người ta. 
Bà nó rưng rưng vuốt làn tóc bết lòa xòa, lấy vạt áo lau đôi mắt ngơ ngác đỏ hoe đẫm lệ của nó an ủi :
- Ngoan nào, nín đi, con phải để cho mẹ lấy chồng rồi con sẽ lại có bố, có em bé để chơi cùng chứ ? 
Nó nhẩy tưng tưng và gào lên to hơn:
- Hu....hu.....hu, con không cần bố mới, sao mẹ không lấy bố của con, con muốn mẹ cưới bố con cơ.
- Huhuhuuuuuu, bố ơi bố về đây với con. 
Mẹ nó đứng ở đằng sau tự bao giờ chứng kiến tất cả.

Đưa mắt nhìn xuống cái bụng lùm lùm sau làn voan mỏng mẹ nó bưng mặt khóc: 
- Con ơi, mẹ xin lỗi con, tất cả tại mẹ lỗi ở mẹ tất.
Định ôm nó vào lòng vỗ về nhưng phải buông thõng đôi bàn tay xanh xao gầy guộc xuống. 
Nó đã vùng đứng dậy cắm đầu cắm cổ vùng chạy ra khỏi nhà mặc cho mẹ, bà chạy đằng sau gọi với theo.
- Huhuhuuuuuu, bố ơi, bố, con muốn bố....

(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Một đám cưới quê
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO