“Hồi ức Quảng Trị”: Nguồn sử liệu quý về cuộc chiến 81 ngày đêm Thành cổ
Trong lịch sử chống Mỹ cứu nước, trận chiến 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 được xem là một trong những trang sử bi tráng nhất. Đó là thử thách khốc liệt của dân tộc, đồng thời trở thành biểu tượng về ý chí độc lập, khát vọng tự do của dân tộc Việt Nam. Cuốn sách “Hồi ức Quảng Trị” của tác giả Nguyễn Thụy Kha do NXB Chính trị quốc gia Sự thật ấn hành đã tái hiện sự kiện ấy qua những trang nhật ký, hồi ký của những người lính ở cả hai bên chiến tuyến.
Lật giở từng trang sách, người đọc cảm nhận rõ mức độ khốc liệt của cuộc chiến năm xưa. Trong một đoạn hồi ức, một lính thủy quân lục chiến đã ghi lại: “Chúng tôi chiến đấu trong mưa bom bão đạn, có khi cả ngày không ngẩng đầu lên được, chỉ biết giữ súng mà bắn” (tr.112). Trái ngược với nỗi hoang mang của phía bên kia là sự kiên cường của những chiến sĩ Giải phóng: “Còn ai nữa? Không biết. Chỉ biết còn người là còn chốt” (tr.76). Những đối chiếu này cho thấy sự khác biệt về lý tưởng và mục đích chiến đấu, đồng thời khẳng định tính chính nghĩa của cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc.
Bên cạnh sự tàn khốc, “Hồi ức Quảng Trị” còn khắc họa sức mạnh nhân văn tỏa sáng giữa bom đạn. Có những trang viết khiến độc giả rưng rưng: “Trong hầm trú ẩn chật hẹp, chúng tôi chuyền nhau mẩu bánh, nhìn nhau cười để quên đi tiếng bom nổ trên đầu” (tr.198). Đó là minh chứng cho tình đồng đội, tình người, khiến người đọc càng thấm thía hơn cái giá của hòa bình.
.png)
Một hình tượng đặc biệt được gợi nhắc trong cuốn sách là dòng Thạch Hãn. Trên màn ảnh, nhiều bộ phim đã tái hiện cảnh nước sông đỏ máu. Trong sách, chi tiết ấy được ghi lại bằng câu chữ đầy ám ảnh: “Dòng Thạch Hãn đã gồng mình chở xác bao đồng đội, như nhân chứng lặng lẽ của cuộc chiến” (tr.276). Hình ảnh ấy gợi xúc động và trở thành biểu tượng ký ức tập thể, nơi ký ức cá nhân hòa quyện để trở thành ký ức dân tộc.
Điểm nổi bật của “Hồi ức Quảng Trị” là khả năng gắn kết “đại tự sự” với những câu chuyện “tiểu tự sự”. Lịch sử không dừng lại ở con số thương vong, những trận đánh ghi trong sử sách, mà còn là nỗi nhớ nhà, ước mơ dở dang, niềm tin vững chãi giữ chốt đến phút cuối cùng. Chính những chi tiết nhỏ bé đó làm cho lịch sử trở nên gần gũi, sống động và nhân văn.
Tác phẩm cũng mang giá trị sử liệu đặc biệt. Những dòng hồi ký, nhật ký chiến trường không chỉ phản ánh chân thực sự kiện, mà còn là chứng cứ lịch sử từ góc nhìn người trong cuộc. Một đoạn viết: “Cả ngày không có lúc nào là không có tiếng nổ… Đôi khi đạn hóa học làm cho nhiễm độc, khó thở, chảy nước mắt, nước mũi” (tr.75-76). Những chi tiết ấy vừa là tiếng nói của nhân chứng, vừa là tư liệu quý cho nghiên cứu, giảng dạy lịch sử.
Điểm quan trọng, “Hồi ức Quảng Trị” không khép lại trong quá khứ mà mở ra suy ngẫm cho hiện tại và tương lai. Trong những dòng chữ cuối, người chiến sĩ gửi gắm: “Máu xương chúng tôi gửi lại nơi này không phải để ai thương hại, mà để đất nước vươn lên mạnh mẽ” (tr.310).
Đặt cạnh bộ phim “Mưa đỏ” – tác phẩm điện ảnh vừa ra mắt công chúng, cuốn sách “Hồi ức Quảng Trị” tạo nên sự cộng hưởng mạnh mẽ. Nếu “Mưa đỏ” đưa khán giả trở lại chiến trường bằng ngôn ngữ hình ảnh thì “Hồi ức Quảng Trị” lưu giữ hiện thực ấy qua từng trang viết để hậu thế có thể đọc, suy ngẫm và tri ân. Cả hai tác phẩm cộng hưởng lại đã làm nổi bật giá trị bất tử của chiến tranh giải phóng dân tộc: sự tự nguyện hy sinh hòa quyện cùng khát vọng nhân văn, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, hạnh phúc.
“Hồi ức Quảng Trị” không chỉ giúp người đọc trở về với 81 ngày đêm Thành cổ bi tráng mà còn cảm nhận sâu sắc giá trị của hòa bình hôm nay. Với giới nghiên cứu, đây là nguồn sử liệu quý, góp phần làm phong phú thêm kho tư liệu về chiến tranh Việt Nam. Đọc “Hồi ức Quảng Trị”, mỗi người sẽ thấy lịch sử không chỉ để tưởng niệm, mà còn để kiến tạo tương lai. Đó chính là giá trị lớn nhất của tác phẩm: một lời nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay phải được trân trọng, gìn giữ và tiếp nối bằng sự cống hiến của các thế hệ mai sau./.