Hương Tràm: 'Chú Hoài Linh đưa một viên thuốc ngủ, tôi không dám uống'

Tri thức trực tuyến| 13/05/2019 07:57

Khi biết Hương Tràm mất ngủ triền miền, tự hành hạ bản thân, Hoài Linh đưa cho đàn em một viên thuốc "đặc biệt", nhưng nữ ca sĩ sinh năm 1995 cho biết cô không dám uống.

Hương Tràm: 'Chú Hoài Linh đưa một viên thuốc ngủ, tôi không dám uống'

Khi biết Hương Tràm mất ngủ triền miền, tự hành hạ bản thân, Hoài Linh đưa cho đàn em một viên thuốc "đặc biệt", nhưng nữ ca sĩ sinh năm 1995 cho biết cô không dám uống.

Có rất nhiều tin đồn bủa vây Hương Tràm khi cô thông báo tạm dừng ca hát ở Việt Nam để sang Mỹ du học. Nhiều người đồn đoán cô sang Mỹ để chạy show, kiếm tiền, cũng lại có tin cô xuất ngoại vì... mang bầu, có bạn trai bên đó.

Trong cuộc trò chuyện với Zing.vn, Hương Tràm khẳng định cô sang Mỹ để hoàn thiện bản thân, thực hiện giấc mơ du học thuở nhỏ, và quan trọng hơn cả là... nghỉ ngơi và chữa bệnh. Giọng ca Em gái mưa bảo cô từng không dám đứng gần fan vì sợ bị phát hiện những thứ không hoàn hảo là quầng mắt thâm vì thiếu ngủ và đôi bàn tay bong tróc. "Tôi phải đi thôi, không thể chịu đựng thêm được nữa", nữ ca sĩ thật lòng.

Hương Tràm: 'Gồng mình quá nhiều, tôi mệt thực sự rồi' Hương Tràm cho biết cô đã thực sự mệt mỏi và hết năng lượng. Đó là lý do nữ ca sĩ quyết định tạm dừng ca hát để sang Mỹ du học.
Hương Tràm: 'Chú Hoài Linh đưa một viên thuốc ngủ, tôi không dám uống'

- Nghe “Ra là em đâu quá mong manh”, không khó để nhận ra chị đang có một cách hát khác. Tại sao lại phải khác như vậy... khi chị sắp ra đi?

- Khác khi sắp ra đi? Đó có phải là một lời khen không nhỉ (cười). Thực ra, ca khúc lần này đúng là đã có sự đổi mới, tất nhiên, tôi chưa biết nó có thành công hay không, nhưng trước mắt, đó là những phản hồi tích cực.

Tôi từng không tự tin khi ra MV này vì nghĩ diễn xuất là một sở đoản, mình không đủ thời gian kỹ lưỡng để chỉnh sửa. Nhưng không sao, mọi thứ rồi cũng ổn. Cũng may, tôi đã kịp khác khi sắp tạm chia tay nơi này.

Hương Tràm: 'Chú Hoài Linh đưa một viên thuốc ngủ, tôi không dám uống'

- Nhưng cũng có người bảo chị “chiêu trò”, thông báo việc tạm dừng ca hát và đi du học chỉ để quảng bá cho MV mới?

- Có cần phải kỳ công như thế không (cười). Thay vì nghĩ chuyện đó là chiêu trò, hãy nghĩ đó là một sản phẩm tạm chia tay. Thật lòng tôi hoàn toàn không có chiêu trò gì cả ngoài một sản phẩm mới mà mình mang đến.

Người ta bảo tôi là một cô gái có vẻ ngoài mạnh mẽ của sự từng trải, và do vậy, làm gì cũng đều có tính toán. Nhưng sự từng trải có lỗi sao, sự từng trải là điều rất đáng tự hào. Bởi lẽ, có đau đớn, có giây phút cô độc, có niềm vui le lói. Tôi trải qua tất cả cung bậc ấy, và cảm thấy tự hào vì những trải nghiệm của mình. Tôi không sợ ai nói mình trẻ mà nhiều trải nghiệm.

- Bỏ lại hào quang khi sự nghiệp đang “thuận buồm xuôi gió” có quá khó khăn?

- Nếu nói là không vất vả suy nghĩ vì nó thì không đúng. Suy nghĩ chứ, đắn đo chứ, lo sợ chứ! Nhưng tôi phải dừng thôi vì nguồn năng lượng trong mình không còn. Tôi đang mệt thực sự bạn à, tôi phải nghỉ ngơi thôi. Nhạc của tôi, vốn dĩ dù vui hay buồn cũng đều phải đầy năng lượng, nhưng giờ chính tôi cũng đã cạn năng lượng mất rồi.

- Hơn ai hết, chị biết showbiz rất khắc nghiệt. Chị có thể bị lãng quên, có thể phải bắt đầu từ số 0 khi trở lại?

- Ai cũng sợ, và tôi cũng sợ. Nhưng khi chúng ta suy nghĩ thấu đáo về nó, ắt sẽ có cảm nhận khác. Tôi từng chứng kiến những người nghệ sĩ khiếm thị hát trên đường phố, họ nhận những đồng tiền lẻ, họ chẳng biết đó là bao nhiêu tiền, họ chỉ cần được sống thực sự cùng âm nhạc.

Hào quang nghệ sĩ liệu có phải chỉ là sự nổi tiếng, hay đó là hào quang le lói từ nội tâm của mình, và hào quang đó mới là thật? Nếu mình muốn cống hiến cho khán giả của mình, mình phải biết hào quang ở đâu.

Hương Tràm là tên bố mẹ đặt cho tôi, bản thân nó đã là hào quang. Tôi đã sống với cái tên đó, đúng nghĩa của nó, và đó là điều tuyệt vời rồi. Tôi không quá sợ việc người khác quên mình. Người ta có thể chung thủy và cũng có thể quên tôi mà.

- Chị nghĩ mình có gì để người ta chung thủy?

- Tôi có gì à? Nếu như được quay lại, tôi vẫn sống đúng với bản thân mình, tôi hoàn toàn tin những điều tôi đã hát. Còn nếu hỏi tôi có gì, tôi chỉ có duy nhất sự chân thành, một thứ âm nhạc làm từ tâm hồn và niềm tin.

Niềm tin có thể là ít hay nhiều nhưng nó sẽ ngày một lớn hơn. Và tôi mong mọi người cũng tin mình, biết đâu lúc đi tôi vẫn có sản phẩm âm nhạc, để khi nhìn vào, khán giả thấy cô Hương Tràm vẫn còn ở đó.

Hương Tràm: 'Chú Hoài Linh đưa một viên thuốc ngủ, tôi không dám uống'
Hương Tràm: 'Chú Hoài Linh đưa một viên thuốc ngủ, tôi không dám uống'

- Mẹ chị bảo chị sẽ vẫn đi hát khi sang Mỹ, nghĩa là chị không thực sự tạm dừng ca hát?

- Tôi sẽ tạm dừng ca hát ở Việt Nam ít nhất trong vài năm, đó là điều chắc chắn. Còn tôi nghĩ thế này, trong giây phút bất ngờ, chính bố mẹ cũng đang không bình tĩnh.

Do vậy, mọi người không nên quá xét nét rằng tôi có được đi hát, có được gặp fan bên Mỹ không. Tôi nghĩ mọi người nên ủng hộ tôi, để tôi được tìm ánh sáng và chữa lành vết thương.

Giả như tôi có đi hát vào cuối tuần, đó cũng là để trang trải cuộc sống đắt đỏ bên đó, bình thường mà. Nhưng tôi khẳng định, mục đích tôi sang đó không phải để đi hát nên mong mọi người đừng hiểu nhầm vì.. tôi cũng quá mong manh (cười).

- Chị chia sẻ hơi chung chung. Vậy cụ thể, chị sẽ học gì?

- Nhìn tôi tưởng là có tất cả. Nhưng tiếng Anh tôi cũng chưa giỏi như mong đợi, nhảy cũng chưa giỏi như mong đợi. Tất nhiên, bước đầu khi sang Mỹ, tôi phải nghỉ ngơi để quen giờ, kiếm nhà để ở như cô sinh viên, tôi cũng sẽ học nấu ăn để tự nấu, chứ đồ ăn nước ngoài rất mập.

