Bà  ngoại gọi Rooney là  kẻ bất hiếu

Tiền phong| 28/10/2010 10:30

(NHN) Trong khi Rooney sống trên già u sang với mức lương cao nhất là ng bóng đá thế giới thì bà  ngoại của chân sút MU, bà  Proud Pat vẫn sống bằng tiửn trợ cấp thất nghiệp.

Bố con Rooney chưa bao giử vử thăm cụ ngoại
Bố con Rooney rất ít khi vử thăm cụ ngoại.

Bà  Proud Pat, bà  ngoại của Rooney năm nay đã 79 tuổi. Trong khi đứa cháu ngoại hưởng lương cao ngất 180.000 bảng/tuần thì bà  cụ 79 tuổi nà y vẫn sống bằng tiửn trợ cấp của Chính phủ.

Bà  Proud Pat hiện đang sống tại khu bình dân Croxteth, cách Liverpool chừng 8km. Phát biểu trên tử Daily Star, người phụ nữ nà y nước mắt lưng tròng gọi cháu ngoại là  kẻ bất hiếu.

Tôi không nhớ từ khi nà o nó (Rooney) không tới thăm chúng tôi. Nó dường như cũng chẳng thèm quay đầu nhìn đến họ hà ng. Chúng tôi luôn ủng hộ nó nhưng nó thì không cần biết chúng tôi sống chết thế nà o.

Tôi cũng không biết tại sao. Tôi không nhớ lần gần nhất nó tới thăm chúng tôi là  khi nà o nữa. Theo bà  thì Rooney đã không tới thăm mình suốt một năm qua.

Trả lời vử việc Rooney tìm của lạ trong thời điểm vợ mang bầu, bà  Proud Pat tử ra rất tức giận. Nhưng tức giận hơn nữa là  cái cách mà  Rooney đòi hửi để được tăng lương. Tôi luôn hi vọng có cơ hội thường xuyên nói chuyện với nó vử đạo lý là m người. Nhưng tôi không có cơ hội.

Một lý do nữa khiến bà  ngoại của Rooney gọi cháu mình là  kẻ bất hiếu là : kể từ khi nhóc Kai được sinh ra tới nay (bé đã gần 1 tuổi), vợ chồng Rooney chưa một lần bế con đến chà o cụ ngoại. Em họ của Rooney, Natalie đã rất bức xúc vử chuyện nà y: Anh ấy không tới thăm ông bà  ngoại đến cả năm nay. Người già  luôn muốn nhìn thấy con thấy cháu nhưng Rooney dường như chả biết suy nghĩ thấu đáo.

Cách đây chưa lâu, một ngôi sao của bóng đá Anh khác là  Beckham đã bị báo giới chỉ trích vì để chị gái của mình sống bằng tiửn trợ cấp thất nghiệp.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Bồi dưỡng tâm hồn, khơi dậy khả năng sáng tạo và tình yêu văn học, nghệ thuật cho học sinh Thủ đô
    Chiều 12/8, tại Nhà Văn hóa xã Đông Anh (Hà Nội), Trường Cao đẳng Nghệ thuật Hà Nội phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tổ chức Chương trình tổng kết Đề án Sân khấu học đường tại các trường THCS, THPT Hà Nội năm 2026, đánh dấu việc hoàn thành các hoạt động đào tạo, bồi dưỡng, workshop và thực hành biểu diễn dành cho giáo viên, học sinh phổ thông trên địa bàn thành phố.
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Nơi Hà Nội chạm vào tôi
    Mỗi lần trở lại Hà Nội, đôi chân tôi dường như lại có một thói quen rất lạ: bỏ mặc những con phố đông vui, những điểm hẹn quen thuộc để lặng lẽ dừng trước cánh cổng Trường THPT Trần Phú – Hoàn Kiếm. Chiều mùa hạ, năm học đã khép từ lâu, cánh cổng trường khép im lìm dưới những hàng xà cừ già, khoảng sân phía trong vắng đến mức chỉ còn tiếng ve ngân lên trong nắng. Thế nhưng, lạ thay, chính nơi tưởng như lặng im ấy lại luôn là nơi nhiều âm thanh nhất trong ký ức tôi. Chỉ cần đứng lại một chút, tôi như nghe đâu đây tiếng trống tan học, tiếng cười trong veo của những cô cậu học trò và nhìn thấy những tà áo trắng năm nào đang lẫn vào nắng cuối ngày trên phố Hai Bà Trưng.
  • Mùa hè xanh ở Lệ Chi
    Có những miền ký ức chỉ cần một lần đi qua đã đủ theo ta suốt cả cuộc đời. Hai mươi năm đã trôi qua, vậy mà mỗi khi bắt gặp những đoàn sinh viên khoác màu áo xanh tình nguyện trên đường phố, tôi lại thấy lòng mình xốn xang. Trong sắc xanh ấy, tôi như nhìn thấy tuổi hai mươi của mình đang trở về, thấy một ngôi làng nhỏ bên bờ sông Đuống với những con đường ngập nắng, những vườn nhãn trĩu quả và tiếng cười trong veo của lũ trẻ mỗi buổi chiều hè. Ngôi làng ấy mang tên Lệ Chi.
Đừng bỏ lỡ
Bà  ngoại gọi Rooney là  kẻ bất hiếu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO