thi-xa-ha-dong-12-.png

thi-xa-ha-dong-13-.png
tit-1.jpg

Bà Đỗ Thị Thảo (87 tuổi), khu Văn công Cầu Giấy, Hà Nội

“Kỷ niệm ngày Giải phóng Thủ đô với tôi như ngày trở về. Bởi trong 8 năm Hà Nội bị tạm chiếm, gia đình tôi phải di cư đến Tuyên Quang. Cha tôi đi đi về về giữa Tuyên Quang và Hà Nội vì phải tiếp tục ở lại công tác phục vụ cách mạng. Mẹ tôi một mình cáng đáng việc nhà, cuộc sống lúc bấy giờ rất thiếu thốn, nên chị em tôi cũng làm thêm nghề đan lát ở nhà để có thêm thu nhập phụ mẹ. Dù khó khăn trăm bề nhưng không một ai bi quan và luôn tin tưởng vào tương lai tươi sáng. Niềm hy vọng lớn nhất luôn là gia đình được sum vầy, đất nước không còn chiến tranh.

Mẹ tôi luôn theo dõi tin báo đài sát sao để chờ ngày trở về. Và rồi, vào một ngày năm 1954, mẹ bảo với chị em tôi “Thu dọn đồ đạc dần đi để còn về nhà nào!”. Khi ấy tôi không hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của câu nói này, chỉ khi lớn hơn rồi mới thấm thía những cảm xúc của mẹ. Tháng 9/1954, mấy mẹ con chúng tôi đi ca nô xuống bến Phà Đen rồi được bố đón và đưa về Hà Nội, sau đó chúng tôi đến ở nhờ nhà bạn của bố tại ô Đống Mác, vì căn nhà xưa của chúng tôi lúc ấy chỉ còn lại như một tàn tích của chiến tranh.

thi-xa-ha-dong-17-(1).png

Khi rời Hà Nội, tôi mới chỉ 9 tuổi. Ký ức về Hà Nội ngày ấy là nạn đói, là khói lửa. Nhưng khi quay về, mọi thứ êm ru, việc chuyển giao quyền lực không hề có bạo động, tiếng súng hay đổ máu. Mẹ không cho mấy chị em chúng tôi ra khỏi nhà những ngày ấy, tôi chỉ được nghe các chú các bác cập nhật tình hình. Tôi nghe tin những toán quân Pháp đã rút quân đến cầu Long Biên một cách trật tự và nhanh chóng. Khi những toán quân Pháp cuối cùng ra khỏi thành phố, cả Thủ đô như thở phào nhẹ nhõm. Đã lâu lắm tôi mới nhìn thấy mẹ thoải mái hân hoan như vậy. Những ngày tiếp theo, Hà Nội như “thay da đổi thịt”, lung linh và rạng rỡ hơn. Tôi nghe tiếng thanh niên trong khu phố rúc rích bàn nhau việc viết khẩu hiệu, một số bảo nhau chăng đèn kết hoa, một số làm cờ Tổ quốc. Không khí ấy như lễ hội.

Ngày 10/10/1954, quân đội ta tiến về “5 cửa ô” (thực ra đấy là cách nói phiếm chỉ chứ quân đội ta chỉ đi qua hai cửa ô là ô Cầu Giấy và ô Cầu Dền mà thôi). Vì vậy mà tôi ở ô Đống Mác nhưng phải đi ra phố Bạch Mai từ sớm rồi “cắm cọc” ở đó cả ngày để chứng kiến quân Việt Minh ta về tiếp quản Thủ đô. Một người chị cùng khu phố cho tôi và các em lá cờ. Thế là tôi cũng hòa nhịp vào đám đông mà vẫy cờ, mà hò reo. Niềm hân hoan của ngày ấy như xóa nhòa đi những nỗi buồn, những nỗi sợ từ thời ấu thơ trong tôi về đói nghèo, về chia cách, về chiến tranh, về cái chết. Tôi cũng cảm thấy những người xung quanh mình cũng được sống lại, được thêm niềm tin vào tương lai tươi sáng...”

thi-xa-ha-dong-15-.png
tit-2.jpg

Ông Văn Hậu (84 tuổi), Quan Hoa, Cầu Giấy, Hà Nội

“Năm 1954, gia đình tôi bán cà phê cạnh chùa Ngũ Xã, quận Ba Đình. Hơn 10 tuổi, tôi học trường Tiểu học Mạc Đình Chi, sau học trường Trung học Trưng Vương. Sống trong thời Hà Nội tạm chiếm, chúng tôi đã trải qua áp bức và kìm kẹp. Vì vậy khi nghe tin chiến thắng Điện Biên Phủ, ai ai cũng náo nức mong chờ ngày hòa bình, Chính phủ về tiếp quản. Mùa thu năm ấy, tất cả người dân như vỡ òa, từ sợ hãi, chúng tôi được tự do.

Không khí trở nên rộn ràng, mọi người nô nức chuẩn bị từ tinh thần đến vật chất, người lớn thì hồ hởi đón tiếp đồng bào từ Việt Bắc trở về; đồng thời thực hiện “cuộc cách mạng lớn” trong khu phố là làm vệ sinh đường xá, quét vôi, vẽ khẩu hiệu; rồi chuẩn bị cờ hoa, quần áo mới. Bọn trẻ con chúng tôi thì phấn khởi, thường chơi trò đánh trận giả ở mỏm Đình Vàng bên hồ Trúc Bạch. Tốp đóng giả lính Tây làm bốt bằng 2 thùng phuy căng lều bạt. Tốp đóng lính Cụ Hồ, cầm súng bắn chum, ào ào lội nước tấn công. Bao giờ lính Cụ Hồ cũng thắng và lính Tây cũng kéo cờ trắng ra hàng. Mùa thu ấy, các trường mở ra kịp thời. Thầy giáo từ Việt Bắc trở về cùng thầy cô giáo cũ. Ngoài việc học trên lớp, chúng tôi được các anh bộ đội dạy múa hát ở sân đình, được kết nạp vào Đội Thiếu niên Tiền phong và sinh hoạt Đoàn đội, đi cắm trại, dạy bình dân học vụ cho bà con xóm bãi An Dương. Chủ nhật cùng bà con khu phố đi lao động XHCN xây vườn hoa ở đường Cổ Ngư, hồ Bảy Mẫu… Nhớ buổi chiều lên tàu điện đi tới làng Nghĩa Đô, chúng tôi hát: “Từ hôm nay được mang chiếc khăn thắm màu cờ nước, khăn vờn bay trong gió tưng bừng”.

thi-xa-ha-dong-18-.png

Ngày 10/10/1954, tôi vẫn nhớ như in vào buổi sáng, bọn trẻ con khu phố chúng tôi cầm cờ đỏ sao vàng đứng ở Cửa Bắc để đón các anh bộ đội từ chiến khu trở về tiếp quản nhà máy Yên Phụ, tôi nắm tay các anh với niềm vui hân hoan của đứa trẻ được giải phóng. Buổi chiều, tôi nghe trên đài phát thanh lệnh thượng cờ ở Cột cờ Hà Nội, đến tối thì nghe thấy ô tô phát về 10 điều với đồng bào Thủ đô mới Giải phóng. Còn những người anh lớn như anh Ba - tổng phụ trách trường Mạc Đình Chi kéo dương cầm, thầy Nguyễn Văn Quỳ - nhạc sĩ đánh đàn ghita đã cùng đông đảo học sinh và sinh viên đứng ở phố Hàng Đào để đón Trung đoàn Thủ đô tiến về Cửa Đông vào thành.

Khi nhớ lại những kỷ niệm này, trong tôi lại vang vọng những vần thơ của nữ sĩ Ngân Giang về ngày vui tiếp quản: “Kìa bệ Kỳ Đài đây Cửa Bắc/ Hoa vườn Bách thảo,tháp Hồ Gươm/ Sóng dồn Trấn Quốc, chuông Văn Miếu; Như cùng reo vui vợi oán hờn.”

kia-be-ky-dai-day-cua-bac-hoa-vuon-bach-thao-thap-ho-guom-song-don-tran-quoc-chuong-van-mieu-nhu-cung-reo-vui-voi-oan-hon.-.png
tit3.jpg

Ông Đỗ Văn Thành (88 tuổi), Võ Chí Công, Cầu Giấy, Hà Nội:

“Những năm ấy, khi còn là học sinh trường Kỹ nghệ Hà Nội (trên đường Quang Trung), tôi tham gia đoàn Phan Chu Trinh cùng các anh em bạn bè khu phố. Đoàn Phan Chu Trinh được thành lập từ Cách mạng tháng Tám năm 1945. Khi nghe tin Hiệp định Geneve được ký kết, chúng tôi - các anh em trong đoàn Phan Chu Trinh đã tập trung ở đình Vạn Phúc (phố Đội Cấn hiện nay) để phân công nhau đi các phố tuyên truyền bình dân học vụ, bảo vệ làng xóm, canh gác các giếng nước, luyện tập và tổ chức văn nghệ cũng như tiếp đón bộ đội về tiếp quản Thủ đô, nhất là đoàn Văn công quân đội. Các đồng chí văn công dạy chúng tôi hát, múa sạp của đồng bào dân tộc Thái và đóng vở kịch thơ “Bến nước Ngũ Bồ” của Hoàng Công Khanh. Chúng tôi làm nhiệm vụ và biểu diễn suốt ngày đêm tại đình Vạn Phúc cho bà con thưởng thức khiến bà con hết sức phấn khởi. Thậm chí, chúng tôi còn dựng sân khấu ở bến xe Kim Mã (lúc bấy giờ) để biểu diễn cho bà con ở đây xem.