Tôi nghĩ mình đã bỏ lỡ rất nhiều thứ mà lứa tuổi của tôi đều có. Còn về học tập, tôi cũng đang nộp hồ sơ mấy trường, tôi sẽ thông báo với mọi người sau, mọi người yên tâm, chuyện này công khai mà.

- Chị từng chia sẻ về trạng thái căng thẳng kinh khủng trong cuộc sống, mất ngủ và phải tự hành hạ bản thân. Chị sang Mỹ có phải vì sự căng thẳng đó đã đến đỉnh?

- Chính xác, giai đoạn hiện nay tôi đang ở sự đỉnh điểm của mệt mỏi. Gần đây, khi gội đầu tóc tôi còn rụng rất nhiều. Chính tôi còn xót xa cho mình. Nếu tiếp tục tôi sẽ xỉu mất. Đã đến lúc tôi cần tái tạo nguồn năng lượng, chứ giờ tôi như quả bóng sắp nổ đến nơi rồi.

Hương Tràm: 'Chú Hoài Linh đưa một viên thuốc ngủ, tôi không dám uống'

- Chị có giọng hát, có tuổi trẻ, có vị trí… tại sao lại luôn căng thẳng và hành hạ bản thân mình?

- Có thể là vì tôi đã trải qua khá nhiều điều tổn thương, và cũng khá nhiều điều tôi phải cố gắng để vượt qua. Tôi đã gói ghém nó kỹ quá, tôi đã không cho mình giây phút được khóc hết mình.

Mỗi khi có chuyện không hay, tôi lại gồng mình lên. Gồng mình để chứng tỏ với bố mẹ rằng mình ổn. Phụ huynh đôi khi chỉ nghĩ con gái mình có tiền, nổi tiếng mà không biết cô ấy đang một mình, cô đơn và hành hạ bản thân.

Nhưng, tôi đúng là một cô Kim Ngưu mạnh mẽ, tôi không có thói quen chia sẻ với người khác, không cảm thấy ai thực sự thoải mái để mình chia sẻ. Dù chính tôi lại luôn là “thùng rác” của mọi người.

Ở Việt Nam, tôi đang sống trong guồng quay, như một bộ máy lâu không được thay nhớt. Giờ đã đến lúc thay rồi, tôi muốn đi du học vì đó là ước mơ từ nhỏ mà mình không có điều kiện, gia đình chưa có điều kiện thực hiện. Giờ là thời điểm đẹp.

Ngay sau chia sẻ của Hương Tràm về những tổn thương không thể giải tỏa, phóng viên đặt câu hỏi “Có phải trong đó có câu chuyện với người thầy Thu Minh, mâu thuẫn thầy trò là ẩn ức còn mãi khiến Hương Tràm luôn căng thẳng”, Hương Tràm giọng nhỏ lại và từ chối trả lời. Nữ ca sĩ cho biết: “Em không nghĩ mình nên trả lời câu hỏi này, vô tình có thể lại tạo áp lực cho chị ấy, sắp tới chị ấy còn làm live show nữa”.

Hương Tràm: 'Chú Hoài Linh đưa một viên thuốc ngủ, tôi không dám uống'

- Nhưng tại sao chị không thể tự xử lý những tổn thương của mình?

- Nhiều người biết cách cân bằng, nhưng tôi thì không biết cách để tự chữa lành vết thương cho mình. Do vậy, tôi chọn cách ra đi, tôi muốn được trở thành một cô gái dịu dàng chứ giờ tôi “men” quá. Sang Mỹ, tôi sẽ tạm biệt cô gái tổn thương ngày xưa và chào đón một Hương Tràm mới bước vào trong mình, và tôi sẽ cố gắng vượt qua tất cả mọi thứ.

Hương Tràm: 'Chú Hoài Linh đưa một viên thuốc ngủ, tôi không dám uống'

- Nghĩa là chị sang Mỹ cũng vì đang lo lắng cho sức khỏe của mình?

- Chính xác, tôi đang có những bác sĩ kiểm tra chờ mình ở bên đó, và tôi sẽ phải làm điều trị tâm lý. Tôi thực sự rất cần những giấc ngủ sâu, cần nghỉ ngơi, chứ ở Việt Nam cứ ra bài mới, cứ chạy show, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.

Sản phẩm âm nhạc sẽ không nói dối tấm lòng nghệ sĩ nhưng tấm lòng nghệ sĩ cũng phải được chữa lành trước, phải không bạn?

- Showbiz không chỉ có chị gặp phải những vấn đề về tâm lý, chị có biết?

- Tôi nghĩ một phần là bệnh hưng phấn, hưng phấn về những điều mình sắp nói trước công chúng. Rất nhiều nghệ sĩ trên thế giới họ cũng không ngủ được, thậm chí họ còn tìm đến ma túy.

Showbiz Việt cũng nhiều nghệ sĩ phải dùng thuốc ngủ. Một lần, tôi tâm sự sau hậu trường có chị Lệ Quyên và chú Hoài Linh. Tôi có nói về việc không ngủ được, chú Hoài Linh tâm sự chú cũng từng phải uống 20 viên thuốc ngủ mà không ngủ được. Lúc đó, tôi đang uống 5 viên/một lần.

Sau đó, chú Hoài Linh còn đưa cho tôi một khứa thuốc, nhỏ thôi nhưng chia ra làm 4 bốn. Chú bảo chỉ cần một khứa nhỏ là ngủ được ngay. Nhưng đến bây giờ tôi vẫn không dám uống, chỉ giữ làm kỷ niệm để thấy đã ngồi được vị trí như chú mà cũng có những điều mình không làm được, không tự giải quyết được. Nhiều nghệ sĩ đang phải hy sinh sức khỏe vì công chúng.

- Và chị nhận ra mình không thể uống thuốc ngủ mãi?

- Vâng, không thể tiếp tục được nữa. Tôi muốn được cống hiến dài nhất, tôi không muốn âm nhạc của mình sẽ chết dần chết mòn cùng con người mình.

Như trước cuộc phỏng vấn với bạn, tôi cũng đã 2 ngày không ngủ, tay vẫn xé. Phải rất nhiều lớp phấn, tôi mới che được quầng thâm mắt. Ngày nhiều nhất tôi ngủ được 5 tiếng, còn đa phần là 1-2 tiếng, tôi bận rộn với đủ thứ việc. Nhưng dừng lại rồi, tôi phải nghỉ ngơi, phải ra đi.

Hương Tràm: 'Chú Hoài Linh đưa một viên thuốc ngủ, tôi không dám uống'
(0) Bình luận
  • Đường đi nước bước của một thể loại văn học
    Nhà văn Việt Nam thời hiện đại (từ đầu thế kỷ XX) đa số yêu thích và trung thành với quan điểm “Hiện thực chủ nghĩa” như một trào lưu/ khuynh hướng/ phương pháp nghệ thuật ưu việt (với nguyên tắc: tác phẩm miêu tả đời sống như hình thức vốn có của nó).
  • Chỉ một giây lắng lòng là đủ
    Mỗi người yêu thơ, làm thơ hay đọc thơ đều có một định nghĩa riêng về thơ và cái hay của thơ. Nhưng tôi tin, không một định nghĩa hay khái niệm nào về thơ có thể đạt tới sự toàn bích, bất kể người đưa ra là ai. Bởi nếu có, thơ sẽ không còn mờ ảo như chính bản chất của nó, không còn khoảng dư để người đọc bước vào và tự cảm.
  • Giáo sư Hà Minh Đức “kể chuyện ngày xưa” ở tuổi 92
    Sáng mùng 4 Tết Bính Ngọ (2026), tôi đến thăm Giáo sư, Nhà giáo Nhân dân Hà Minh Đức. Thầy tặng tôi một số cuốn sách do chính mình biên soạn, trong đó có tác phẩm “Kể chuyện ngày xưa”. Cuốn sách vừa xuất bản, dày chưa đến trăm trang, nội dung phong phú, hấp dẫn. Đây cũng là cuốn sách thứ 109 của Giáo sư Hà Minh Đức khi ông bước sang tuổi 92. Món quà đầu năm từ người thầy đáng kính khiến tôi xúc động, bởi đó là kết tinh của một đời lao động bền bỉ, say mê với văn chương và học thuật.
  • Từ một câu chuyện của chiến tranh
    Chiến tranh là một “lát cắt” không bình thường của cuộc sống. Mọi sinh hoạt, mọi dự tính, kể cả những điều riêng tư nhất của con người có thể bị đảo lộn để nhường chỗ cho một trật tự lớn hơn: sự thống nhất hành động vì mục tiêu chiến thắng.
  • Từ “Chào con” đến “mẹ đây”: Lời chào tới hai thế giới
    Có lẽ, trước khi con người học cách gọi tên thế giới, thế giới đã kịp cúi xuống thì thầm gọi con người bằng tình yêu. Tình yêu ấy dường như ở ngay đây - trong khoảnh khắc sinh linh chào đời. Ở giây phút mong manh ấy, sự sống bắt đầu. Bài thơ “Chào con, mẹ đây” của Huỳnh Mai Liên đã chạm vào đúng miền nguyên sơ đó - nơi đời người mở ra bằng một tiếng gọi dịu dàng, vừa đón một sinh linh bước vào thế giới, vừa đánh thức một con người khác bên trong người mẹ.
  • Nhà văn Nam Cao - nhìn từ khả năng kiến tạo di sản văn hóa vùng
    Nhà văn có muôn nẻo lựa chọn bút danh cho mình (cội nguồn dòng tộc, kỷ niệm tuổi thơ, tình yêu, bè bạn, triết lý nhân sinh, thế sự, nghề nghiệp, phép chơi chữ…). Với Trần Hữu Tri (1917-1951), ông chọn bút danh Nam Cao bằng lối ghép địa danh quê hương với hai chữ đầu của tên tổng và huyện: tổng Cao Đà, huyện Nam Xang (nay thuộc xã Nam Lý, tỉnh Ninh Bình).
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Ra mắt công trình khảo cứu chuyên sâu về “Tứ bất tử”
    Tri Thức Trẻ Books phối hợp cùng Nhà xuất bản Khoa học Xã hội vừa ra mắt cuốn sách “Tứ bất tử - Tư liệu và khảo cứu” do TS. Nguyễn Xuân Diện chủ biên cùng nhóm tác giả thực hiện. Đây được xem là chuyên khảo đầu tiên nghiên cứu hệ thống về “Tứ bất tử” - bốn vị thần linh thiêng được dân gian tôn sùng, đứng đầu bách thần trong tín ngưỡng Việt Nam.
  • Triển lãm "Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử": Không gian nghệ thuật tôn vinh đạo học Việt Nam
    Hướng tới kỷ niệm 950 năm ra đời Văn Miếu - Quốc Tử Giám, trường Quốc học đầu tiên của Việt Nam (1076 - 2026), chiều 27/5, triển lãm nghệ thuật “Sĩ tử 3 – Chuyện sĩ tử” đã khai mạc tại Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hà Nội.
  • [Podcast] Tản văn: Phố cũ
    Chiều. Làn gió se lạnh vời vợi dọc theo những con phố. Gió về cuốn đi cái oi nồng của những ngày nắng hanh hao. Bỗng vòng xe vô tình rẽ vào phố cũ. Lâu lắm không về phố, hình như đã không còn cảm giác thân thuộc ngày nào. Phố cũ hiện ra trước mặt là lạ, quen quen…
  • Phường Tây Hồ ủng hộ hơn 1,1 tỷ đồng cho Quỹ “Vì Biển đảo Việt Nam” năm 2026
    Chiều 28/5, tại trụ sở Ủy ban MTTQ Việt Nam Thành phố Hà Nội đã diễn ra chương trình tiếp nhận ủng hộ Quỹ “Vì Biển đảo Việt Nam” năm 2026 của phường Tây Hồ.
  • Danko Riverside - Đón sóng quy hoạch vĩ mô, khẳng định vị thế đô thị trung tâm tại Bắc Ninh
    Được gọi tên trực tiếp trong Đề án trình Bộ Chính trị về việc thành lập thành phố Bắc Ninh trực thuộc Trung ương, Danko Riverside khẳng định tầm vóc và tính pháp lý vững chắc của một khu đô thị kiểu mẫu. Đây là thước đo khách quan nhất minh chứng cho tiềm năng vĩ mô của dự án trong dòng chảy phát triển của địa phương.
Đừng bỏ lỡ
Hương Tràm: 'Chú Hoài Linh đưa một viên thuốc ngủ, tôi không dám uống'
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO