Người Hà Nội thanh lịch, văn minh

Hà Nội: Hành trình cảm xúc của người phụ nữ đi tìm ánh sáng cho con trai, em trai

Quỳnh Chi 23/03/2024 07:29

Chị Trần Thị Xuân (33 tuổi, thị trấn Vân Canh, huyện Hoài Đức, TP. Hà Nội) là nhân vật đặc biệt và đến với khán giả cả nước trong chương trình “Trạm yêu thương” - chủ đề “Điểm tựa bình yên”, phát sóng lúc 10 giờ ngày 23/3 trên kênh VTV1.

Từng được biết đến với hành trình 10 năm cõng em trai bại liệt tới giảng đường, nay chị Trần Thị Xuân lại khiến nhiều người cảm phục bởi hành trình bền bỉ đi tìm ánh sáng cho con trai. Vừa là đôi chân đưa em trai đi khắp thế gian, chị Xuân vừa là điểm tựa của cả gia đình.

xuan1.jpg
Chị Trần Thị Xuân 10 năm liền cõng em trai bại liệt tới giảng đường đại học. (Ảnh: NSX cung cấp).

Xuất hiện trên sân khấu “Trạm yêu thương” với ca khúc “Ước mơ của mẹ”, em Đặng Hoàng Minh phần nào kể về những hy sinh và những nỗi lo toan mà mẹ em - Trần Thị Xuân gánh trên đôi vai gầy. Khi được hỏi về điều thích nhất ở mẹ, Hoàng Minh dõng dạc chia sẻ: “Mẹ con rất hiền, nấu ăn rất ngon. Mẹ luôn làm tất cả những gì con muốn và điều con thích nhất là mẹ giảng bài rất dễ hiểu, giúp việc học của con dễ dàng hơn dù con không thể nhìn thấy mọi thứ. Mẹ con làm công việc bán thời gian vì còn phải chăm sóc cậu của con. Cậu nằm liệt giường và phải dùng ống thở vì biến chứng sau Covid-19”.

Năm 2016, câu chuyện người chị gần 10 năm cõng em đến trường đã lấy đi nước mắt của nhiều người, chị Xuân chỉ 40kg nhưng ngày ngày cõng em trai nặng gần 60kg đến trường. Khi ấy Tuấn Anh – em trai chị Xuân là sinh viên năm 2 của Đại học Công nghệ, Đại học Quốc gia Hà Nội.

Là con trai duy nhất trong gia đình, nhưng Tuấn Anh (sinh năm 1997) lại không may mắc bệnh loạn dưỡng cơ duchence không có khả năng phục hồi và teo tóp dần. Ủng hộ ý chí ham học của em trai, chị Xuân trở thành đôi chân của Tuấn Anh, bền bỉ cõng em đến trường. Cho đến khi lấy chồng, có con, chị Xuân lại xin gia đình về ở nhà ngoại để ngày ngày tiếp tục đưa em đến trường, chinh phục tấm bằng đại học.

xuan-2.jpg
Hai mẹ con chị Xuân tại chương trình Trạm yêu thương. (Ảnh: NSX cung cấp).

Kể về hoàn cảnh của con trai, chị Trần Thị Xuân rơi nước mắt: “Ngày Tuấn Anh – em trai mình tốt nghiệp Đại học, là ngày hai mẹ con đưa nhau nhập viện vì con được chẩn đoán mắc bệnh ung thư hạch bạch huyết. Từ một đứa trẻ khoẻ mạnh hoạt bát, mắt Hoàng Minh cứ mở dần và con không còn nhìn thấy mọi thứ vào năm 4 tuổi”. Bố mất sớm vì ung thư, mẹ mắc bệnh thoát vị không thể làm được việc nặng, kinh tế gia đình đè nặng trên đôi vai chị Xuân. Nay gánh nặng càng thêm chồng chất khi con trai chị vĩnh viễn không thể nhìn thấy ánh sáng.

“Khi bác sĩ nói không còn hy vọng chữa được đôi mắt cho con, mình đã suy sụp và choáng váng. Lúc đó chỉ muốn ôm con nhảy cầu tự vẫn, vì mọi điều không may cứ đổ ập lên gia đình mình. Chính lúc đó Hoàng Minh đã khuyên mẹ là con virus nó chỉ làm phiền con chút thôi, rồi con lại nhìn thấy mọi thứ. Những ngày trong bệnh viện, chứng kiến nhiều hoàn cảnh đáng thương hơn, mình đã dần tĩnh tâm lại và nghĩ rằng phải mạnh mẽ mới trở thành điểm tựa cho con” – chị Xuân tâm sự.

Hành trình trở thành học sinh trường Nguyễn Đình Chiểu của Hoàng Minh là nỗ lực không ngừng nghỉ của cả hai mẹ con. Bao nhiêu nỗ lực học chữ nổi của là bấy nhiêu thời gian chị Xuân đồng hành cùng con. Dù nhà cách trường hàng chục cây số, kể cả ngày nắng cũng như ngày mưa chưa bao giờ chị Xuân để con đi học muộn. Chị luôn tâm niệm, con có thể không nhìn thấy ánh sáng chứ không để con mù chữ. Không chỉ dừng lại ở việc nỗ lực cho con học văn hóa, chị Xuân từng đi khắp nơi xin học đàn cho Hoàng Minh với hy vọng những giai điệu sẽ khiến cuộc đời con nhiều niềm vui và màu sắc yêu đời. Từng nhận được rất nhiều lời từ chối bởi dạy nhạc cho trẻ khiếm thi rất vất vả và mất nhiều thời gian, nhưng chưa bao giờ người mẹ 9X bỏ cuộc.

xuan-3.jpg
Bé Hoàng Minh chơi đàn thuần thục. (Ảnh: NSX cung cấp).

May mắn đã mỉm cười với chị Xuân, khi cô giáo Phạm Ánh Ngà đã nhận dạy piano cho Minh hoàn toàn miễn phí. “Suốt hai năm qua, bất kể dù bận hay ốm, cô Ngà chưa bao giờ nghỉ dạy Hoàng Minh. “Với những bạn khiếm thị chơi đàn, cần nhiều thời gian và sự kiên nhẫn. Điều quan trọng không phải nhìn thấy phím đàn hay không mà quan trọng nhất là sự cảm nhận trong tâm hồn. Trong quá trình dạy Minh, tôi phát hiện ra cháu có một đôi tai thẩm âm tuyệt vời và nghị lực của Minh là điều khiến cô vô cùng ngưỡng mộ” – cô Phạm Ánh Ngà, chia sẻ.

Khi được hỏi về ước mơ trong tương lai, Hoàng Minh mong muốn được trở thành nhân viên văn phòng vì mới đây em được học máy vi tính và sử dụng rất thành thạo. Còn với chị Xuân, điều chị mong mỏi nhất là có công việc ổn định để trang trải kinh tế gia đình vì con trai chị vẫn phải chạy xạ trị thường xuyên, em trai dù đã ra trường nhưng nằm liệt giường phải dùng ống thở. Món quà của Trạm yêu thương sẽ phần nào san sẻ gánh nặng về kinh tế trên đôi vai người mẹ 9X đầy nghị lực này.

Chị Xuân là điểm tựa cho con trai và cả gia đình, người phụ nữ tảo tần này vững tâm và vững tin vượt qua những biến cố. Tất cả sẽ được chị Xuân chia sẻ trong chương trình “Trạm yêu thương” chủ đề “Điểm tựa bình yên”./.

Bài liên quan
  • Nghị lực của cô gái trẻ với ước mơ trở thành người mẫu chuyên nghiệp
    Sinh ra trong một gia đình không mấy khá giả, khi mới 5 tuổi  Nguyễn Hà Vy đã phải sống riêng cùng mẹ. 15 tuổi, ở cái tuổi mà nhiều bạn bè cùng trang lứa vẫn đang được bao bọc trong tình yêu thương của gia đình thì Hà Vy đã phải tự tìm cách bươn trải, kiếm tiền để trang trải cuộc sống, để nuôi dưỡng và thực hiện ước mơ của chính mình.
(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Tìm về dấu tích Giảng Võ trường ở Thăng Long xưa
    Trong suốt hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước, nhân dân ta đã anh dũng chống lại nhiều kẻ xâm lược để bảo vệ nền độc lập tự do của Tổ quốc. Để có được thành công như ngày hôm nay, việc đào tạo nhân tài là yếu tố quan trọng, gồm cả về văn và võ. Tuy nhiên, việc đào tạo nhân tài về võ rất ít được ghi chép và rất hạn chế thông tin. Các di tích đào tạo về võ ở Thăng Long như điện Giảng Võ, Giảng Võ trường được ghi nhận từ các thời Lý nhưng đến nay vẫn chưa rõ ràng. Giảng Võ hiện nay là một phường nằm ở phía Tây của Hoàng thành Thăng Long, trước đây khu vực này còn có tên là Thập Tam trại.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Ngựa trong đời sống Thăng Long - Hà Nội
    Hà Nội có 5 địa danh gắn với chữ Mã là phố Kim Mã, hồ Mã Cảnh, phố Hòa Mã, phố Hàng Mã và đền Bạch Mã. Tuy nhiên, chữ Mã với nghĩa là ngựa thì chỉ có Kim Mã, Mã Cảnh và Bạch Mã. Tuy nhiên Bạch Mã với nghĩa ngựa trắng chỉ là truyền thuyết, còn chữ Mã trong Hàng Mã và Hòa Mã là chữ Nôm chỉ đồ cúng tế, quần áo mặc khi làm lễ.
  • Bánh chưng xanh và cung đường của những tấm lòng
    Khi những cơn gió mùa đông bắc tràn về, gõ cửa từng nếp nhà, cũng là lúc nhịp sống như chầm chậm lắng lại để nhường chỗ cho những xúc cảm nhân văn. Trong tâm thức người Việt, Tết không chỉ là khoảnh khắc giao hòa của đất trời, mà còn là dịp để đưa "thương người như thể thương thân". Trên tinh thần ấy, một hành trình lặng lẽ nhưng bền bỉ đã nối dài từ phố thị đến rẻo cao, mang theo 2.500 chiếc bánh chưng tươi "Vạn Xuân" để viết nên một bài ca về sự thấu cảm.
  • Chiều cuối năm
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ “Chiều cuối năm” của tác giả Nguyễn Thiện.
Đừng bỏ lỡ
Hà Nội: Hành trình cảm xúc của người phụ nữ đi tìm ánh sáng cho con trai, em trai
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO