Bức thư tình không gử­i!

Afamily| 17/07/2010 08:59

(NHN) Em quen anh như thế nà o nhỉ? Thật tình cử phải không anh? Vì một bà i báo vu vơ duy nhất của em trên báo TNTP cách đây gần 10 năm...

Аã lâu lắm rồi em không viết những dòng cảm xúc của mình, chỉ đơn giản vì em không muốn hay nói chính xác hơn là  em không dám đối mặt với điửu đó...

Em quen anh như thế nà o nhỉ? Thật tình cử phải không anh? Vì một bà i báo vu vơ duy nhất của em trên báo TNTP cách đây gần 10 năm... Vì một sự nhầm lẫn ngây thơ của một người bạn cũ của anh mà  em đã quen anh... Cô ấy đã viết thư là m quen em, cô ấy đã nhử em tìm lại liên lạc với anh vì cô ấy nghĩ em cũng ở tỉnh Yên Bái nhưng thực ra em chỉ ở xã Yên Bái mà  thôi...

Vì tò mò, chỉ với một chút thông tin mà  cô ấy cho em đã gử­i đi một lá thư thật bí ẩn và  kí tên chỉ là  bí danh của em, địa chỉ cũng chỉ là  bí danh của em... Có thể vì thế nên nó khiến anh tò mò có phải vậy không? Anh đã hồi âm... Anh cũng không tin tưởng vì cái địa chỉ của em "không có bảo hà nh" mà !

Nhưng thật bất ngử vì lá thư hồi âm của anh đã đến được tay em (có thể nó đã được phiêu liêu một thời gian trước khi đến được với em). Nó thực sự bất ngử vì dường như em đã quên hẳn chuyện em gử­i đi một lá thư, cảm giác lúc đó thật lạ... Nó như là  em vừa nhận được một món quà  rất giá trị... hay cảm giác như là  em vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ đẹp vậy... Аúng là  em cũng không diễn tả được...

Аọc thư anh, em cảm thấy anh cũng rất trẻ trung, lời lẽ thú vị... Em đã có ấn tượng ngay từ lần nhận thư đầu tiên ấy... Và  cứ như thế, em và  anh liên lạc và  trở thà nh bạn của nhau tự lúc nà o không biết.

Vì tò mò, chỉ với một chút thông tin mà  cô ấy cho em đã gử­i đi một lá thư thật bí ẩn và  kí tên chỉ là  bí danh của em (ảnh minh họa)

Giử đây, dù đã cách xa 10 năm nhưng sao em vẫn còn nhớ như in cái cảm giác của cái tuổi học trò ấy... Nó thật vô tư, trong sáng và  đẹp biết bao nhiêu. Em vô tư cứ kể cho anh nghe từ chuyện dưa cà  mắm muối, chuyện học hà nh của em, rồi đến chuyện lớp em, chuyện gia đình em..., thậm chí cả chuyện mấy anh bạn tặng hoa nhân ngà y valentine nữa. Có lẽ anh kín đáo hơn em, anh chỉ chia sẻ, chỉ động viên, chỉ ủng hộ em nhưng ít kể vử anh, vử cuộc sống của anh hơn, chỉ khi em hửi anh mới trả lời...

Ngà y đó, không hiểu sao nhận thư anh em lại vui đến thế nhỉ? Cảm giác cứ như đó là  món quà  mà  thượng đế ban tặng cho em vậy... Nhận thư anh là  em phải đọc ngay, không thể để dà nh đến tối, thế nhưng đến tối lại lôi ra đọc lại... và  lại bắt đầu ngồi hồi âm cho anh. Rồi lại hồi hộp chử đợi hồi âm của anh, trong suốt thời gian đó em cứ lôi thư anh ra đọc đi đọc lại nhiửu lần mỗi khi buồn... rồi lại cười một mình... em tin rằng vẫn có anh đang ủng hộ em...

1 năm, 2 năm rồi 3 năm trôi qua, những lá thư của anh không khi nà o là  cũ, là  nhà m chán đối với em... Em và  anh vẫn liên lạc đửu... Anh giúp em học Anh văn, còn em lại giúp anh học Toán dù chỉ là  qua những lá thư... Vậy mà  cũng có tác dụng đúng không anh? Những kì thi học kì, kì thi chọn học sinh giửi hay các kì thi học sinh giửi em và  anh luôn đông viên nhau cùng vượt qua mặc dù kết quả cũng chưa thật tốt.

Thế rồi những tháng ngà y học sinh cũng kết thúc, em và  anh lại lao và o ôn thi và  chuẩn bị cho kì thi АH... Thời gian đó anh dường như ngừng viết thư cho em, có lẽ anh đang tập trung cao độ cho kì thi quan trong nhất đời học sinh anh nhỉ? Em thấy một chút hụt hẫng, nhưng em hiểu tất cả...

Tháng 6, tháng có ngà y sinh nhật của em là  tháng cao điểm, em đã nghĩ có thể em không nhận được lời chúc mừng sinh nhật từ anh... nhưng thật bất ngử... em đã nhận được quà  sinh nhật của anh, một món quà  cho em thấy sự trân trọng của anh dà nh cho em... Em thật sự rất vui anh ạ!

Rồi kì thi cũng đến, dù đã rất cố gắng nhưng em đã không hoà n thà nh tốt bà i thi của mình... Em rất buồn, anh đã viết thư, anh đã vử quê để thực hiện cái dự định... "thi xong chúng mình sẽ gặp mặt nhau"... nhưng em thì lại đi và o tp HCM chơi để không phải đối mặt với sự thất bại của mình... Vậy là  em đã lỡ mất một dịp để gặp mặt anh... Em cũng lười hồi âm cho anh hơn...

Anh và o học thủy sản, còn em học tiếp lớp 13... Cái năm em học lớp 13 ấy anh muốn quan tâm em nhiửu hơn, muốn vử gặp em nhưng em thì lại từ chối tất cả... Anh có biết cảm giác của em lúc đó không? Giá như anh biết được... Em đã viết cho anh thật nhiửu, lần đầu tiên em viết từ "yêu" trong nhật kí, lần đầu tiên em thao thức, lần đầu tiên em gọi điện mà  không nói được gì đã cúp máy... Tất cả là  dà nh cho anh. Anh không biết có đúng vậy không?

Em chôn vùi tất cả trong lòng, đến bạn thân em cũng không thể biết, em luôn miệng nói "em và  anh chỉ là  bạn". Nếu cho em là m lại, em sẽ không là m như thế... Em sẽ gặp anh... để bây giử em không phải nuối tiếc, không phải ngậm ngùi "uh! Anh chỉ là  ảo, không phải là  thật trong cuộc sống của mình...".

Thế rồi năm học lớp 13 của em cũng trôi qua... Mọi cơ hội gặp anh đửu bị em tước mất... Em không hiểu vì sao mình lại không dám đón nhận tình cảm của anh, có phải vì em không tin anh không nhỉ? Anh nói rằng "anh chỉ yêu mình em thôi", anh nói rằng "tình yêu a dà nh cho e là  mãi mãi"... không hiểu sao em lại không tin nhỉ? Em cũng mến a đấy thôi nhưng sao khi ấy em lại phủ nhận nhỉ? Anh có biết không? Lúc đó em ước gì có thể là m khác, lúc đó em ước gì có thể ra HN học... Nhưng em không dám tự quyết định vì em đã rất sợ sự thất bại, em sợ phải đối mặt với sự thất bại ấy...

Em quyết định và o Nam, em nói với anh rằng "chúng mình chỉ có duyên quen biết nhưng lại không có duyên gặp gỡ...", em đã nói với anh rằng "em và  anh sẽ mãi là  bạn thân của nhau nhé!"... Em đã cố gắng để nghĩ rằng em ra đi đồng nghĩa với việc anh không có thật trên đời...

Nhưng thật trớ trêu... Khi đi xa thì nỗi nhớ anh cà ng day dứt em hơn. Và o học SP nhưng sao em lại thấy trống vắng đến thế nhỉ? Lúc nà o em cũng muốn ra quán net, lúc nà o em cũng muốn nói chuyện với anh... Nhưng hình như anh bắt đầu lãng tránh em, em nhận thấy điửu đó... Em đã viết cho anh rất nhiửu... viết cho anh nhưng chỉ có em mới có thể đọc... Hình như anh cũng cảm nhận thấy điửu đó vì nhiửu lần nói chuyện em đã không thể che giấu cảm xúc... Nhưng anh thì đã thay đổi... Có phải lúc đó anh đã có người yêu???

Năm nhất АH thật khó khăn đối với em, tất cả những gì xui xẻo nhất đửu đến với em trong năm đó... Kể cả anh cũng quay lưng lại với em... Anh nhẫn tâm nói với em rằng "anh xin lỗi!", rằng "tất cả những gì anh nói với em đửu là  nói dối...", rằng "mối tình đầu của anh là  một người con gái học cùng với anh..". Anh có biết lúc đó em ghét anh như thế nà o không? Tự nhiên em thấy anh kiêu căng đến thế, một chút tự trọng trong lòng đã không cho phép em gục ngã, em đã rất giận anh... Em đã định cạch mặt không nói chuyện với anh nữa...

Vậy mà  em đã không là m được anh ạ! Lúc đó em ước "giá như anh đừng phũ phà ng như thế", giá như anh nói "lúc đó đúng là  anh có thích em, nhưng chỉ là  thích trẻ con thôi, giử mới là  yêu thực sự..", nếu thế có lẽ em sẽ bớt thấy đau hơn... Em không thể biết được sự thật nhưng em cũng đoán được phần nà o suy nghĩ của anh, em đâu phải là  đứa không biết nghĩ đâu anh nhỉ?

Con tim em thật yếu mửm, em cũng không hiểu vì sao mình có thể tha thứ, bử qua cho anh dễ dà ng đến vậy. Em đóng vai trò như một người bạn của anh... Có lẽ lí do chính là  vì em luôn muốn biết anh sống thế nà o, em không muốn anh phải một chút khó xử­... Em thấy mình cũng thật tức cười anh ạ!

4 năm học АH cũng trôi qua thật nhanh, em và  anh lại nói chuyện với nhau như ngà y xưa nhưng không còn được vô tư như trước... Em và  anh nói chuyện với nhau khách sáo hơn, em biết, em hiểu em chỉ là  bạn, một người bạn phương a của anh...

Giá mà  anh biết được em đã vui như thế nà o khi mỗi lần online lại thấy đèn nick anh sáng! Giá mà  anh biết được em đã bật khóc khi một lần và o blog của anh nhưng không thấy anh nhắc tới tên em dù chỉ một lần... trong khi anh đã nhắc tới rất rất nhiửu cái tên khác. Vậy mà  anh vẫn nói rằng "em là  người bạn gái tốt nhất của anh", chỉ nói cho em nghe còn trong blog chẳng hử đụng đến tên em... Còn nỗi buồn nà o hơn nữa hỡi anh???

Em cứ như thế, đi bên cuộc đời anh như một chiếc bóng... Không biết anh có biết không nhỉ? Bây giử khi em đã đi là m được 2 năm, hình ảnh của anh trong em vẫn như thế... Một ngà n lần em tự nói với mình rằng "mà y thật ngốc, anh chỉ là  ảo, không phải là  thật trong cuộc sống của mà y", một ngà n lần em tự cười chính mình rằng "trên đời nà y còn có người nà o ngốc hơn mà y không nhỉ?". Em không hiểu, tại sao lại không thể yêu ai hơn anh cơ chứ?

Anh! Em muốn kết thúc cuộc tình thầm kín nà y tại đây, em biết "một ngà n năm nữa" anh cũng không thể biết, anh sẽ chẳng bao giử đọc được những suy nghĩ nà y của em đúng không anh?

Nếu có thể là m lại thì em sẽ không là m như thế! Em sẽ sống hết mình hơn, em sẽ yêu... Yêu để bây giử không phải hối tiếc vì mình vẫn chưa một lần được yêu theo đúng nghĩa... Yêu để bây giử em không phải ngậm ngùi ngồi đây, xa cách, vô cảm với những tin nhắn nhớ nhung của những người khác dà nh cho em...

Giá như em xinh đẹp hơn, giá như em giửi giang hơn, giá như em không phải lo lắng vì... thì nhất định em sẽ nói với anh rằng "Anh! Em yêu anh! Em thực sự rất yêu anh!". Nhưng đó chỉ là  giá như mà  thôi, hiện thực không phải như thế! Em luôn biết sống với hiện tại anh ạ!

Anh! Có lẽ đây sẽ là  lá thư cuối cùng em viết cho anh, lá thư không gử­i cho chính chủ... Em sẽ phải kết thúc tất cả... Em sẽ đón nhận một tình cảm khác, em sẽ phải lấy chồng... Anh ah! "một ngà n năm nữa"... Xin hẹn anh kiếp sau... Còn kiếp nà y, có lẽ em chỉ yêu anh đến thế thôi... Anh ah! Anh hãy sống thật hạnh phúc nhé! Hãy sống hạnh phúc hơn em anh nhé!

Dù ở phương trời nà o em cũng mong anh hanh phúc! Vĩnh biệt tình yêu của em!

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Để tạo lập cơ chế huy động hiệu quả nguồn lực xã hội tham gia bảo tồn, tôn tạo và phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội; HĐND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Nghị quyết số 30/2026/NQ-HĐND quy định chính sách khuyến khích, hỗ trợ cá nhân, tổ chức cải tạo, bảo vệ khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn Hà Nội (thực hiện điểm a, khoản 1 Điều 15 Luật Thủ đô 2026).
  • Hà Nội ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại
    Chiều 26/8, tại 61 Tràng Tiền, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Thông tin Triển lãm Hà Nội tổ chức ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại.
  • Khu di sản Hoàng thành Thăng Long: Điểm đến hấp dẫn tạo lực phát triển công nghiệp văn hóa Thủ đô
    Theo tinh thần Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, Thủ đô Hà Nội có nhiều tiềm năng và lợi thế để phát triển công nghiệp văn hóa. Trong đó Khu di sản văn hóa thế giới Hoàng thành Thăng Long đã, đang từng bước được Hà Nội định hướng, phát triển thành điểm đến hấp dẫn với du khách trong nước và quốc tế.
  • Sông Tô và những câu chuyện nơi cuối dòng
    Trải qua hơn hai nghìn năm tồn tại, dòng Tô Lịch từng là mạch nước của những làng quê, là hào nước tự nhiên bảo vệ kinh thành Thăng Long và là nơi lưu dấu biết bao lớp trầm tích văn hóa.
  • Phường Cầu Giấy: Gắn biển phố Nguyễn Hữu An và Công viên An Hòa nhân dịp Quốc khánh 2/9
    Sáng 28/8, trong không khí phấn khởi mừng kỷ niệm 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công cùng Tết Độc lập 2/9, địa bàn phường Cầu Giấy đã trang trọng diễn ra Lễ gắn biển tên cho hai công trình hạ tầng đô thị quan trọng: Công viên An Hòa và phố Nguyễn Hữu An. Sự kiện đánh dấu một bước tiến mới trong việc hoàn thiện quy hoạch không gian sống và tôn vinh các giá trị lịch sử, văn hóa tại khu vực phía Tây Thủ đô.
Đừng bỏ lỡ
  • Từ không gian tín ngưỡng ở núi Ngọc Trản đến Di sản văn hóa Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”
    Từ một lễ hội tín ngưỡng truyền thống trong phạm vi điện Hòn Chén, sau đó phổ biến dần ra cộng đồng và trở thành Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”.
  • [Podcast] Tản văn: Dịu dàng Hà Nội vào thu
    Phố trở mình giã từ mùa hạ. Tháng nghiêng mình nhẹ bước vào thu. Bàn chân muốn chùng chình nhịp bước. Gió se se chút lạnh giao mùa.
  • Nhạc sĩ Tuấn Phương: Lưu luyến những mảnh hồn quê
    Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhạc sĩ Tuấn Phương có khoảng 400 tác phẩm. Dù sáng tác ở đa dạng thể loại, nhưng khi nhắc đến ông, người yêu nhạc thường nhớ đến những ca khúc trữ tình như “Tình đất”, “Biển chiều”, “Bến sông xưa”, “Người ơi hãy về”… Có lẽ, điều gần gũi với người nghe hơn cả chính là những lời ca thủ thỉ về quê hương xứ sở, về nỗi nhọc nhằn của con người, về tình yêu đôi lứa. Tình đất và cũng là tình người, tình quê luôn thường trực trong các sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Phương.
  • "Ký ức những năm tháng không quên" được tái hiện qua các tác phẩm mỹ thuật tiêu biểu
    Nhân dịp Quốc khánh 2/9, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (số 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội) đã chính thức khai mạc triển lãm chuyên đề "Ký ức những năm tháng không quên". Triển lãm kéo dài từ nay đến ngày 08/9/2026, mở ra một hành trình trở về quá khứ qua góc nhìn mỹ thuật hiện đại.
  • Nhiều hoạt động “Vui Tết Độc lập” tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Từ ngày 29/8 đến 30/9/2026, Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (xã Đoài Phương, Hà Nội) tổ chức chuỗi hoạt động với chủ đề “Vui Tết Độc lập”, chào mừng kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026).
  • Để những giá trị di tích được gìn giữ và lan tỏa
    Di tích là những dấu tích vật chất và tinh thần gắn với lịch sử, văn hóa và đời sống cộng đồng. Trên cơ sở đó, Hà Nội vừa ban hành quy định mới về quản lý, bảo vệ và phát huy giá trị di tích, trong đó nhấn mạnh yêu cầu quản lý thống nhất, phân cấp rõ trách nhiệm, phát huy vai trò của cộng đồng và đẩy mạnh ứng dụng khoa học, công nghệ, chuyển đổi số trong công tác quản lý di tích.
  • Nâng cao kỹ năng làm du lịch cộng đồng tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam
    Ngày 24/8, tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội tổ chức Hội nghị triển khai về ứng xử văn minh du lịch và du lịch cộng đồng năm 2026.
  • Ra mắt phim điện ảnh “Hộ linh tráng sĩ - Bí ẩn mộ vua Đinh”
    "Hộ linh tráng sĩ: Bí ẩn mộ vua Đinh" lần đầu ra mắt khán giả tại Ninh Bình, vùng đất gắn với câu chuyện và quá trình thực hiện bộ phim.
  • Đưa nghệ thuật cải lương đến gần công chúng Thủ đô
    Tối 23/8, tại sân khấu Nhà Bát Giác, phố đi bộ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội), chương trình “Biểu diễn nghệ thuật cộng đồng” của Nhà hát Cải lương Hà Nội đã mang đến cho người dân và du khách một đêm diễn đậm đà bản sắc văn hóa.
  • Những tác phẩm âm nhạc góp phần lan toả văn hóa Hà Nội
    Từ các ca khúc “Hà Nội mùa thu”, “Hoa sữa” đến những giai điệu của Charlie Parker, Miles Davis, Duke Ellington, Antonio Carlos Jobim... chương trình “Âm nhạc cuối tuần” chiều 23/8 tại Nhà Bát Giác đã đưa những thanh âm quen thuộc của Hà Nội bước vào không gian âm nhạc cộng đồng đầy tinh thần phóng khoáng và ngẫu hứng của jazz. Qua tiếng kèn của các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club và giọng hát của hai ca sĩ Thuỷ Bùi, Minh Thu, hình ảnh Thủ đô hiện lên vừa lãng mạn, vừa trẻ trung, cởi mở trong nhịp sống văn hóa đương đại.
Bức thư tình không gử­i!
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO