Bằng lăng tím gọi hè về...

nhipsonghanoi| 29/05/2022 15:50

Những ngày này, Hà Nội ngập tràn sắc tím của bằng lăng. Một màu tím thơ mộng và mênh mang...

Bằng lăng tím gọi hè về...

Năm nay thời tiết Hà Nội thật đặc biệt, tháng 5 mà cứ ngỡ mùa thu khi tiết trời vẫn se se lạnh, lá rụng trải thảm muôn nơi. Những tia nắng trải vàng dịu dàng như rót mật, tinh nghịch xuyên qua kẽ lá và thắp lên muôn ánh lấp lánh thần tiên...

Nhưng thời tiết chẳng thể đánh lừa được hoa nở, vì đây là cách thiên nhiên dùng để thông báo, đặt dấu mốc thời gian. Lang thang qua những con đường, ngóc ngách, góc phố Hà Nội, đã nghe rõ tiếng ve ra rả kêu, thấy bằng lăng ngùn ngụt tím phố. Có những cây bằng lăng tím ngắt, cũng có những cây hoa nhạt màu hơn. Bất chợt mở cửa sổ văn phòng, trái tim lại rộn ràng hơn, bởi ngỡ ngàng trước những chùm hoa tím kiêu hãnh vươn mình lên trong nắng gió đầu hè. 

Phải rồi, bằng lăng đã thức giấc gọi hè về. Khúc chào đón mùa hè ở Hà Nội bao giờ cũng là bằng lăng - cơn gió tím dịu mát cuối cùng trước khi cái nắng đổ lửa ụp đến.

Bằng lăng tím gọi hè về...
Bằng lăng tím gọi hè về...

Bằng lăng mang một vẻ đẹp rất mộc mạc và giản dị. Có nắng hoa ngời lên tươi mới và rạng rỡ. Hoa nở từng chùm to, tím ngắt, cái sắc tím không quá rực rỡ, nhưng lại rất đỗi yêu kiều, dịu dàng.

Hai bên hồ Hoàn Kiếm, đoạn giữa phố Đinh Tiên Hoàng, trên đường Thanh Niên, bằng lăng và phượng vĩ như đua nhau bung nở. Dưới gốc cây, mấy bông tím rụng lấm tấm đêm qua còn nằm đó, khiến người đi bộ rảo qua cũng nhẹ nhàng tránh bước, vì đâu ai nỡ đạp lên mấy cánh hoa mỏng manh.

Bằng lăng tím gọi hè về...

Kỷ niệm của thời áo trắng mộng mơ thường gắn với hoa bằng lăng bởi hoa nở cũng báo hiệu một mùa bế giảng, một mùa chia tay sắp đến. Lật giở lại cuốn sổ tay từ thời sinh viên 30 năm về trước thấy mấy bài thơ mà ai đó chép hộ:

“Hoa bằng lăng đã nở hết mình
Chưa nói hết những điều hoa muốn nói
Màu hoa tím đã qua thời nông nổi
Chưa bằng lòng nên vẫn cứ bằng lăng”...

“Hoa bằng lăng đã nở tím phố rồi
Em không về hoa đầy trời đến tiếc
Hoa vẫn ngỡ có em khắp cánh bừng nở hết
Hoa dại khờ cay đắng của tôi ơi”...

Những năm tháng là sinh viên Trường Đại học Tổng hợp tôi rất ấn tượng với những cây bằng lăng trong sân trường. Giờ mỗi dịp quay lại ký túc xá Mễ Trì, nhìn những chùm hoa tím lại vẩn vơ, tiếc nuối thời sinh viên sao qua mau.

Bằng lăng tím gọi hè về...
Bằng lăng tím gọi hè về...

Ừ thì sau bao mùa hạ đến rồi đi, có vết thương đã lành, có nỗi đau đã vợi, có hy vọng vẫn một màu tím biếc như còn trong hoa, trong nụ kia, khiến cho lòng người thổn thức mãi không thôi.

(0) Bình luận
  • Bữa cơm còn một chỗ trống
    Nhà tôi có ba chị em. Tôi là chị cả, dưới là hai em trai. Mỗi người một gia đình, con cái đang tuổi đi học, cuộc sống riêng cũng đủ bận rộn. Nhưng có một điều gần như không thay đổi suốt bao năm: cứ cuối tuần, chúng tôi lại trở về nhà bố mẹ.
  • Hoa tuyết giữa trời cao nguyên
    Mùa xuân, cao nguyên ngập chìm trong nắng. Nắng vàng ươm như mật. Nắng óng ả như tơ. Nắng nồng nàn cháy bỏng. Những giọt nắng ấm áp đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài qua những ngày đông. Cây lá đâm chồi, hoa cỏ rộn ràng khoe sắc. Những bông cà phê cũng cựa mình thức giấc, thắp lên triệu triệu đóa hoa tuyết sáng lấp lóa giữa đất trời cao nguyên.
  • Dáng mẹ nghiêng nghiêng trong chiều đan chổi
    Một chiều đi ngang qua lũy tre già xôn xao trong gió, tôi lại thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi nhớ mơ hồ về những ngày cũ. Như thể đâu đó ngoài bãi đất sau ngôi nhà xưa, tiếng cành chổi lách cách, tiếng mẹ thở nhẹ mỗi lần rút từng sợi đót, từng sợi tre mảnh mai lại ngân lên, đánh thức cả một miền thương yêu đã mất dấu giữa bao mùa vội vã.
  • Dịu dàng tháng Tư
    Tháng Tư Hà Nội thật đẹp! Có người nói tháng Tư như người con gái mới biết yêu, cũng dỗi hờn, đỏng đảnh. Cũng có người lại bảo tháng Tư như người phụ nữ mặn mà, đằm thắm nét duyên. Có lẽ đều đúng cả. Bởi tháng Tư Hà Nội như mang trong mình đủ đầy tiết trời của bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông.
  • Mùa xuân trên dòng sông quê
    Có lẽ trong đời mình, tôi đã không thể nhớ nổi bao nhiêu lần qua sông Hồng. Thuở thơ bé, đó là những chuyến đò khua nước, sóng lăn tăn dưới ánh chiều. Lớn hơn một chút là những chuyến phà chở cả nhịp sống hai bờ sang nhau.
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Bằng lăng tím gọi hè về...
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO