Ngày học đại học, một người bạn tận phương Nam bất chợt hỏi gã, đã bao giờ được ra Hà Nội vào cuối thu chưa. Chưa kịp trả lời, bạn đã tiếp lời rằng nghe bảo Hà Nội cuối thu rất đẹp và chỉ cuối thu người ta mới cảm hết được vẻ đẹp rất riêng của Hà Nội.
Gã từng đi qua bốn mùa của Hà Nội. Mỗi mùa Hà Nội mang một sắc diện riêng. Mùa xuân sặc sỡ sắc màu lễ hội. Mùa hạ náo nhiệt. Mùa đông thanh tịnh. Riêng mùa thu mang một vẻ đẹp thật khó diễn tả. Hội họa có nhiều bức tranh về mùa thu. Âm nhạc cũng đã ngân vang bao giai điệu về thu. Và biết bao thi tứ cũng đã được khơi nguồn từ vẻ đẹp của thu Hà Nội.
Trở lại với câu hỏi của người bạn phương Nam, gã ngược tìm về Hà Nội hai mươi năm trước, khi gã mười tám đôi mươi…
Hà Nội mùa thu trong mắt gã ngày ấy vừa lạ vừa quen. Lạ bởi lần đầu từ quê đặt chân đến. Quen bởi gã yêu thu Hà Nội từ hồi còn tấm bé, từ khi còn là cậu học sinh trường làng được nghe cô giáo kể về mùa thu Hà Nội. Cô kể về những kỷ niệm thời sinh viên sống ở Hà thành. Cái se lạnh của tiết trời thu chạm đến một điều gì đó thiêng liêng như mối tình đầu của cô vậy. Giọng cô phút ấy run run xúc động khi nhắc đến những bờ hồ, những rặng liễu, những con đường cô đã đi qua.
Gã còn yêu thu Hà Nội qua những ca khúc viết về mùa thu nồng nàn, da diết. “Hà Nội mùa thu cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ…”, hay “Hà Nội ơi! Tươi xanh màu áo học trò, những con đường thân quen còn đó…”. Hay sự duyên dáng, mơ màng, bâng khuâng của Hà Nội lúc mới vào thu “Có phải em là mùa thu Hà Nội… có chắc mùa thu lá rơi vàng tiếng vọng…”. Cái thuở ấy, gã đã từng mơ ước sau này sẽ một lần được đặt chân đến Hà Nội vào cuối thu.
Như ai đó đã nói, “thu rất thu là lúc chớm đông sang”, dường như mùa thu thực sự hiện hình rõ nhất là lúc thu sắp qua đi. Thu sắp qua mang đến những cơn heo may bất chợt ùa về chạm vào hồn người ngược xuôi trên phố, chạm đến từng ký ức buồn vui. Cuối thu khiến lòng gã cô đơn hơn, và cũng rất dễ trải lòng về những gì đã đi qua…
Hà Nội cuối thu, nhớ biết bao lần gặp lại, em nức nở với những vần thơ không tuổi của Xuân Quỳnh:
"Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mông
Mùa thu vàng hoa cúc
Chỉ còn anh và em”
Nhưng khoảnh khắc cuối cùng của mùa thu chỉ còn mỗi em và mùa thu ở lại, còn gã “người ra đi đầu không ngoảnh lại” để lại “nắng lá rơi đầy” khắp những con phố. Khoảnh cuối thu đẹp như em của ngày hôm qua. Vai thu đong đầy trong gánh cốm Vòng gói lá sen ven hồ Tây, gánh hàng hoa tươi xuôi dốc Yên Phụ. Mắt thu đậu nhẹ lên hàng liễu rủ êm đềm la đà trên mặt hồ Tây tĩnh lặng…
Khoảnh khắc cuối thu cũng buồn rười rượi như khi em chia tay gã. Ấy là khi những cơn mưa bụi, những heo may lành lạnh về lân la phố. Lá vàng lác đác rơi, rải thảm vàng vướng víu bước chân gã. Ngược lên phố Phan Đình Phùng, ngước mắt nhìn vòm lá có cảm giác như đang rời khỏi miền cổ tích lá. Nhưng những giai điệu lá, ca từ lá níu kéo gã. Lá khẽ khàng đáp nhẹ lên chiếc mũ quân nhân đã cũ của gã. Lá dịu dàng xoa nhẹ trái tim gã. Lá xác xao dưới đôi chân gã…
Hơn hai mươi năm sau, gã trở lại cũng vào một ngày cuối thu. Thu Hà Nội đã bớt tĩnh lặng, hiu hắt. Phố đông xe cộ hơn. Nhà cao tầng mọc lên nhiều hơn. Nhưng dạo bộ trên những con đường quen năm ấy vẫn hít thở thấy mùi vị của cuối thu năm nào. Mới buổi sáng lác đác lá đã rơi, đến chiều về lá phủ một màu vàng trên vỉa hè nơi gã từng hò hẹn. Có chỗ, gió vun lá cồn lại. Mười ngón thon gầy nắm chặt lấy nhau. Hai người ngồi trên cồn lá. Bỏ giầy dép, bàn chân trần xục vào lá mát rượi. Bao nhiêu muộn phiền về một tình yêu cách trở tan biến. Chẳng còn thời gian để nghĩ về giây phút hai người chia xa. Chỉ thấy mùa thu dịu dàng như em ở bên. Nỗi buồn mỏng tang bay vào trong gió. Gã và em lặng im nghe bản tình ca của đất trời. Chao ôi, diết da. Nước mắt hay nụ cười cuối thu xoa vào tim gã. Thấy khó thở. Thấy bồi hồi trong lòng…
Tỉnh giấc trên chuyến xe đang lăn bánh, một chiếc lá vàng vẫn đậu nguyên trên cái ba lô sờn cũ, gã bâng khuâng nuối tiếc mình đã vừa rời khỏi thu Hà Nội. Cuối thu nhỏ dần rồi khuất hẳn. Gã lại chìm vào một giấc mơ. Bàn tay thu ngón thon gầy sửa cổ áo cho gã, đôi mắt buồn dõi theo bóng gã ở cuối sân ga…
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.
Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
Tựa như một cuốn album màu sepia, 43 tản văn trong “Xứ của Hiền” không chứa đựng những xung đột gay gắt hay triết lý cao siêu. Ở đó chỉ có những rung động khẽ khàng, những nỗi buồn đẹp đẽ và lòng biết ơn sâu sắc với quá khứ. Đọc văn Diệu Hiền, tôi ngỡ mình đang ngồi bên tách trà nóng, nghe người bạn cũ thủ thỉ chuyện đời bằng chất giọng xứ Quảng ân tình và giàu nhạc điệu.
Ấu thơ tôi đã bao lần cuộn tròn say giấc bên chiếc chiếu cói in hoa trải giữa sân nhà vằng vặc màu trăng chín. Khoảnh khắc êm đềm ấy mang theo lời cha kể về muôn chuyện huyền bí của nhân gian, có lời giải mã vô tận, mênh mang cho câu thách hỏi tôi vẫn thường háo hức: “Con đố cha đoán được, mặt trăng có tự bao giờ!”. Nhiều năm ròng, tôi vẫn thổn thức khi nhớ về những giấc mơ, về những ngả rừng đêm thâm u, những miền biển miền sông thắt lại rồi phình ra một màu đen sẫm, những vùng đất đá lởm chởm và hỗn độn buổi sơ khai…
Hè về, không chỉ có tiếng ve râm ran hay ánh nắng chói chang nhuộm vàng lối đi mà còn có những cơn mưa. Mưa mùa hạ ồn ào, vội vã kéo đến cùng những trận giông bất chợt. Nó không buồn bã, dai dẳng như mưa phùn cuối đông mà dứt khoát, mạnh mẽ, đổ ào xuống rồi vội vã tạnh. Mưa tạt vào những ô cửa kính, len lỏi qua từng ngóc ngách ký ức, khẽ đánh thức một miền tuổi thơ xa xăm, ướt đẫm hương mưa và kỷ niệm.
“Tài liệu bồi dưỡng nhận thức về Đảng” (xuất bản lần thứ 24, có sửa chữa, bổ sung theo Văn kiện Đại hội XIV) cập nhật toàn diện các quan điểm chỉ đạo mới, đáp ứng yêu cầu bồi dưỡng lý luận trong kỷ nguyên phát triển của dân tộc. Nội dung tài liệu tập trung làm rõ tầm nhìn về xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, đồng thời khơi dậy khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ. Đây là hành trang chính trị quan trọng, góp phần hình thành bản lĩnh, tư duy để học viên lớp đối tượng kết nạp Đảng sẵn sàng đứng vào hàng ngũ của Đảng.
Để hiện thực hóa khát vọng trở thành trung tâm giáo dục và đào tạo hàng đầu cả nước và châu lục, Điều 16 về “Phát triển giáo dục, đào tạo” trong Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) khẳng định sự đổi mới mới tư duy, trao quyền tự chủ và tạo bệ phóng để giáo dục, đào tạo Hà Nội thực sự vươn tầm.
Trong năm 2026 và các năm tiếp theo, Thành phố yêu cầu Sở Y tế; Sở Tư pháp; Sở Văn hoá và Thể thao; Cơ quan báo và phát thanh truyền hình Hà Nội, Tạp chí Người Hà Nội tổ chức tuyên truyền, phổ biến nội dung của Luật Dân số bằng các hình thức đa dạng, phù hợp với điều kiện, tình hình thực tế...
Nestlé MILO đã có 11 năm liên tiếp đồng hành cùng Giải vô địch quốc gia Tiền Phong Marathon bởi đây là một trong những giải marathon lâu đời nhất Việt Nam, một biểu tượng đã ăn sâu vào đời sống thể thao nước nhà.
Năm 2026, UBND tỉnh Phú Thọ tổ chức Giỗ Tổ Hùng Vương - Lễ hội Đền Hùng và Tuần Văn hóa - Du lịch Đất Tổ với các nghi thức trang nghiêm, thành kính và nhiều hoạt động văn hóa, thể thao phong phú, đặc sắc, mang đậm giá trị văn hóa thời đại Hùng Vương, được kế thừa và lan tỏa trong đời sống đương đại.
Tại Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng lần thứ IV (DANAFF IV) năm nay, 17 tác phẩm điện ảnh tiêu biểu sẽ được trình chiếu tại chương trình đặc biệt mang tên “Diện mạo điện ảnh Việt Nam 40 năm thời kỳ Đổi mới”. Đây là dịp hiếm có để công chúng thưởng thức lại những thước phim mang đậm dấu ấn lịch sử trên màn ảnh rộng.
Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vừa ban hành Quyết định số 560/QĐ-BVHTTDL ngày 18/3/2026 quyết định ban hành Kế hoạch triển khai các hoạt động truyền thông đối với mô hình thư viện cơ sở trong phát triển văn hóa đọc.
Là một trong “Thăng Long tứ trấn”, đền Bạch Mã giữ vị trí đặc biệt trong không gian văn hóa tâm linh của kinh đô cổ, đóng vai trò điểm tựa tinh thần bền vững cho đời sống xã hội và sự phát triển của khu phố cổ Hà Nội.
Từ ngày 1/4 đến 3/5/2026, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam sẽ diễn ra chuỗi hoạt động tháng 4 với chủ đề “Sắc màu văn hóa các dân tộc Việt Nam”. Chuỗi sự kiện được tổ chức với nhiều hoạt động phong phú, đa dạng, góp phần giới thiệu, quảng bá và phát huy giá trị văn hóa truyền thống của cộng đồng 54 dân tộc Việt Nam.
Nghị quyết số 02-NQ/TW của Bộ Chính trị về xây dựng và phát triển Thủ đô Hà Nội trong kỷ nguyên mới, đã định hình cuộc cách mạng không gian với tầm nhìn thế kỷ cho Thủ đô. Từ đó, Hà Nội vươn mình trở thành một chùm đô thị đa cực, xanh, thông minh, nơi giao thông và hệ sinh thái đóng vai trò là hai trụ cột song hành trong thời kỳ phát triển mới.
Tối 29/3, tại Nhà hát Hồ Gươm, Hà Nội, vở ballet đương đại “Dó” đã được trình diễn, mang đến cho khán giả một không gian nghệ thuật giàu cảm xúc, kết hợp hài hòa giữa ngôn ngữ múa đương đại và chất liệu văn hóa truyền thống Việt Nam.
Tối 29/3, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cộng đồng” tiếp tục diễn ra với một đêm nghệ thuật đậm sắc màu truyền thống do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện. Không chỉ mang đến những tiết mục giàu giá trị nghệ thuật, chương trình còn cho thấy nỗ lực của thành phố trong việc đưa các loại hình nghệ thuật truyền thống hiện diện thường xuyên trong đời sống đương đại, góp phần xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh giữa không gian đô thị.