thi-xa-ha-dong-21-.png

Mọi việc diễn ra liên tục từ tháng 8 đến tháng 10/1954 trong tâm trạng háo hức, phấn khởi của bà con. Trước ngày 10/10, cờ hoa đã đâu vào đấy, có những cô cậu thanh niên cầm trống ếch đi lang thang dọc con đường gõ trống hát ca. Sáng ngày 10/10/1954, chúng tôi có mặt ở đường Kim Mã để xếp hàng đón đoàn quân tiếp quản Thủ đô đi từ Cầu Giấy về và được phát cờ hoa để vẫy. Một gia đình bán cá mua cho đoàn chúng tôi bộ trống gồm trống cả và trống con, các thanh niên cứ cầm trống đánh vừa đi vừa hát, vừa đi vừa hoan hô reo mừng. Sau đó chúng tôi lại tiếp tục đón các anh bộ đội về đình để chuẩn bị thay thế chính quyền cũ, thành lập chính quyền mới. Cả chiều và tối chúng tôi tập trung ca hát biểu diễn cho nhân dân các vở kịch, các điệu múa sạp, các bài hát đã quá nổi tiếng như “Chiến sĩ anh hùng”, “Tiến về Hà Nội” cùng các bài hát cách mạng khác thời bấy giờ.

Có thể nói, ngày ấy, nhân dân ta rất hạnh phúc, tự hào, phấn khởi vì lấy lại được tự do, và chỉ khi tự do mới có thể thoải mái mà ca hát được đến vậy. Tôi nhớ về người huynh trưởng của tôi đã từng bị bắt giam tại Nhà tù Hỏa Lò, nhớ những người đồng bào bị địch bắt giết rồi trở thành những nấm mồ vô danh. Để được như ngày hôm nay là sự đấu tranh của biết bao năm ròng. Chúng tôi dâng niềm hào hứng trong suốt cả thời kỳ ấy và cho đến tận ngày hôm nay. Nhiều năm qua, cứ đến ngày 10/10, chúng tôi lại tụ họp ở đình Vạn Phúc trò chuyện ôn lại những kỷ niệm xưa, ca hát những bài hát mà đã 70 năm trôi qua vẫn không dễ nguôi quên:

khi-doan-quan-tien-ve-la-dem-tan-dan-nhu-mua-xuan-xuong-canh-duong-nghe-gio-ve-ha-noi-bung-tien-quan-ca-1-.png

Nội dung: Hương Quân/ Thiết kế: Bùi Hải

09/09/2024 10:47

Bài liên quan
  • Ký ức ngày về tiếp quản Thủ đô
    Sau chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954), Đại đoàn 308 được lệnh về xuôi. Đơn vị chúng tôi hành quân gần một tháng về đến Thái Nguyên và đóng quân ở những làng ven sông Cầu. Sau thời gian nghỉ ngơi, tháng 9/1954, chúng tôi được nhận nhiệm vụ. Lúc đầu, ai cũng nghĩ sẽ tiếp tục đi giải phóng những vị trí mà địch vẫn còn chiếm đóng thuộc tỉnh Bắc Giang, nhưng không mà là đi về tiếp quản Thủ đô Hà Nội. Nghe nói về Hà Nội, chúng tôi vô cùng háo hức, vì từ khi đi bộ đội chỉ ở trên rừng núi chứ nào ai
(0) Bình luận
  • Phát huy vai trò của văn nghệ sĩ Thủ đô: Khơi dậy nguồn lực sáng tạo cho phát triển công nghiệp văn hóa
    Trong nền kinh tế sáng tạo, tài năng và sức sáng tạo của con người chính là nguồn vốn quan trọng nhất. Đối với Hà Nội, đội ngũ văn nghệ sĩ không chỉ góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa mà còn giữ vai trò trung tâm trong quá trình hình thành các sản phẩm công nghiệp văn hóa có giá trị. Khơi dậy, phát huy và tạo điều kiện để nguồn lực sáng tạo ấy phát triển sẽ là “chìa khóa” để Hà Nội khai thác hiệu quả tiềm năng văn hóa, nâng cao năng lực cạnh tranh và khẳng định vị thế của một trung tâm sáng tạo trong kỷ nguyên mới.
  • Phát huy giá trị nghệ thuật thị giác trong dòng chảy công nghiệp văn hóa
    Từ những công trình nghệ thuật công cộng, không gian sáng tạo đến các dự án gắn với di sản, nghệ thuật thị giác đang góp phần định hình hình ảnh Hà Nội trong đời sống đương đại, đồng thời mở ra những giá trị mới cho công nghiệp văn hóa. Trong hành trình ấy, đội ngũ văn nghệ sĩ không chỉ là những người sáng tạo tác phẩm mà còn là chủ thể kết nối di sản, cộng đồng và không gian đô thị, góp phần khơi dậy sức sống mới cho văn hóa Thủ đô.
  • Tạo dựng bản sắc kiến trúc Hà Nội: Giữ hồn cốt Thủ đô, kiến tạo diện mạo cho tương lai
    Kiến trúc không chỉ định hình diện mạo đô thị mà còn lưu giữ ký ức, phản ánh bản sắc văn hóa và trình độ phát triển của mỗi thời đại. Đối với Hà Nội - thành phố ngàn năm văn hiến, việc kiến tạo những công trình mới hài hòa với không gian lịch sử, đồng thời phát huy vai trò của đội ngũ kiến trúc sư trong bảo tồn và sáng tạo, là yêu cầu quan trọng để xây dựng Thủ đô "Văn hiến - Văn minh - Hiện đại", đáp ứng yêu cầu phát triển trong thời kỳ mới.
  • Phát triển công nghiệp âm nhạc: Gợi mở chiến lược phát triển công nghiệp văn hóa toàn diện
    Trong tiến trình xây dựng Hà Nội trở thành trung tâm công nghiệp văn hóa của cả nước, âm nhạc được xem là một trong những lĩnh vực có nhiều tiềm năng tạo đột phá nhờ khả năng kết nối giữa sáng tạo nghệ thuật, công nghệ và thị trường. Để phát huy lợi thế đó, bên cạnh việc hoàn thiện cơ chế, chính sách và hạ tầng văn hóa, cần xây dựng hệ sinh thái công nghiệp âm nhạc hiện đại, tạo động lực lan tỏa các giá trị văn hóa Thủ đô và nâng cao sức cạnh tranh của sản phẩm văn hóa Việt Nam trong bối cảnh hội nhập.
  • Văn học nghệ thuật góp phần bồi đắp hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh
    Hà Nội tự hào là nơi hội tụ, kết tinh và tỏa sáng của vùng đất địa linh nhân kiệt, hội tụ nhân tài của đất nước, một "Thủ đô của lương tri và phẩm giá con người" và là "Thành phố anh hùng, Thành phố vì hòa bình". Đây chính là nguồn sức mạnh nội sinh, động lực tinh thần to lớn để phát triển Thủ đô hôm nay và thời gian tới. Từ ngàn xưa, nơi đây luôn luôn khơi dậy tinh thần tự hào, tình yêu, trách nhiệm; xây dựng người Hà Nội thanh lịch, văn minh, hiện đại, tôn trọng pháp luật và lối sống nhân ái, nghĩa tình,
  • Văn học với sứ mệnh bồi đắp hệ giá trị văn hóa và con người Hà Nội
    Văn học không chỉ phản ánh hiện thực mà còn góp phần lưu giữ ký ức dân tộc, kiến tạo hệ giá trị văn hóa và bồi đắp nhân cách con người. Trong bối cảnh đất nước và Thủ đô Hà Nội bước vào giai đoạn phát triển mới, sứ mệnh ấy càng trở nên quan trọng, đòi hỏi văn học tiếp tục đồng hành cùng đời sống, phát huy sức mạnh mềm của văn hóa và góp phần xây dựng hình ảnh người Hà Nội thanh lịch, văn minh trên nền tảng truyền thống và tinh thần sáng tạo.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Chuyện ít biết về loại mỹ phẩm làm đẹp bí truyền từ cung nữ triều Nguyễn
    Một loại mỹ phẩm làm đẹp của các bà hoàng, cung tần mỹ nữ triều Nguyễn sử dụng ngày xưa đã được người dân kế thừa công thức và phát triển thành công với thương hiệu phấn nụ Nhất Chi Mai.
  • 10 ý tưởng tối ưu phòng ngủ nhỏ đẹp và hiện đại
    Phòng ngủ có diện tích khiêm tốn không đồng nghĩa với việc phải đánh đổi sự tiện nghi hay tính thẩm mỹ. Chỉ cần biết cách sắp xếp nội thất, lựa chọn màu sắc và sử dụng chăn ga gối phù hợp, bạn hoàn toàn có thể biến không gian nhỏ trở nên rộng rãi, hiện đại và mang lại cảm giác thư giãn. Dưới đây là 10 gợi ý giúp tối ưu phòng ngủ hiệu quả mà vẫn đảm bảo sự thoải mái trong sinh hoạt hằng ngày.
Đừng bỏ lỡ
Ký ức không quên mùa thu năm ấy...
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO