Dì Hương

Truyện ngắn của Lê Văn Thục| 08/06/2017 10:44

Sáng dậy chưa kịp đánh răng rửa mặt thì thằng Phúc con dì Hương điện cho tôi: Bác sắp sếp công việc về ngay nhé! Thứ 2 tuần tới xã và huyện làm thủ tục truy tặng danh hiệu: '" Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng" cho mẹ em.

Dì Hương là em gái của mẹ tôi. Năm 18 tuổi dì đi lấy chồng. thế rồi các em tôi: Thằng Phúc, thằng Đức, cái Hạnh lần lượt ra đời. Ngày ấy chú tôi đang là bộ đội chống Pháp, năm 1952 chú tôi được tranh thủ về thăm nhà. Lần ấy dì Hương mang thai cái Hạnh dì đã viết thư khoe với chú nhưng ở mặt trận chẳng biết chú có nhận được hay không? Nào ngờ đó lại là lần cuối cùng chú về thăm nhà. Chú tôi hy sinh trong một trận chiến đấu quyết liệt ở ngay chân đồi A1 vào cái ngày sắp giải phóng  Điện Biên. Vậy là cái Hạnh ra đời không được biết mặt cha. Hạnh phải chịu đựng biết bao thiệt thòi với đầy nhọc nhằn lam lũ. 

Dì Hương
Minh họa của Vũ Khánh
Năm 1967 tôi và Phúc học xong cấp 3, hai anh em không thi vào đại học mà rủ nhau làm đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Hôm liên hoan chia tay, dì Hương bảo tôi: 

- Hai đứa lên đường đánh Mỹ lập công thật nhiều nhé! dì ở nhà quyết tâm nuôi thằng Đức cái Hạnh vào đại học.

Đôi mắt dì ngấn lệ, nhưng tôi tìm thấy trong đôi mắt ấy chan chứa niềm vui niềm hạnh phúc và cả niềm tự hào. Hôm lên đường

Đức và Hạnh cũng tiễn chân tôi và Phúc ra tận bến đò. Cái Hạnh nhí nhảnh:

- Hai anh cứ yên tâm mà đi. Sau này em vào sư phạm sẽ chọn sẵn cho các anh hai cô giáo xinh đẹp nhất trường.

Tôi cười đùa với Hạnh:

- Xinh vừa vừa thôi. Xinh đẹp quá là bọn anh không nâng như nâng trứng được đâu.

Hạnh đấm lưng tôi cười khúc khích:

- Hai chị dâu tương lai của em, không những xinh đẹp mà còn nết na đảm đang nhất trường cho mà xem.

Thằng Đức nguýt cái Hạnh, ra điều người lớn hơn:

- Chưa chi đã vợ với chồng.

Chuyến đò hôm ấy đưa chúng tôi sang sông. Sông Đà mùa nước nổi đầy sóng và gió. Con nước như cũng nghịch ngớm hóm hỉnh muốn chia sẻ trao gửi với người ra trận nỗi lòng vui buồn bâng khuâng của dòng sông. Đò cập bến, tôi ngoái lại thấy dì Hương và hai đứa em vẫn đứng ôm nhau ở bên sông. Chuyến đò ấy đã mấy chục năm rồi vậy mà hình ảnh buổi chiều bên bến sông quê và những lời ước nguyện ngọt ngào của hai đứa em cứ dan díu theo tôi suốt những năm tháng ở ngoài mặt trận và dan díu théo tôi đến tận bây giờ.  Cuối năm ấy tôi và Phúc đi thẳng vào chiến trường miền Đông Nam Bộ. Năm 1974 tôi bị thương nặng phải đưa ra Bắc điều trị. Hôm ra viện về thăm nhà, dì Hương ôm trầm lấy tôi, không khóc nhưng đôi mắt đầy lo âu:

- Từ ngày Phúc vào chiến trường, dì không nhận được bức thư nào của nó. Hay là... nó thế nào rồi mà mày không dám nói thật với dì.

- Không phải thế đâu dì ạ. Chúng cháu vào sâu trong chiến trường quá , bom đạn như thế thư gửi ra cũng khó mà nhận được.

Dì Hương đưa tôi tấm ảnh. Đôi mắt hơi buồn nhưng khuôn mặt rạng rỡ rất tự hào:

- Thằng Đức học năm thứ hai trường đại học Bách Khoa đấy. Đây là ảnh của Đức và các bạn sinh viên chụp kỉ niệm trước ngày chúng nó tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Tôi dè dặn hỏi; 

- Đức bây giờ đang ở đâu hả dì? 

- Nó cũng vào chiến trường rồi. Hình như đang ở mặt trận Thừa Thiên Huế thì phải.

Tôi không dám hỏi thêm về Đức. Nhìn thấy ảnh một nữ quân nhân rất trẻ trung, xinh đẹp, tôi vừa cầm bức ảnh ấy lên thì dì tôi vội khoe:

- Ảnh cái Hạnh đấy. Nó chụp hồi đang học ở trường quân y.

Tôi buột miệng:

- Cháu ngỡ em Hạnh thi vào trường sư phạm.

Dì Hương ngắm tấm ảnh của Hạnh, rồi buông mấy câu mắng yêu con gái:

- Ngày ấy nó có giấy báo đỗ vào đại học sư phạm rồi, nhưng dịp đó có đợt quân đôi về tuyển một số nữ đi học y tá y sĩ. Thế là nó quyết định bỏ sư phạm để vào trường quân y. Con bé đến là bướng bỉnh. Sao nó giống chúng mày hồi học hết cấp 3 thế. Đã quyết cái gì cấm có ai ngăn cản được.

Thì ra em Hạnh tôi cũng chiếc gậy trường sơn với chiếc mũ tai bèo theo đoàn quân y vào phục vụ chiến trường miền Nam đánh Mĩ. Dì Hương còn bảo: Học xong lớp y sỹ, nhà trường điều em nó về công tác ở quân y viện 9. Nhưng nó dở khóc dở mếu cứ khăng khăng đòi bằng được để cùng với đoàn hành quân vào phục vụ ở chiến trường. Con gái mà cứng đầu cứng cổ giống hệt bố, ngày mà chốn nhà đi bộ đội đánh Pháp. Sau ngày miền Nam giải phóng, gần 10 năm lăn lộn ở chiến trường Phúc được về phục viên. Anh ung dung vác chiếc khung xe đạp và con búp bê hồ hởi về làng. Dì Hương mừng hơn là bắt được vàng. Còn Đức và Hạnh, dì chờ đợi đến héo ruột héo gan. Đến giữa năm 1976 Đức đột ngột về. Dì Hương mắng yêu nó:

- Tao tưởng quên cả mẹ. Lấy vợ ở luôn trong đó rồi.

Đức ôm mẹ trong niềm vui xúc động. Anh cười mà nước mắt cứ trào ra:

- Mẹ ơi! Sau giải phóng con lao vào ôn thi đại học. Con có giấy báo nhập trường đại học y khoa của thành phố Hồ Chí Minh rồi đây này.

- Cha bố anh. Sao không thư không điện về cho mẹ. Mẹ khóc hết nước mắt rồi.

Dì Hương cầm giấy báo nhập trường của Đức, nét mặt vui rạng rỡ như trẻ lại được mấy tuổi. Nhưng niềm vui ấy chỉ được trong mấy giây thôi. Bỗng dì nhìn ra phía bến sông, khẽ thở dài rồi buông lơ lửng mấy câu buồn đến nao lòng:

- Con có biết em Hạnh bây giờ ở đâu không?

Đức hít một hơi thở thật sâu, nhìn mẹ nói nhỏ nhẹ:

- Ngày chưa giải phóng, con được biết em Hạnh là một y sỹ phẫu thuật giỏi ở một bệnh xá ngoài mặt trận. Nhiều thương binh ra viện nói với chúng con: Ngoài giỏi về chuyên môn Hạnh còn là một ca sỹ hát cho thương binh nghe và chị ấy rất mê viết nhật ký. Có lần băng bó vết thương xong. Khuya rồi mà Hạnh vẫn ngồi bên giường bệnh để hý hoáy với những trang nhật ký. Ngày ấy mấy lần con định tìm đến bệnh xá thăm em , nhưng cuộc chiến ác liệt quá con không thể dứt ra để đi được. Sau giải phóng con có trở lại nơi ấy mấy lần nhưng cũng không ai biết Hạnh đang ở đâu, còn hay mất. 

Năm ấy, Đức trở vào thành phố Hồ Chí Minh. Anh nhập trường tháng trước thì tháng sau dì Hương nhận được giấy báo tử của Hạnh. Dì đau đớn suy sụp tưởng chừng không thể đứng dậy được. Sáng nào dì cũng ôm tấm ảnh của Hạnh vào lòng để khóc và tối nào dì cũng ngồi bên bậu cửa úp mặt vào hai bàn tay cho đến lúc gà gáy sáng mới chợp được mắt. Dì chỉ cầu mong một ngày nào đó đưa được cái Hạnh về nằm gần bố ở nghĩa trang liệt sỹ quê nhà. Vậy mà đến lúc dì tôi mất, anh em tôi vẫn chưa thực hiện được.

Trưa nay tôi về đến nhà thì vợ chồng Phúc cũng vừa đi nhận bằng danh hiệu: " Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng" của dì Hương về. Anh em chúng tôi làm vài mâm cơm, trước là kính báo hương hồn của dì. Hai nữa hôm nay cũng là ngày giỗ em Hạnh. Đang trong bữa cơm, bỗng thấy có chiếc xe con bóng loáng đi vào sân. Tôi ngỡ ngàng thấy ông chủ tịch xã và bốn người khách lạ, trong đó có một người nước ngoài. Qua mấy câu xã giao, được biết ông ấy là người Mĩ đã có một thời tham chiến ở Việt Nam. Hiện ông ta có con trai đang làm ăn ở thành phố Hồ Chí Minh. Lần này ông sang thăm con và nguyện vọng muốn đi tìm người nữ y sỹ để trả lại di vật mà ông nhặt được trong trận đánh vào một bệnh xá giã chiến của quân giải phóng. Ông đưa chúng tôi một bọc giấy, rồi nói tiếng Việt rất chuẩn:

- Đây là ảnh và cuốn nhật ký của người con gái ấy.

Tôi mở ra, ngỡ ngàng thấy ảnh của cái Hạnh chụp từ hồi đang học  ở trường quân y. Đêm nay chắc chắn tôi sẽ thức suốt đêm để đọc hết cuốn nhật ký xem cái Hạnh viết những gì mà người Mĩ khen nhiều và cảm phục đến thế. Dì Hương ơi!em Hạnh về đây rồi. Biết đâu cuốn nhật ký này của em lại có giá trị như cuốn nhật ký của bác sỹ Đặng Thùy Trâm.
(0) Bình luận
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
  • Nhà phố
    Mắt nhắm mắt mở, Thao còn nằm trên giường đã nghe tiếng cãi vã nhau oang oang. Rõ ràng Thao đóng cửa kính mà âm thanh chát chúa từ dãy nhà phía sau vẫn giội vào rát cả tai. Cái xóm phố toàn nhà bốn tầng, ô tô hạng sang vây kín khoảng đất trống, ấy thế lời tuôn ra chả kém cạnh mấy kẻ côn đồ khi xô xát. Tiếng đồ đạc vung ra sân loảng xoảng.
  • Tiếng hát trong vỏ ốc
    Đêm. Run rủi thế nào hai người phụ nữ ấy lại gặp nhau ngay trên bãi cát. Biển về khuya vắng lặng. Những cặp tình nhân thậm chí cũng đã rời đi vì gió trời bắt đầu trở lạnh. Cô đang giẫm lên dấu chân xiêu vẹo của người phụ nữ đi trước mình. Người đàn bà ấy chậm rãi từng bước, dáng đi có phần nghiêng ngả như một kẻ say.
  • Quà trung thu của ba
    Khoa đang rất vui vì lần đầu tiên được cùng ba tự tay làm đồ chơi Trung thu. Những năm trước, cậu cũng có đèn lồng, đầu lân nhưng đều là quà mẹ mua sẵn vì ba phải đi công tác. Năm nay, ba được nghỉ phép, liền rủ Khoa cùng làm đầu lân bằng tre và giấy báo cũ.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Live Concert “Hà Nội bình yên”: Chạm tới chiều sâu cảm xúc
    Tối 28/3, tại Nhà Bát Giác bên Hồ Hoàn Kiếm, Live Concert “Hà Nội bình yên” đã mang đến một không gian nghệ thuật cộng đồng giàu cảm xúc, nơi âm nhạc trở thành nhịp cầu kết nối hàng nghìn khán giả.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Hy vọng (Kỳ 2)
    Ngày tôi được sinh ra đã định sẵn cuộc sống sẽ gắn liền với một khu vườn ươm chật hẹp. Mỗi ngày, tôi đều nhìn thấy các bạn xung quanh rời đi. Đúng vậy, họ thường nói với nhau rằng: “Nó chẳng nở hoa được, mang về làm gì cho chật nhà!”...
  • Dự án Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi): “Chắp cánh” để văn hóa Hà Nội thành một trụ cột trong nền kinh tế
    Trong nền kinh tế thị trường, câu hỏi: “Làm thế nào để vừa bảo tồn bản sắc, vừa biến các giá trị văn hóa thành nguồn lực nội sinh phát triển kinh tế?” đang là một bài toán không dễ hóa giải. Đối với Hà Nội, Dự thảo Luật Thủ đô 2024 (sửa đổi) đang có các điều khoản tạo hành lang pháp lý, cơ chế đặc thù, vượt trội để văn hóa trở thành một trụ cột của nền kinh tế.
  • Nâng cao đời sống người cao tuổi qua các hoạt động có ý nghĩa tại phường Tây Hồ
    Chiều ngày 28/3, tại khu vực tượng đài Anh hùng Lý Tự Trọng (số 2 phố Thụy Khuê), Hội Người Cao tuổi phường Tây Hồ đã long trọng tổ chức Lễ ra mắt Câu lạc bộ Văn nghệ - Dân vũ, CLB Thơ và Chương trình văn nghệ chào mừng thành công cuộc bầu cử ĐBQH khóa XVI và ĐB HĐND các cấp, nhiệm kỳ 2026 – 2031.
  • Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”
    Chiều 28/3/2026 tại Bảo tàng Hà Nội đã diễn ra Hội thảo “Nghiên cứu các giải pháp ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao thành phố Hà Nội trong giai đoạn mới”. Hội thảo được tổ chức nhằm đánh giá toàn diện thực trạng phát triển thể dục thể thao Thủ đô Hà Nội; phân tích những kết quả đạt được, những tồn tại, hạn chế; đồng thời đề xuất các giải pháp trọng tâm, mang tính chiến lược nhằm ưu tiên nguồn lực phát triển thể dục thể thao trong bối cảnh đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa, chuyển đổi số và hội nhập quốc tế.
Đừng bỏ lỡ
Dì Hương
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO