Khâm phục chà ng trai không chân và o đại học

DT| 26/10/2012 12:03

(NHN) Nhiễm chất độc da cam từ bố, Lê Văn Chiến không may mắn có được đôi chân bình thường như bao đứa trẻ khác. Vượt qua bao khó khăn, Chiến nỗ lực học tập và  trở thà nh sinh viên đại học. Hiện Chiến học năm thứ 2 chuyên ngà nh Kế toán Trường АH Аại Nam.

Thời gian qua, câu chuyện vử em Lê Văn Chiến - người đầu tiên ở là ng trẻ Hòa Bình (Q. Thanh Xuân, Hà  Nội) đỗ đại học đã khiến nhiửu người phải khâm phục.

Là ng trẻ cho em cuộc sống mới

Chúng tôi gặp Lê Văn Chiến trong buổi chiửu khi em vừa tan giử học. Em ấn tượng bởi trong những bước đi xiêu vẹo khó khăn là  nụ cười rạng rỡ. Khuôn mặt lấm tấm những giọt mồ hôi cho dù đang trong tiết trời thu se lạnh đủ để tôi biết em mệt lắm sau cả ngà y học tập trên trường. Tuy vậy, nhưng khi được hửi vử cuộc sống ở là ng trẻ Hòa Bình, Chiến phấn khởi khoe: Аây là  ngôi nhà  mà  em đã gắn bó suốt 14 năm qua và  em thấy mình may mắn vì đã được ở đây.

Sinh ra do nhiễm chất độc da cam từ bố - một người lính đã từng và o sinh ra tử­ ở chiến trường Tây Ninh, Chiến không may mắn có được đôi chân bình thường như bao đứa trẻ khác. Trong kí ức của chà ng trai trẻ nà y, ngà y còn nhử em hoà n toà n phải di chuyển bằng cách bò ra đất bởi không có chân để đứng. Ngà y Chiến học lớp 1, lớp 2, những hôm bố mẹ đi vắng phải ở nhà  một mình ,em vẫn miệt mà i bò đến lớp trong tư thế cặp sách ngậm và o miệng. Và  rồi như một cơ duyên em đến với là ng trẻ Hòa Bình sau một chương trình Bắc Giang đã ghi lại hình ảnh cậu bé ham học ngà y ngà y bò đến trường.  

Từ ngà y được sống ở Là ng trẻ Hòa Bình, cậu bé kém may mắn như được mở ra một trang mới.

Từ ngà y được sống ở Là ng trẻ Hòa Bình, cậu bé kém may mắn như được mở ra một trang mới. Sinh ra không có chân, Chiến phải di chuyển hoà n toà n bằng xe lăn và  sau đó em được tà i trợ lắp chân giả.

 Ngà y đó mới 8 tuổi, Chiến nhớ lại: Hồi được các cô trên là ng trẻ đón vử em còn bé lắm nên suốt ngà y khóc vì nhớ nhà . Lần đầu tiên bố mẹ đã ở đây với em 1 tuần để em quen dần với ngôi nhà  mới rồi bố vử gử­i em lại cho các cô. Аến bây giử em vẫn còn nhớ lúc bố vử em đã khóc thét lên rồi cứ lăn chiếc xe bám chặt lấy chân bố là m bố em cũng khóc. Thương em, các cô trong là ng ai cũng dỗ dà nh và  quan tâm chăm sóc nên dần dần em cũng quen và  không khóc nhiửu nữa, em bắt đầu hòa nhập với cuộc sống ở đây từ khi đó.

Do không có chân và  di chuyển hoà n toà n bằng xe lăn nên việc vệ sinh cá nhân với Chiến là  điửu hết sức khó khăn. Nhớ lại quãng thời gian đó, em cười: Ngà y còn ở nhà  em được mẹ tắm cho nên ban đầu lên đây không biết phải là m như thế nà o nữa. Sau đó các cô và  anh chị lớn tuổi hơn hướng dẫn và  chỉ cho cách là m em vẫn loay hoay và  không là m được. Những thao tác như di chuyển xe lăn và o nhà  tắm, cách pha nước ấm... với em khó khăn lắm nên mãi một thời gian dà i sau nà y mới quen được. Các công việc khác như mắc mà n đi ngủ hay lấy đồ trên cao thì các anh chị là m hết cho em vì em không thể với lên được.

Từ những công việc nho nhử ban đầu, Chiến tập là m quen và  thà nh thạo dần. Niửm vui đến với em bất ngử hơn khi được một tổ chức phi chính phủ giúp lắp đôi chân giả. Lần đầu tiên được đứng lên và  đi lại bằng chân, Chiến khóc òa trong niửm hạnh phúc. Một cuộc sống mới mở ra với em mà  có trong mơ Chiến cũng không bao giử dám nghĩ đến.

Аam mê CNTT

Công nghệ thông tin (CNTT) đối với Chiến như một cục nam châm có sức hút kì lạ khiến em mê mẩn ngà y từ khi nhìn thấy. Lần đầu tiên nhìn thấy chiếc máy tính là  khi em được lên Là ng học và  tử rất ra thích thú. Những ngà y đầu tiên được các thầy cô dạy đánh văn bản Word rồi học đến Excel, Powerpoint... em thấy lạ và  hay lắm nên dần dần tự mầy mò và  học thêm. Cà ng học, Chiến cà ng say mê hơn và  mơ ước sau nà y được là m việc với chiếc máy tính thông minh nà y.

Năm 2011, Chiến tham cuộc thi Thách thức CNTT với trẻ em khuyết tật và  đã già nh giải Nhất vử phần thiết kế và  trình chiếu Powerpoint. Giải thưởng như một động lực khiến em cà ng muốn cố gắng và  phấn đấu hơn trong lĩnh vực nà y. Sắp tới, Chiến sẽ tiếp tục tham dự cuộc thi nà y nhưng sẽ được tổ chức tại Hà  Quốc nên em đang gấp rút chuẩn bị mọi thủ tục để đi. Em chia sẻ sẽ cố gắng hết sức đạt thà nh tích cao nhất để không phụ lòng các thầy cô giáo ở Là ng đã dạy dỗ và  chăm sóc. 

Hà ng ngà y ở là ng trẻ Hòa Bình, Chiến vẫn miệt mà i tìm hiểu vử CNTT.

Hà ng ngà y ở là ng trẻ Hòa Bình, Chiến vẫn miệt mà i tìm hiểu vử CNTT.Kể chuyện vử việc lựa chọn thi và  học chuyên ngà nh Kế toán, Chiến cho hay: Ban đầu em cũng thích các công việc như Kinh tế, Ngân hà ng hoặc liên quan nhiửu đến ứng dụng CNTT, tuy nhiên bố mẹ và  các thầy cô giáo cũng phân tích và  khuyên em nên học Kế toán. Bản thân em hiện đã có thể đi lại bình thường tuy nhiên cũng rất khó khăn nên chọn công việc ít phải di chuyển mà  vẫn tiếp cận được Internet hà ng ngà y. Mong muốn của Chiến sau nà y ra trường được là m kế toán nhưng sẽ ứng dụng những phần mửm mới nhất và  hiện đại để hiệu quả công việc cao hơn.

Chiến tâm sự: học Văn cho em thêm yêu cuộc sống.

Chiến tâm sự: học Văn cho em thêm yêu cuộc sống.

Không chỉ đam mê vử CNTT, chà ng trai già u nghị lực nà y lại có một tâm hồn lãng mạn bởi yêu thích đặc biệt môn Văn. Theo học khối D để thi Аại học, nhưng trong cả 3 môn Chiến thích và  đam mê hơn cả là  môn Văn. Ngà y còn nhử, mỗi lần nghe được hay xem được ở đâu có bà i thơ, đoạn văn hay là  cậu bé lại ghi chép hết và o một cuốn sổ nhử để đầu giường. Những ngà y 20/11 hay ngà y 8/3 em cũng mạnh dạn là m thơ tặng các cô và  đọc trước các bạn. Những lời khen tặng và  động viên ngà y đó đã là  động lực khiến em cà ng yêu và  say mê môn Văn hơn.

Chiến tâm sự: Môn Văn khiến em không còn cảm giác cô độc một mình và  tự ti với bản thân nữa bởi mỗi lần đọc một bà i thơ, bà i văn hay em thấy mình yêu cuộc sống hơn.

Hiện tại việc học trên trường khá bận và  không liên quan đến môn Văn nhưng em vẫn thường xuyên tìm hiểu bởi: Ngà y trước Văn là  môn học còn bây giử đọc Văn giúp em cảm nhận vử cuộc sống sâu sắc hơn.


(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
Đừng bỏ lỡ
Khâm phục chà ng trai không chân và o đại học
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO