Bảo Nguyên - người vẽ truyền thần giữa lòng phố cổ

TT&VH| 08/04/2010 13:03

(NHN) Người có công thổi hồn và o ảnh chân dung, là m sống lại các di ảnh, mê hoặc khách trong và  ngoà i nước là  ông Nguyễn Bảo Nguyên, người mà  bà  con khu phố Hà ng Ngang tự hà o tặng cho ông danh hiệu Người nghệ sĩ vẽ truyửn thần giữa lòng phố cổ Hà  Nội.

1 - Dăm bảy chục năm vử trước, khi nghử nhiếp ảnh  còn là  môn nghệ thuật xa xỉ, chưa phát triển, kĩ thuật in, tráng còn thô sơ, giá một bức hình rất đắt, chỉ phục vụ cho tầng lớp nhà  già u. Người dân nghèo thà nh thị cũng như nông thôn thường tìm đến các cử­a hà ng vẽ truyửn thần thuê vẽ một bức chân dung ông, bà , cha mẹ, vợ chồng con cái... hoặc cả bức tranh phong cảnh cỡ đại, viửn khung gỗ với nhiửu hoa văn cầu kử³ để treo nơi chính diện trong nhà , vừa đẹp, ưng ý, lại rẻ tiửn. Nghử vẽ truyửn thần vì thế rất phát triển. Thời hoà ng kim của tranh truyửn thần là  những năm 30 thế kỷ trước. Riêng Hà  Nội có trên 400 họa sĩ vẽ truyửn thần. Các cử­a hà ng, cử­a hiệu được trang hoà ng bắt mắt, phố nà o cũng có họa sĩ truyửn thần miệt mà i công việc. Аất nước trải qua chiến tranh, rồi trải qua thời tem phiếu đầy cam go, cùng với nghử chụp ảnh tiến bộ nhanh chóng, dân chơi cho rằng chụp ảnh thật hơn, nghệ thuật hơn, tiện lợi, ai cũng chụp được. Từ ảnh đen trắng đến ảnh mầu, từ máy cơ đến máy kử¹ thuật số đã trở thà nh thú chơi phổ biến. Vì thế, nghử vẽ truyửn thần cứ mai một, tưởng rằng chỉ còn trong ký ức.

Một số nghệ nhân yêu nghế, biết gìn giữ, nuôi dườ¡ng nghử truyửn thống của cha ông, biết vượt lên mọi khó khăn của cơ chế thị trường, vẫn trụ vững, vực dậy để khẳng định nét văn hóa độc đáo của dân tộc vẫn còn vẹn nguyên trong tâm hồn người dân nước Việt. Và  đặc biệt, khi đất nước mở cử­a, nhiửu vị khách phương xa đến lạ lùng tìm xem. Người có công thổi hồn và o ảnh chân dung, là m sống lại các di ảnh, mê hoặc khách trong và  ngoà i nước là  nghệ nhân Nguyễn Bảo Nguyên, người mà  bà  con khu phố Hà ng Ngang tự hà o tặng cho ông danh hiệu Người nghệ sĩ vẽ truyửn thần giữa lòng phố cổ Hà  Nội.

Bảo Nguyên - người vẽ truyền thần giữa lòng phố cổ

à”ng Nguyễn Bảo Nguyên tự họa

2 - Hà ng Ngang là  con phố cổ nằm ở trung tâm Hà  Nội 36 phố phường xưa, bán buôn sầm uất, với những cử­a hà ng văn minh thương mại hoà nh tráng chuyên đồ hà ng hiệu đắt tiửn: quần áo, vải, đồng hồ, giầy dép cao cấp, mĩ phẩm, đồ cố... Ở giữa phố, tại số nhà  47 vẫn còn đó duy nhất cử­a hà ng vẽ tranh Truyửn thần Bảo Nguyên lặng lẽ, khiêm nhường, chỉ rộng khoảng 10m2, quanh tường treo đầy tranh khách đã đặt hà ng hẹn ngà y đến lấy. Tơi đây, khách yêu tranh thửa sức cảm nhận giá trị nghệ thuật, nội tâm nhân vật từ nếp nhăn trên gò má, ánh mắt trong trẻo của bé thơ, gương mặt cương trực của anh bộ đội cụ Hồ, nụ cười sảng khoái trên khóe miệng ngườiphụ nữ vùng cao địu con lên nương, hoặc chân dung của một ông Tây đôi mắt xanh nhìn vử một nơi xa thẳm.

Góc tường, trên cao là  ảnh Alain, Audrey Mone được phóng tác với nét tà i tử­, kiửu diễm, sáng giá. Ấn tượng nhất bức chân dung Tử Bạch Thạch, ông vẽ trong mấy tháng trời mới hoà n thà nh. Tử lão gia chống chiếc gậy trúc, đôi mắt sáng, thể hiện cốt cách của một nghệ sĩ tà i hoa... à”ng chủ Bảo Nguyên mái đầu hói, chỉ còn lại ít tóc trắng phơ sau gáy, cũng đã thuộc lớp người Xưa nay hiếm đang ngồi trước bức tranh Thiếu nữ Hà  Nội, ông vẽ dang dở. Аôi mắt ông nheo nheo sau cặp kính lão, chừng như có nét gì trong tranh là m ông chưa ưng ý? à”ng mời tôi cùng ngồi xem tranh, rồi ࠝ lên, đây rồi, chiếc áo dà i, cổ cách tân hơi thấp, tà  áo ngắn, các cụ ta thường bảo quần chùng áo dà i kia mࠝ. à”ng tạm gác công việc, ông pha trà  mới tôi. Cách pha trà  của ông chậm rãi, tao nhã của người biết thưởng thức văn hóa uống trà . Tôi và  ông vừa nhâm nhi chén trà  Thái, vừa trò chuyện. Qua câu chuyện cuộc đời ông, tôi như vỡ ra, hiểu được cái tâm của người nghệ sĩ. à”ng tâm sự, con đường và o nghử của ông rất tình cử, hình như là  nghử chọn ông. Năm 1960, ông đang là  sinh viên khoa Lý, trường Аại học Tổng hợp, không may ông bị một trận ốm thập tử­ nhất sinh, sự học đà nh dang dở. Một lần tình cử, ông thả bộ dạo chơi phố Hà ng Аà o, thấy người ta vẽ truyửn thần, ông thích thú đứng xem. à”ng đâm mê, ngà y nà o cũng đến cử­a hiệu quen thuộc, đứng nép mình bên cử­a học lửm. Vử nhà  ông tập vẽ, đầu tiên ký họa những người thân quen, cha mẹ, anh em, bạn bè. Аược mọi người khen, động viên vẽ rất giống, ông vững tin bước và o nghử.

Bảo Nguyên - người vẽ truyền thần giữa lòng phố cổ

à”ng Bảo Nguyên vẽ chân dung Vũ Tông Phan qua tiểu sử­, thơ văn, lời kể của hậu duệ Vũ Thế Khôi

à”ng mở một cử­a hà ng nho nhử cạnh rạp chiếu phim Tháng 8. Sau đó khi cử­a hà ng ra nhập và o HTX truyửn thần, ông có đất dụng võ. Do kiên trì tự học, vì thực ra là m gì có lớp học chính quy dạy nghử vẽ truyửn thần, nghử không phụ, ông trở thà nh một thợ cả có uy tín. Mọi người gọi ông là  họa sĩ. à”ng bảo ông không qua trường lớp nà o cả, cũng đừng gọi ông là  nghệ nhân, vì ông không phải hội viên một Hội nghử nghiệp. à”ng là m nghử tự do, xin  mọi người cứ gọi tôi là  thợ vẽ. Với nhiửu lý do chủ quan và  khách quan, HTX truyửn thần của ông chuyển đổi mục đích sang một nghử khác. à”ng Bảo Nguyên  không buông xuôi, không đánh đắm lòng đam mê của mình, ông tự xoay vốn, mở cử­a hà ng tại 47 phố Hà ng Ngang, cần mẫn vẽ.

Tiếng là nh đồn xa, dần dần rồi ông cũng có khách hà ng riêng của mình, ngà y cà ng đông. Có người đến yêu cầu ông vẽ lại bức ảnh cũ  của người đã mất, hoặc ảnh các cụ gần đất xa trời để có ảnh mà  thử. Nhiửu người bử quan niệm vẽ truyửn thần khi còn trẻ, đem cả ảnh cưới, ảnh con cái đến thuê ông vẽ vử treo tường, coi như một thú chơi. Rất đông khách nước ngoà i yêu mến nét văn hoá được coi như đặc sản Việt Nam đặt hà ng ông. Có cả các quan khách như Hoà ng gia Thái Lan, Phu nhân Аại sứ Mử¹, Là o... tìm đến ông, đặt vẽ chân dung. 3 - Công việc vẽ truyửn thần, theo ông Bảo Nguyên, không phải chỉ đơn thuần là  chép ảnh. Truyửn thần là  một từ gốc Hán- Việt, có nghĩa là  truyửn lại cái Thần của người được vẽ. à”ng Bảo Nguyên đã có kinh nghiệm 45 năm vẽ tranh truyửn thần, trước sau ông chỉ có một quan điểm, khi vẽ phải nắm được cái thần của đối tượng. Theo ông, bức ảnh vẽ  giống thôi chưa đủ, mà  phải có thần thái, dù nhân vật trong tranh là  người, phong cảnh hay tĩnh vật. Cái thần đó thể hiện nơi khóe mắt, nếp nhăn trên trán, hay và i sợi tóc vương trên mặt, chiếc mũi hếch, chiếc răng duyên... Người vẽ phải nhận ra, tự tìm thấy, không ai có thể dạy được. Có những bức tranh ông vẽ đi, vẽ lại tới năm sáu lần mới phát hiện ra chỗ thiếu, bởi nhìn mãi vẫn không thấy người trong tranh nói chuyện được với mình.

à”ng có một kỷ niệm không bao giử quên, khi Giám đốc TT văn hóa Аông Tây, cháu đích tôn 9 đời của dòng họ Vũ Tông Phan (1800- 1851)- danh nhân văn hóa của dân tộc đặt ông vẽ chân dung cụ Vũ, kịp  phục vụ kỷ niệm 200 năm ngà y sinh ông Tổ của mình. Nhưng không có ảnh mẫu! Người nhà  chỉ đưa cho ông mấy dòng tiểu sử­, mầy bà i thơ của cụ Phan để ông tưởng tượng mà  vẽ ra. Quả là  không đơn giản. Nghiửn ngẫm tư liệu suốt hơn một tuần lễ, ông vẫn chưa tìm thấy đáp số. à”ng đử nghị người nhà  kể vử cụ Tổ của mình. Cuộc nói chuyện không gò bó, tôi lắng nghe, và  hình hà i cụ Phan cứ hiện dần ra. Sau cuộc nói chuyện lần thứ hai, khi người khách vừa đi khửi thì thần của Vũ Tông Phan hiện vử, cứ như có một con người thật ngồi bên giá vẽ là m mẫu. Tôi cầm bút phác thảo những nét chính, rồi treo và o một chỗ kín đáo. Con cháu cụ Vũ Tông Phan đến xem, thốt lên Tôi chưa từng thấy mặt cụ Tổ, nhưng thần thái người trong ảnh giống thần thái dòng họ Vũ Tông nhà  tôi. Lúc đó tôi như muống khóc òa lên vì biết mình đã thà nh công “ ông Bảo Nguyên kể.

Có lần ông nhận vẽ lại bức tranh của nhà  văn Lan Khai, theo yêu cầu của con trai nhà  văn, ông Nguyễn Lan Phương, lặn lội từ Hà  Giang xuống nhử ông vẽ . Bức ảnh từ đấu thế kỷ XX đã ố và ng, đường nét lu mử. à”ng yêu văn của nhà  văn tiửn chiến, ông nhận lời. Hẹn... 2 năm mới hoà n thà nh. Trong 2 năm đó, ông đọc, nhớ lại giọng văn của Lan Khai. Mỗi ngà y ông vẽ một ít, cứ thế cho tới lúc hoà n thà nh bức tranh. Khi nhận ảnh, ông Lan Phương sững sử, không tin nổi và o măt mình, bởi người trong tranh chính là  cha ông, nhà  văn Lan Khai- Nguyễn Аình Khải.

Ngà y nay, trên thị trường bán sẵn những hộp mực ngoại tiện dùng cho người vẽ tranh. Theo ông Bảo Nguyên, chất lượng không bằng cách pha thủ công, thuộc bí quyết nhà   nghử, ông mầy mò tạo riêng cho mình. à”ng kể: Truyửn thần chỉ có 2 mầu đen, trắng. Mầu trắng sử­ dụng ngay mầu của giấy, mà u đen thì đốt cao su, lốp xe, ngọn đèn dầu hửa khửu cao bấc, khói cà ng nhiửu cà ng tốt. Dùng chiếc phễu hứng lên ngọn lử­a lấy muội than. Thứ muội đó dùng là m mực vừa mịn lại bửn mầu, phơn phớt và ng nâu vẽ trên nửn giấy trắng rất ăn, không đen nhánh như mực công nghiệp. Bút vẽ của thì khác người ở chỗ dùng những chiếc đũa tre dà i ngắn khác nhau. Một đầu chẻ là m tư, gim những cái tăm hoăc chân hương được thít chặt bằng sợi dây đồng nhử, là m đầu bút. Аầu kia chẻ là m đôi, buộc một chiếc tẩy nhử hình tam giác, hoăc miửng bông rất êm để vẽ tranh có diện rộng. Аơn sơ, mộc mạc, cây bút trong tay ông cứ như cây bút thần, khi đậm, khi nhạt, có nét như gió thoảng, mửm mại, bay bổng thổi hồn và o những bức tranh.

Cả đời người chuyên tâm theo nghử, gian khổ, nhưng cũng đáng tự hà o. Tranh của ông được mời tham gia triển lãm ở Nhật, Mử¹, Anh... Năm 2000, ông có tới 14 bức tranh tuyửn thần được trưng bầy tại một cuộc triển lãm lớn ở Nhật Bản. Thế giới biết đến tranh của ông. Ở tuổi 75, ông còn một ước mơ: kỷ niệm Аại lễ 1000 năm Thăng Long- Hà  Nội, nếu còn đủ sức cầm cây bút vẽ, ông sẽ  đội khăn xếp đử, mặc áo đử, ngồi tại ngôi hà ng 47, phố Hà ng Ngang vẽ truyửn thần phục vụ quý khách trong và  ngoà i nước.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Phát triển không gian sáng tạo: Đòn bẩy cho công nghiệp văn hóa
    Hơn một thập kỷ qua, các không gian sáng tạo tại Việt Nam đã có bước chuyển động tích cực, trở thành hạt nhân thúc đẩy đổi mới sáng tạo, quảng bá giá trị văn hóa, phát triển du lịch và tăng cường gắn kết cộng đồng. Tuy nhiên, quá trình phát triển này vẫn đối mặt với nhiều thách thức, đòi hỏi phải nhận diện rõ các rào cản và có giải pháp chính sách, quản lý phù hợp.
  • Chiếc vé nhỏ - Câu chuyện tàu điện Hà Nội xưa
    Mỗi khi nghe ca khúc “Nhớ về Hà Nội”, những người Hà Nội ngoài ngũ tuần chắc hẳn lại nhớ về một thời xa vắng khi tiếng leng keng của tàu điện đánh thức phố phường mỗi sớm mai. Những chuyến tàu xanh hay đỏ, ghế gỗ, vành sắt mòn bóng đã chở biết bao thế hệ người Hà Nội. Ít ai nghĩ câu chuyện về những chuyến tàu ấy lại bắt đầu từ một thứ nhỏ bé: chiếc vé.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • SUNSHINE GALLERY: Nơi nghệ thuật lan tỏa yêu thương
    Giữa nhịp sống đô thị ngày càng gấp gáp, những không gian nghệ thuật mang tính kết nối cộng đồng đang dần trở thành nhu cầu tinh thần của xã hội hiện đại. Việc ra mắt SUNSHINE GALLERY không đơn thuần là sự xuất hiện của thêm một gallery tranh tại Hà Nội, mà còn gợi mở một hướng tiếp cận mới: nghệ thuật không chỉ để chiêm ngưỡng, mà còn là phương thức chữa lành, kết nối con người và lan tỏa các giá trị nhân văn.
  • Tuyên truyền, hướng dẫn an toàn về PCCC cho gần 50 cán bộ, công nhân viên công ty Cổ phần thiết bị Văn phòng AT Việt Nam
    Chiều ngày 24/5, Đội CC&CNCH Khu vực số 13, Phòng Cảnh sát PCCC&CNCH - CATP Hà Nội tổ chức tuyên truyền, hướng dẫn an toàn phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ tại công ty Cổ phần thiết bị Văn phòng AT Việt Nam có địa chỉ tại số 21 ngõ 199 Trường Chinh, phường Phương Liệt, TP. Hà Nội.
Đừng bỏ lỡ
  • Khi những giai điệu về Hà Nội hòa vào nhịp sống bên hồ Gươm
    Chiều 24/5, không gian Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ tiếp tục trở thành điểm hẹn của công chúng yêu nghệ thuật khi chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện diễn ra trong sự đón nhận của đông đảo người dân và du khách. Không chỉ mang đến những tiết mục Jazz giàu cảm xúc, chương trình còn gợi mở một không gian văn hóa nơi âm nhạc trở thành cầu nối giữa ký ức Hà Nội và đời sống đương đại.
  • Rộn ràng khai Hội Gióng Đền Phù Đổng năm 2026
    Ngày 23/5 (tức mồng 7 tháng Tư năm Bính Ngọ), tại khu Di tích quốc gia đặc biệt đền Phù Đổng, Đảng ủy, UBND xã Phù Đổng đã long trọng tổ chức Lễ khai Hội Gióng - Đền Phù Đổng năm 2026; với chủ đề: “Hội Gióng Đền Phù Đổng; Tuần lễ Văn hoá - Du lịch và kết nối thương mại về miền Di sản năm 2026”.
  • Việt Nam giành giải Vở diễn xuất sắc tại Liên hoan ATEC 2026
    ATEC 2026 diễn ra từ ngày 17 đến 22/5, quy tụ các học viện, đại học sân khấu hàng đầu khu vực châu Á. Tại đây, vở diễn Pygmalion của Trường Đại học Sân khấu - Điện ảnh Hà Nội đã xuất sắc giành giải Vở diễn xuất sắc tại Liên hoan các trường đào tạo Sân khấu châu Á lần thứ VIII (ATEC 2026).
  • Trao 4 giải Nhất tại cuộc thi Tài năng diễn viên Cải lương toàn quốc 2026
    Sau gần 1 tuần tranh tài sôi nổi, Cuộc thi Tài năng diễn viên Cải lương toàn quốc 2026 tại TP. Hồ Chí Minh đã khép lại với nhiều dấu ấn rực rỡ. Trong đó, Nhà hát Cải lương Hà Nội tự hào ghi dấu ấn đẹp khi cả 3 nghệ sĩ tham gia dự thi đều giành được giải thưởng.
  • Khởi động Cuộc thi Tài năng Diễn viên Kịch nói toàn quốc - 2026
    Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch vừa ban hành thông báo số 594/TB-NTBD ngày 21/5/2026 về việc tổ chức “Cuộc thi Tài năng Diễn viên Kịch nói toàn quốc - 2026”. Sự kiện dự kiến diễn ra vào tháng 6 tại Nhà hát Tuổi trẻ Việt Nam, số 11 phố Ngô Thì Nhậm, phường Hai Bà Trưng, Thành phố Hà Nội.
  • Chùm thơ của tác giả Vũ Thị Minh Thu
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Vũ Thị Minh Thu.
  • Độc đáo lễ hội chùa Nành
    Chùa Nành (xã Phù Đổng, thành phố Hà Nội) còn gọi là chùa Cả, có tên chữ là Pháp Vân cổ tự hoặc chùa Đại Thiền. Chùa thờ bà Pháp Vân, người đứng đầu trong hệ thống Tứ Pháp được thờ ở Việt Nam. Chùa được Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận là Di tích lịch sử văn hóa cấp Quốc gia vào năm 1989.
  • Âm nhạc cuối tuần: Điểm hẹn của ký ức Hà Nội
    Có những ca khúc chỉ cần giai điệu cất lên cũng đủ gợi ra hình ảnh của một thành phố. Đó có thể là hơi thở dịu mát của Hà Nội sau cơn mưa đầu hạ, là sắc xanh của cỏ cây quanh hồ Gươm, là nhịp sống đang chuyển động giữa phố phường, hay cảm giác thân thuộc còn lưu giữ trong ký ức nhiều thế hệ. Và chiều 24/5, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, những thanh âm cảm xúc ấy sẽ tiếp tục trở lại trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần” do NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ Bình Minh Jazz Club thực hiện.
  • Bảo tồn và phát huy giá trị di sản: Hội Gióng – Đền Phù Đổng
    Trong những năm qua, việc bảo tồn và phát huy giá trị các di tích lịch sử, văn hóa trên địa bàn Thủ đô luôn được các cấp chính quyền quan tâm và cụ thể hóa bằng những hành động thiết thực từ việc nghiên cứu, sưu tầm, kiểm kê, bảo quản, trưng bày đến quản lý các di tích lịch sử - văn hóa trên địa bàn…
  • Bộ truyện “Hội chuột thiên tài”: Khơi cảm hứng khám phá khoa học cho trẻ nhỏ
    Crabit Kidbooks liên kết cùng NXB Hà Nội vừa ra mắt độc giả Việt Nam bộ truyện khoa học thiếu nhi nổi tiếng thế giới “Hội chuột thiên tài” của tác giả, họa sĩ người Đức Torben Kuhlmann. Bộ sách do dịch giả Kim Ngân chuyển ngữ, dành cho độc giả từ 6 tuổi trở lên.
Bảo Nguyên - người vẽ truyền thần giữa lòng phố cổ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO