Mầm cây

Thu Đình| 08/08/2019 08:11

Ngoại ơi, ngoại dậy ăn chút cháo đi ạ! Con nấu cháo với lá hẹ thơm lắm. Ngoại ăn cho đỡ ho ạ! Hiếu vừa nói vừa bưng chén cháo mới múc ra từ chiếc nồi đặt trên bếp, khệ nệ bước lên nhà, mắt hướng về phía chiếc giường trong góc phòng, cạnh cửa sổ, nơi ngoại nó đang nằm. Trên giường, bà Thuần, ngoại của Hiếu đang nằm nhỏ thó với từng đợt ho khan kéo dài não nề.

Mầm cây
Minh họa của vũ khánh
- Ngoại ơi, ngoại dậy ăn chút cháo đi ạ! Con nấu cháo với lá hẹ thơm lắm. Ngoại ăn cho đỡ ho ạ! Hiếu vừa nói vừa bưng chén cháo mới múc ra từ chiếc nồi đặt trên bếp, khệ nệ bước lên nhà, mắt hướng về phía chiếc giường trong góc phòng, cạnh cửa sổ, nơi ngoại nó đang nằm. Trên giường, bà Thuần, ngoại của Hiếu đang nằm nhỏ thó với từng đợt ho khan kéo dài não nề. Cơn ho khiến chân tay bà Thuần như rụng rời. Khuôn mặt bà hốc hác, gầy sọp. Nước da vốn bủng beo nay lại càng nổi rõ từng đường gân xanh xám.

- Mấy bữa nay ngoại ho dữ quá! Không biết là do trở trời hay bệnh tật gì nữa. Bà Thuần vừa ho vừa đưa tay lên vỗ vỗ vào ngực mình, thều thào từng tiếng một. Hiếu đặt chén cháo trên bàn, vội đến bên đỡ ngoại nó ngồi tựa lưng vào đầu giường. Mặt nó đầy lo lắng nhưng giọng vẫn thủ thỉ động viên:

- Rồi ngoại sẽ nhanh khỏi thôi. Mấy bữa nay do trời đang lành lạnh đột ngột chuyển sang nắng gắt nên ngoại mới mệt vậy. Ngoại phải mạnh khỏe để sống với con thật lâu. Con chỉ có ngoại thôi. Ngoại có chuyện gì, con biết sống với ai! 
- Ôi, thằng cháu đáng thương của ngoại. Thấy giọng cháu sụt sùi, bà Thuần cũng rơm rớm. Sống mũi bà cay xè. Bà đưa tay lau đi mấy giọt mồ hôi tứa ra trên trán cháu, vuốt lại lẹm tóc rối xù của nó cho thẳng thớm rồi ôm nó  vào lòng. Bà cố gắng để không khóc, cũng là không muốn đứa cháu tội nghiệp của bà nhìn thấy bà khóc. Bà già rồi nhưng bà cần phải mạnh mẽ. Bà cần phải làm chỗ dựa cho nó. Nó mới chỉ 10 tuổi. Thằng bé tội nghiệp lắm. Nó khác gì một mầm cây bé tí, non nớt, yếu đuối cần được chở che, cần được nâng đỡ, chăm sóc. Vậy mà… Qua song cửa sổ đã lỗ chỗ mối mọt rỗng rãng, đôi mắt bà Thuần hấp háy. Khoảng sân chói chang nắng đang sáng rõ bỗng từ từ mờ dần. Đôi dòng nước từ hai kẽ mắt bà ri rỉ theo lớp chân chim hai bên khóe lăn xuống cằm được bà đưa tay lau vội. Ăn từng muỗng cháo thằng bé đút, bà Thuần chực khóc. Kí ức về những tháng ngày ba, mẹ thằng bé còn sống lại hiện về.

Bà Thuần góa bụa. Mãi ngoài 40 tuổi bà mới sinh ra chị Hằng. Cha của chị Hằng là ai? Họ hàng, làng xóm, ngay cả bản thân chị Hằng cũng không biết. Bà Thuần giấu biệt. Nghe phong phanh đâu hồi có đoàn người trên phố về làm công trình cầu cống ở quê suốt ba tháng trời, người làng có thấy thấp thoáng một người đàn ông trung tuổi thường xuyên ghé nhà bà xin nước uống. Công trình xây xong, đoàn người ấy cũng rời quê đi. Hai, ba tháng sau đó, hàng xóm thấy bụng bà Thuần lùm lùm. Ai nấy đoán già đoán non. Người mừng cho bà. Luống tuổi rồi, kiếm lấy đứa con vui tuổi già cũng đâu có gì sai. Người bĩu môi mai mỉa. Chừng ấy tuổi rồi không nhịn nổi hay sao mà còn bù khú để phải mang cái bụng lè lè. Thiên hạ mồm năm miệng mười, quan tâm làm gì cho mệt. Dù ai nói ngả nghiêng, bà cũng chỉ im lặng làm thinh. Chị Hằng ra đời, bà Thuần vui vẻ hẳn. Nhà một mẹ một con, thêm tiếng khóc cười của con trẻ, căn nhà bớt đi cái lạnh lẽo. Bà đi đâu, con cũng líu ríu, bi bô theo sau. Làm việc cực nhọc nhưng thấy con cười, con chạy lại lau mồ hôi, con rót nước, con cầm cây quạt phẩy phẩy cho bà,… tự nhiên bà thấy cuộc đời trở nên ý nghĩa và chỉ cần thế là đủ. Hai mẹ con bà an yên với cuộc sống cơm đủ ăn, áo đủ mặc và trời cho sức khỏe để làm ăn lương thiện. Nhiều lần thấy con bần thần nghĩ ngợi, bà Thuần cũng định kể ra sự thật nhưng chị Hằng ôm lấy bà, thủ thỉ:

- Con chỉ cần có mẹ là đủ. Mẹ đã cho con cuộc sống. Giờ con chỉ muốn làm lụng nuôi mẹ suốt đời, ngoài ra, con không muốn biết thêm bất cứ điều gì cả. Bà Thuần thuận theo ý con nên những câu xì xào, chọc ghẹo của miệng thế  gian mỗi khi thấy mẹ con bà như “không chồng mà chửa” hay “con  không cha” rồi “đứa con hoang”,… lâu dần cũng nhạt.
Nhà nghèo, thương mẹ già vất vả, sau mấy năm vào Nam làm công nhân, chị Hằng cũng quyết định trở về quê. Nhưng chị không về một mình. Cùng đi với chị có anh Thanh, trạc tuổi chị. Anh Thanh quê ở miền Tây, mồ côi ba mẹ, lên phố làm thuê kiếm sống đã lâu. Hai người gặp nhau như một cái duyên ông tơ bà nguyệt se sẵn. Thương chị Hằng thật lòng, anh Thanh theo Hằng về quê sống. Đám cưới của hai người chẳng mâm cao cỗ đầy, vẻn vẹn có ít kẹo bánh với chén trà gọi là ra mắt xóm làng. Hai người sống hòa thuận và càng hạnh phúc hơn khi thằng cu Hiếu chào đời. Vợ chồng hằng ngày đi làm ở xưởng gỗ cách nhà gần 10 cây số. Cuộc sống đang yên lành thì tai ương ập tới. Ngày thằng cu Hiếu chuẩn bị vào lớp 1, vợ chồng chị Hằng bị tai nạn qua đời. Xót con thương cháu, bà Thuần đành gắng gượng vực dậy để thay hai con chăm sóc thằng cu Hiếu. Bà cháu nương tựa vào nhau trong căn nhà cấp bốn liêu xiêu cuối làng. 

- Em là mầm cây gì vậy bé con? A! Chắc mầm cây đu đủ rồi. Mấy hôm trước, cô Lý nhà bên có đem sang biếu bà Thuần miếng đủ đủ chín. Bà nhường Hiếu ăn. Trong số mấy hạt đu đủ chín, Hiếu giục chúng xuống đám đất trống góc vườn, không ngờ chỉ sau trận mưa thấm đất, một trong số hạt ấy đã nảy mầm. Chiếc mầm bé tí đội đất đứng dậy trông y chang như một vị thần đang đội cả bầu trời. Trông mầm cây ấy mới đáng yêu làm sao. Hiếu ngồi bó gối, mắt say sưa ngắm chiếc mầm bé tí, thì thầm:

- Mầm cây ơi, điều ước của em là gì? Chiếc mầm bé tí non tơ ngậm đầy sương đêm với cặp mắt biếc rờn khép nép vẻ như đang nhìn Hiếu. Không ngạc nhiên, tò mò ngồi trên sân như lúc đầu, Hiếu khẽ bước xuống góc vườn để nhìn chiếc mầm thật rõ. 

- À! Anh biết rồi. Chắc chắn mầm ước có đủ nắng, có đủ gió, có đủ chất dinh dưỡng để lớn đúng không? Vì ngoại anh từng bảo, mầm cây sẽ nhanh trở thành một cái cây to khỏe nếu như có những điều ấy mà. Hiếu lại bần thần:

- Còn anh… Mầm biết anh ước gì không? Anh chỉ ước bà ngoại anh khỏi  bệnh. Ngoại là tất cả với anh cũng như ánh sáng, gió và chất dinh dưỡng là tất cả với mầm vậy. Hiếu đang mải mê nghĩ thì giọng thằng Giang, bạn cùng xóm với nó gọi vang ngoài ngõ:

- Hiếu ơi! 
- Giang! Cậu vào đây! Vào đây mình cho xem cái này này!
- Cái gì thế?

- Hiếu nhảy chân sáo ra đầu ngõ kéo tay Giang vào. Đây này… cậu  xem… Một cái mầm đu đủ rất dễ thương. Mình sẽ bảo vệ em ấy. Cậu thấy thế nào?

- Ừ! Dễ thương thật. Ba mình bảo bất kỳ mầm cây nào cũng đều rất kỳ diệu. Khi cậu tặng ai đó một mầm cây nghĩa là cậu đang tặng họ một điều ước ý nghĩa. Hiếu tròn xoe mắt:

- Nếu thế… mình sẽ tặng ngoại mình. Vì ngoại đang bị bệnh. Mình muốn ngoại nhanh hết bệnh và sống với mình mãi mãi. Được không nhỉ?

- Đúng rồi… Có lần ông nội mình bảo, nếu tặng ai đó mầm cây đu đủ nghĩa là mình đang tặng sức khỏe cho họ. Cũng như tặng cây bưởi là tặng sự may mắn; tặng cây lúa là tặng sự no đủ; tặng cây đậu là tặng sự đỗ đạt vậy... Hiếu ngạc nhiên khi nghe thằng Giang nói. Nó thấy phấn khởi trong lòng. Rồi cả hai đứa cùng ngồi ngắm nhìn mầm cây đu đủ, bàn luận say sưa về mầm cây mũm mĩm, đáng yêu. Câu chuyện của hai đứa trẻ khiến bà Thuần nãy giờ đứng nép bên bậu cửa lắng nghe, vừa vui mừng vừa xúc động.

Hiếu mới là đứa trẻ lên 10, nhưng là đứa trẻ sống rất tình cảm. Nó biết quan tâm, chăm sóc ngoại nó như một người trưởng thành. Từ việc nấu cơm, nấu cháo; từ việc quét dọn đến giặt giũ áo quần rồi thì ra đồng tát cá, bắt cua… những công việc ấy, thường ngày ngoại nó làm hết. Thế mà khi ngoại nó bệnh, nó làm thoăn thoắt. Ngoại nó không thể ngờ thằng bé lại giỏi giang đến thế. Bình thường, thằng bé rất thích cùng bạn ra đồng thả diều nhưng từ hôm ngoại nó bệnh, nó từ chối tất tần tật lời mời mọc, năn nỉ. Nghe bà giáo Nhung bảo người bị ho mà ăn cháo hẹ sẽ đỡ nhiều lắm, nó liền chạy ra chợ tìm mua cho bằng được rau hẹ đem về nấu cháo cho bà ăn. Bà Thuần lắm đêm trằn trọc nghĩ ngợi rồi cứ tự trách mình. Đời bà khổ nên con cái bà khổ. Giờ đến lượt cháu bà cũng khổ. Giá như ông trời đừng bắt ba mẹ nó đi sớm thì biết đâu đời nó sẽ bớt khổ đi phần nào. Rồi lẽ ra chính bà phải là nơi dựa vững chắc cho thằng bé. Vậy mà đôi lúc, chính thằng bé lại là nơi để bà dựa vào. Nhiều đêm, trong những giấc chiêm bao, nghe thằng bé gọi tên ba, tên mẹ nó, trái tim bà như thắt lại nơi lồng ngực, bà chỉ biết khóc thầm. Ở cái tuổi gần đất xa trời nhưng nghĩ đến đứa cháu còn nhỏ dại, ngoan ngoãn, hiền lành, biết yêu thương như thằng Hiếu, lòng bà Thuần lại càng tủi phận, càng đau đáu. Bà cũng chỉ mong ông trời đừng vội gọi bà đi để bà có thêm thời gian ở bên nó cho đến khi nó có thể tự lập được.

Đi học về, Hiếu dừng lại ở góc sân để thăm mầm cây đu đủ. Nó bỗng ngạc nhiên khi thấy mầm cây đã được rào quanh bằng các thanh tre vót nhẵn chụm lại. Nó định chạy vào hỏi ngoại thì ngoại nó đã bước ra.

- Ngoại ơi, ngoại đừng ra ngoài! Ngoại còn chưa đỡ bệnh mà.

- Ngoại đỡ rồi. Cũng nhờ chén cháo hẹ cháu nấu. Ăn vào là thấy đỡ ho liền! Nghe ngoại nó nói, nó mừng rơn, cười tít.
- Từ nay con sẽ nấu cơm, giặt giũ quét dọn để ngoại được nghỉ ngơi. Con lớn rồi mà ngoại! Nó bước lại, nắm lấy tay ngoại:

- Có phải ngoại đã làm hàng rào xung quanh để bảo vệ mầm cây đu đủ không ạ? 

- Ừ. Ngoại cũng muốn bảo vệ cho chiếc mầm non ấy như muốn bảo vệ đứa cháu yêu của ngoại vậy! 

- Con tặng ngoại mầm cây này! Vì đu đủ tượng trưng cho sức khỏe đó ngoại. Bà Thuần khẽ gật đầu, mỉm cười rồi ôm thằng Hiếu vào lòng. Thằng bé cũng ôm chặt lấy bà của nó. Bao yêu thương bỗng trở nên đong đầy từ một mầm cây bé nhỏ.
(0) Bình luận
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
  • Chuyện lạ đêm giao thừa
    Bố của Duy là một nhà sáng chế. Ông rất tài giỏi và thông minh. Duy cũng thông minh nhưng lại rất ham chơi.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Trưng bày “Tâm son, chí thép”: Lan tỏa các giá trị cao đẹp về lực lượng Công an nhân dân Việt Nam
    Kỷ niệm 81 năm Cách mạng tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), 81 năm Ngày truyền thống Công an nhân dân Việt Nam (19/8/1945 - 19/8/2026), Ban quản lý Di tích Nhà tù Hỏa Lò tổ chức trưng bày chuyên đề “Tâm son, chí thép” tại Di tích Nhà tù Hỏa Lò (phường Cửa Nam, TP Hà Nội).
  • Nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát: Quen mà lạ trong tự truyện cuộc đời “Đi theo một quầng sáng”
    Khi biết nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát đang lao tâm khổ tứ với những đêm thức giấc, những ngày miệt mài viết tự truyện cuộc đời mình, tôi thầm nghĩ trong thời kỳ công nghệ số lên ngôi, còn mấy ai muốn đọc một cuốn tự truyện dày gần 500 trang nữa dù tôi biết cuộc sống của chị cũng có nhiều khúc quanh, khúc rẽ mà không ít người tò mò muốn biết... Thế mà trái với ý nghĩ ban đầu, khi cầm trên tay cuốn tự truyện “Đi theo một quầng sáng” (NXB Văn hóa Dân tộc, 2026) của chị, tôi đã đọc say sưa, hào hứng, thậm chí đọc miệt mài quên cả thời gian. Chỉ hai ngày, tôi đã “ngốn” xong cả dòng chảy ký ức cuộc đời tác giả.
  • Để sân khấu Thủ đô trở thành động lực của công nghiệp văn hóa
    Trong chiến lược phát triển các ngành công nghiệp văn hóa, nghệ thuật biểu diễn được xác định là một lĩnh vực trọng điểm. Đối với Hà Nội, dư địa phát triển còn lớn hơn khi Thủ đô vừa là trung tâm văn hóa lớn nhất cả nước, vừa là thành viên Mạng lưới các Thành phố sáng tạo của UNESCO. Hội thảo "Sân khấu Thủ đô với công nghiệp văn hóa" do Hội Sân khấu Hà Nội tổ chức mới đây đã đặt ra yêu cầu nhìn nhận lại tiềm năng, những điểm nghẽn và cơ hội phát triển của sân khấu Hà Nội trong giai đoạn mới.
  • Hà Nội tăng cường 500 lượt xe khách phục vụ người dân dịp nghỉ lễ 2/9
    Nhằm phục vụ đi lại của người dân dịp nghỉ lễ Quốc khánh 2/9, Công ty Cổ phần Bến xe Hà Nội đã lên kế hoạch tổ chức vận tải hành khách, theo đó dự kiến huy động thêm 500 xe khách.
  • Lợi thế đón đầu chiến lược nhân lực AI quốc gia trong giáo dục
    Quyết định số 1528/QĐ-TTg ngày 11/8/2026 không chỉ mở ra một chương trình phát triển nhân lực mới, mà còn đặt lại cách giáo dục đại học tiếp cận trí tuệ nhân tạo: Từ một ngành công nghệ riêng biệt trở thành năng lực nền tảng, được tích hợp vào từng lĩnh vực. Trong chuyển dịch đó, việc Trường Đại học Điện lực bắt đầu tuyển sinh ngành Trí tuệ nhân tạo từ năm 2025, với hai hướng chuyên sâu gắn với tự động hóa và năng lượng, cho thấy sự chuẩn bị sớm. Tuy nhiên, lợi thế chỉ thực sự có giá trị khi được chuyển hóa thành chuẩn đầu ra, đội ngũ, dữ liệu, môi trường thực hành, bài toán doanh nghiệp và năng lực sử dụng AI an toàn, tin cậy, có trách nhiệm.
Đừng bỏ lỡ
  • “Bệ phóng” cho Hà Nội tiến tới mô hình không gian đô thị đa tầng - đa lớp
    Luật Thủ đô 2026 đã thiết lập khuôn khổ pháp lý mới với nhiều cơ chế, chính sách đặc thù, phân quyền mạnh mẽ cho chính quyền Thành phố Hà Nội trong quản lý đầu tư, phát triển đô thị. Đặc biệt, Luật Thủ đô 2026 quy định về không gian tầm thấp để Hà Nội hiện thực hóa mục tiêu phát triển không gian đô thị đa tầng – đa lớp, vươn mình mạnh mẽ trong kỷ nguyên mới.
  • Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn dịp 2/9
    Nhân kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2026) và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2026), Thành phố Hà Nội tổ chức nhiều hoạt động văn hóa nghệ thuật đặc sắc, hấp dẫn, qua đó bồi đắp tình yêu Tổ quốc, lòng tự hào dân tộc... và góp phần đưa Hà Nội thành điểm đến uy tín của các sự kiện văn hóa, nghệ thuật của khu vực và thế giới.
  • Lan tỏa tinh thần văn hóa từ "trái tim” của Thủ đô
    Khi những giai điệu của tác phẩm “Có phải em mùa thu Hà Nội” vang lên trong không gian Nhà Bát Giác bên hồ Hoàn Kiếm, hình ảnh Thủ đô hiện lên qua âm nhạc với vẻ dịu dàng, sâu lắng mà vẫn đầy sức sống. Từ một ca khúc quen thuộc, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 16/8 đã mở ra một cách cảm nhận khác về Hà Nội: một thành phố trân trọng ký ức, nâng niu di sản, đồng thời sẵn sàng đón nhận những thanh âm mới của đời sống đương đại.
  • Chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Nguyễn Bích Hạnh.
  • Khi “jazz” kể chuyện Hà Nội
    Từ những giai điệu của “Hà Nội - Niềm tin và hy vọng”; “Có phải em mùa thu Hà Nội” đến những chuẩn mực jazz kinh điển của Charlie Parker, Sonny Rollins, Billy Strayhorn hay bản nhạc “Ngẫu hứng Tây Nguyên” của NSƯT Quyền Văn Minh, chương trình "Âm nhạc cuối tuần" diễn ra lúc 17h ngày 16/8 tại Nhà Bát giác sẽ mở ra một không gian nghệ thuật thú vị giữa những thanh âm đã gắn bó với công chúng Việt Nam và tinh thần phóng khoáng của jazz.
  • “Người con gái Hà Thành”: Khơi dậy phẩm chất truyền thống tốt đẹp của người Hà Nội
    Tối 13/8, tại Rạp Hồng Hà, vở cải lương "Người con gái Hà thành" chính thức ra mắt công chúng Thủ đô. Đây là vở diễn tiếp nối chuỗi sản phẩm nghệ thuật chất lượng cao theo định hướng phát triển công nghiệp văn hóa của thành phố do Nhà hát Cải lương Hà Nội thực hiện.
  • Chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la” sẽ được biểu diễn tại Thái Lan và Lào
    Từ ngày 24/8- 30/8, Nhà hát Kịch Việt Nam thực hiện chuyến công tác tại Vương quốc Thái Lan và CHDCND Lào với chương trình nghệ thuật “Bác Hồ - Một tình yêu bao la”.
  • Hanoi Jazztival - Điểm hẹn văn hóa mang thương hiệu Hà Nội
    Với chủ đề “Jazz Hà Nội - Giai điệu không biên giới”, Liên hoan Nhạc Jazz quốc tế Hà Nội 2026 (Hanoi Jazztival 2026) sẽ diễn ra từ ngày 17 đến 19/9 tại nhiều không gian văn hóa tiêu biểu của Thủ đô. Không chỉ mang đến những chương trình biểu diễn Jazz chất lượng với sự tham gia của nghệ sĩ trong nước và thế giới, liên hoan được kỳ vọng trở thành bước khởi đầu cho một thương hiệu văn hóa thường niên, góp phần đưa Hà Nội trở thành điểm hẹn mới của cộng đồng Jazz quốc tế.
  • Hà Nội lan tỏa đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" nhân kỷ niệm 80 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ
    Thành phố Hà Nội vừa chính thức khởi động chương trình truyền thông diện rộng nhân dịp kỷ niệm 80 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2027). Hoạt động này nhằm nâng cao nhận thức, trách nhiệm của cán bộ, đảng viên và Nhân dân về truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", tôn vinh công lao to lớn của các anh hùng liệt sĩ, thương bệnh binh, Mẹ Việt Nam Anh hùng và người có công với cách mạng...
  • Giải Marathon Quốc tế Hà Nội Techcombank mùa thứ 5: Từ đường chạy di sản đến động lực phát triển kinh tế Thủ đô
    Dưới sự chỉ đạo của Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội, Nhà tài trợ chiến lược Ngân hàng TMCP Kỹ Thương Việt Nam (Techcombank) cùng Công ty Sunrise Events Vietnam vừa chính thức công bố khởi động Giải Marathon Quốc tế Hà Nội Techcombank mùa thứ 5.
Mầm cây
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO