Xin trả lại tên phố cho danh nhân Nguyễn Văn Siêu

PGS.TS Vũ Nho| 11/08/2021 22:12

Xin trả lại tên phố cho danh nhân Nguyễn Văn Siêu
Tranh vẽ Nguyễn Văn Siêu dạy học (năm 1853)

Tìm phố Nguyễn Văn Siêu trên internet, chúng tôi thấy trang online của tạp chí Người Hà Nội (thứ hai, ngày 7 tháng 5, 2018) có thông tin chỉ dẫn theo sách Từ điển đường phố Hà Nội, NXB Hà Nội - 2010, trong đó có đoạn: 
“Trước 1890 là phố Hàng Gạch (rue Briques), năm 1928 đổi thành phố Án Sát Siêu, năm 1945 đổi thành phố Phương Đình, năm 1949 đổi thành phố Nguyễn Siêu. Những lần đổi tên sau vẫn giữ nguyên tên này. Nay thuộc phường Hàng Buồm, quận Hoàn Kiếm.
Trong những ngày đầu của toàn quốc kháng chiến, phố này là hậu cứ của Liên khu I. Từ đêm (19/12/1946) đến đêm Trung đoàn Thủ đô rút ra ngoài thành phố (17/2/1947) giặc Pháp chưa hề đặt chân được tới phố này. Và chính đêm rút quân 17/2/1947, phố Nguyễn Văn Siêu là nơi tập kết toàn Trung đoàn, rồi từ đây, quân ta ra chỗ chợ Gạo, vượt đường Trần Nhật Duật đi sang bãi Phúc Tân, Phúc Xá để đáp đò ngang qua bên kia sông.
Nguyễn Văn Siêu (1799 - 1872) hiệu là Phương Đình, nguyên quán ở thôn Kim Lũ (trước đây thuộc xã Đại Kim, huyện Thanh Trì, từ năm 2004 thuộc quận Hoàng Mai, Thành phố Hà Nội). Từ nhỏ ông đã dời ra ở giáp Giang Nguyên, thôn Cổ Lương, tổng Hậu Túc (sau đổi là tổng Đồng Xuân), huyện Thọ Xương cũ.
Nguyễn Văn Siêu đỗ phó bảng năm 1838, trải làm quan lúc ở kinh đô Huế, lúc ở các tỉnh trong Nam ngoài Bắc, lúc đi sứ nhà Thanh... Năm 1854, đang làm Án sát Hưng Yên, mới 55 tuổi, ông bị bệnh xin về hưu, ở nhà viết sách và dạy học cho tới khi mất.
Ông là bạn thân của Cao Bá Quát và cả hai được đương thời gọi tôn là “Thần Siêu, Thánh Quát”. Nguyễn Văn Siêu để lại nhiều tác phẩm thuộc nhiều thể loại: lịch sử, địa lý, kinh tế, văn học và thơ ca.”
***
Theo tư liệu mà chúng tôi tham khảo thì cụ Nguyễn Văn Siêu chưa bao giờ có tên hay bút danh Nguyễn Siêu. Dân gian gọi cụ là Thần Siêu cùng với Thánh Quát. Hoặc gọi chức vụ và tên Án Sát Siêu, hoặc gọi tên hiệu Phương Đình. 
Nguyễn Văn Siêu là một nhân vật đặc biệt nổi tiếng trong câu đối mà người ta cho là vua Tự Đức nói về những người hay chữ của triều đại ông:
Văn như Siêu, Quát vô Tiền Hán
Thi đáo Tùng, Tuy thất Thịnh Đường
(Văn như văn của Nguyễn Văn Siêu và Cao Bá Quát thì Tiền Hán không đáng kể nữa.
Thơ như thơ của Tùng Thiện Vương và Tuy Lí Vương thì Thịnh Đường chẳng thấm vào đâu). 
Ông là một trong Tràng An tứ kiệt (4 người xuất sắc của Tràng An - kinh đô) gồm có Nguyễn Hàm Ninh, Đinh Nhật Thận, Nguyễn Văn Siêu và Cao Bá Quát.
Khi được cử đi sứ nhà Thanh, vua Tự Đức đánh giá rất cao tài năng và dặn dò ông trong Chiếu Châu phê: “Khanh tính trời thông minh, học vấn uyên bác, đi lần này nhớ thu thập những điều tai nghe mắt thấy, giúp trẫm làm tai mắt; qua các danh lam thắng cảnh cùng phong tục các nơi bên Bắc triều, phải lấy bút biên chép tỉ mỉ ngay, chờ lúc về trình trẫm xem; giúp trẫm thấy rõ ngoài muôn dặm”.
Xin trả lại tên phố cho danh nhân Nguyễn Văn Siêu
Một góc phố Nguyễn Siêu trên địa bàn quận Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội
Sau khi đi sứ về, Nguyễn Văn Siêu viết Như Yên dịch trình tấu thảo (Tấu thảo về hành trình đi sứ Yên Kinh) dâng lên nhà vua. Ông được thăng chức Tập hiền viện học sĩ, sau lại thăng chức Kinh diên khởi cư chú. Năm Tân Hợi (1851), Nguyễn Văn Siêu được bổ làm Án sát tỉnh Hà Tĩnh, là chức quan phụ trách án tụng của một tỉnh.
Có hai giai thoại về sự xử kiện tài tình của quan án Siêu.
Chuyện thứ nhất, quan án đi kinh lí huyện Kì Anh. Có một người đàn bà chửi mất gà. Quan cho gọi dân xóm và người đàn bà đến, bắt mọi người phải tát người đàn bà kia về tội làm huyên náo làng xóm. Mọi người vâng lệnh quan phải tát nhưng tát khẽ. Chỉ có một gã là tát thật lực. Quan liền cho lính bắt gã ấy và kết luận chính gã là kẻ trộm gà. Gã kia chối bai bải kêu oan. Quan đến nhà gã hỏi đứa bé đang chơi ở sân sau khi cho quà: Tối qua bố có làm thịt gà không? Đứa bé gật đầu và chỉ ra góc vườn. Mọi người xem thì thấy lông gà đổ ở đó. Tên trộm gà phải thú tội.
Chuyện thứ hai, quan gặp hai kẻ giành giật nhau tấm vải. Quan gọi lại hỏi. Bính nói: “Tấm vải này của tiểu dân, tên này đến cướp!”. Đinh cãi: “Con vừa mua tấm vải này ở chợ, về qua đây, tên này xông ra cướp. Xin quan xử cho!”. Quan huyện sở tại thấy khó xử. Quan án Siêu cũng thấy khó. Nhưng quan nói: “Hai anh đều có lí. Vậy ta xử công bằng thế này: Xé tấm vải làm đôi, mỗi người một nửa!”. Đinh hớn hở nhận ngay. Bính thì rầu rĩ. Quan liền cho bắt tên Đinh, bảo: “Chính mày cướp vải, vì vậy mày không tiếc xé tấm vải, khôn hồn thì khai thực sẽ được khoan hồng, nhược bằng điêu toa sẽ bị tội nặng”. Tên Đinh thấy quan bắt đúng tội, phải khai thực chính y cướp vải.
Tương truyền thời ấy, Tùng Thiện Vương biết chuyện đã cho người chép vào sách, ý chừng muốn khẳng định, dưới triều đại vua Tự Đức, Đại Nam cũng có “Thanh Thiên” và muốn các quan Án học tập.
Sau khi làm Án sát Hà Tĩnh, Nguyễn Văn Siêu được bổ làm Án sát Hưng Yên. Ông trình bày thẳng thắn về việc đê điều, do không hợp ý triều đình nên bị hạ ba cấp năm 1854. Lấy cớ sức khỏe, ông xin về hưu sớm, mở trường Phương Đình dạy học. Phương Đình là tên hiệu của ông. Chữ “Phương” có nhiều nghĩa, có một nghĩa là vuông. Phương Đình là cái đình vuông để dạy học. Nhưng chữ “Phương” cũng còn có nghĩa là đạo, đạo lí, phép, phép tắc. Phương Đình là nơi dạy đạo lí, dạy phép tắc chứ không chỉ là nơi dạy chữ.
Tên hiệu cho thấy nhân cách và chí hướng của một vị Phó bảng, Án sát, nhà giáo Nguyễn Văn Siêu. Khi dạy học, ông đã cùng học trò làm công việc xã hội là tham gia nạo vét sông Tô Lịch, trùng tu công trình văn hóa quanh hồ Gươm với Đài Nghiên, Tháp Bút với ba chữ “Tả thanh thiên”  (Viết lên trời xanh) nổi tiếng.
Ông xứng đáng là danh nhân văn hóa không chỉ của Hà Nội, mà là danh nhân văn hóa của cả nước.
Con phố Nguyễn Siêu hiện nay từng mang tên Án Sát Siêu (1928), Phương Đình (1945).  Đó là điều chính xác đúng với Nguyễn Văn Siêu. Không hiểu lí do gì mà từ năm 1949 đến nay phố lại mang tên Nguyễn Siêu. Phải chăng, đấy là thiếu sót trong việc đặt tên phố, bỏ chữ “Văn” cho gọn? Nguyễn Siêu khác với Nguyễn Văn Siêu. Theo sử sách, năm 966, lợi dụng sự suy yếu của chính quyền Trung ương, các thổ hào nhiều nơi nổi dậy, mỗi người hùng cứ một vùng, sử gọi là loạn 12 sứ quân. Nguyễn Siêu là một sứ quân đã xây dựng cho mình được lực lượng cát cứ hùng mạnh, chiếm giữ vùng Tây Phù Liệt (Thanh Trì, Hà Nội ngày nay). Vùng đất Thanh Trì ngày nay còn 3 xã có đền và miếu thờ Nguyễn Siêu, riêng làng Đông Phù còn thờ ông làm Thành hoàng, coi ông là người sáng lập làng. 
Như vậy, Nguyễn Siêu và Nguyễn Văn Siêu là hai người hoàn toàn khác nhau về danh tính và tiểu sử, hai ông lại sống cách nhau đến 900 năm. Sự nhầm lẫn này từ lâu đã gây sự hiểu lầm. Bản thân chúng tôi khi thấy phố Nguyễn Siêu, cũng ngờ ngợ không biết có phải đó là phố mang tên danh nhân Nguyễn Văn Siêu, người có công lớn trong việc trùng tu quần thể di tích hồ Hoàn Kiếm có Đài Nghiên và Tháp Bút nổi tiếng hay không.
Từ chuyện tên phố Nguyễn Siêu không đúng, lại liên quan đến tên trường. Hà Nội có trường tiểu học dân lập Nguyễn Siêu, có trường THCS và THPT Nguyễn Siêu. Lãnh đạo nhà trường căn cứ vào tài liệu nào để đặt tên? Hay căn cứ vào tên phố Nguyễn Siêu để đặt tên trường?
Còn có tên đường phố nào sai sót nữa cần rà soát? Xin có đôi lời với niềm mong Thành phố Hà Nội nghiên cứu và trả lại đúng tên phố và có thể cả tên trường cho danh nhân Nguyễn Văn Siêu!
(0) Bình luận
  • Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt
    Chiều 20/6/2026, NXB Kim Đồng phối hợp cùng Học viện đào tạo Truyện tranh Comicola Academy và Cộng đồng họa sĩ truyện tranh Việt Nam PunkgaMe tổ chức tọa đàm “Kiến tạo hệ sinh thái sáng tạo truyện tranh cho người Việt” và workshop “Quy trình chuyển thể tác phẩm văn học sang truyện tranh”. Tham dự sự kiện có đông đảo biên tập viên, họa sĩ chuyên nghiệp, các bạn trẻ đam mê sáng tác truyện tranh và độc giả yêu thích truyện tranh.
  • Nhà văn Hoàng Quốc Hải: “Một nhà văn đúng nghĩa phải đồng thời là một nhà văn hóa”
    Nhà văn Hoàng Quốc Hải sinh năm 1938 tại Hải Dương là một trong những cây bút tên tuổi của văn học Việt Nam, đặc biệt trong lĩnh vực tiểu thuyết lịch sử. Trước khi chuyên tâm sáng tác, ông từng là phóng viên báo Vùng mỏ (nay là báo Quảng Ninh), rồi làm biên tập viên tập Sáng tác Hà Nội - tiền thân của tạp chí Người Hà Nội. Với sự nghiệp trải dài hơn nửa thế kỷ, ông đã để lại dấu ấn sâu đậm qua hai bộ tiểu thuyết đồ sộ “Tám triều vua Lý” và “Bão táp triều Trần”. Những tác phẩm này không chỉ tái hiện chân thực lịch sử dân tộc mà còn thể hiện tình yêu sâu sắc của ông đối với Hà Nội - mảnh đất nghìn năm văn hiến. Hãy cùng lắng nghe nhà văn chia sẻ về hành trình sáng tác, những trăn trở về đề tài lịch sử và lời nhắn gửi tâm huyết đến thế hệ trẻ yêu nghề viết.
  • Nhà văn Tô Hoài: Người “thuyền trưởng” tâm huyết và bản lĩnh
    Trong chặng đường 40 năm của Tạp chí Người Hà Nội, dấu ấn của nhà văn Tô Hoài - Tổng Biên tập đầu tiên vẫn luôn hiện hữu sâu đậm. Không chỉ là người đặt nền móng, định hướng phát triển cho tờ báo, ông còn là người truyền cảm hứng về một cách làm báo cẩn trọng, tinh tế, nhân văn và tràn đầy trách nhiệm.
  • Người Hà Nội trong tôi
    Suốt hành trình 40 năm xây dựng và phát triển, Người Hà Nội luôn nhận được sự đồng hành, đóng góp các cây bút thuộc nhiều thế hệ, trong và ngoài nước, từ chuyên nghiệp đến không chuyên. Qua mỗi bài viết, họ đã mang đến những góc nhìn, cảm xúc mới mẻ góp phần gìn giữ bản sắc riêng của tạp chí. Dưới đây là những chia sẻ chân thành của một số cộng tác viên về kỷ niệm và sự gắn bó sâu sắc mà họ dành cho tạp chí Người Hà Nội trong suốt những năm qua.
  • Vài kỉ niệm với tập “Sáng tác Hà Nội”
    Chi hội Văn nghệ Hà Nội (sau là Hội Văn nghệ Hà Nội - tiền thân của Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Hà Nội) được thành lập vào tháng 10 năm 1966.
  • Người Hà Nội - 40 năm đồng hành với văn nghệ sĩ Thủ đô
    Tạp chí Người Hà Nội tiền thân là ấn phẩm Sáng tác Hà Nội do Chi hội Văn nghệ Hà Nội (nay là Hội Liên hiệp VHNT Hà Nội) phát hành từ năm 1967. Ngay từ thuở ban đầu, ấn phẩm là một diễn đàn nhỏ nhưng có sức sống mạnh mẽ, nhanh chóng trở thành nơi quy tụ các sáng tác của văn nghệ sĩ Hà Nội.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • [Podcast] Tản văn: Phượng tím vắt ngang trời thương nhớ
    Đến Đà Lạt vào ngày nắng chói, đôi mắt chị dõi tìm loài hoa gieo thương nhớ, phượng tím. Đà Lạt mùa nào sắc đó, đều là những loài đặc trưng của xứ sở ngàn hoa. Mùa dã quỳ vàng hoang hoải, mùa cỏ hồng bềnh bồng như mây, mùa hoa ban trắng tinh khôi, mùa anh đào ngọt ngào trong trẻo. Với chị, lưu luyến nhất vẫn là mùa phượng tím. Mùa này phượng rải sắc tím ngăn ngắt khắp đất cùng trời, gợi lên trong lòng xiết bao lưu luyến.
  • Mưa mùa hạ
    Khác với mưa phùn gió bấc hay những ngày “mưa thối đất thối cát” lê thê, mưa mùa hè luôn đem đến cảm giác hứng khởi. Nó đến bất ngờ, ào ạt rồi đi rất nhanh, trả lại bầu không khí dịu mát và bầu trời trong veo. Tôi vẫn nghĩ mưa mùa hè là cơn mưa đẹp nhất, trẻ trung và hào phóng như tuổi thanh xuân. Đang nắng như úp chảo lửa, bỗng mây đen ùn ùn kéo đến.
  • Khám phá vẻ đẹp Văn Miếu-Quốc Tử Giám qua 120 tác phẩm nghệ thuật
    Chiều 8/8, tại Nhà Thái Học, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu- Quốc Tử Giám, triển lãm tranh “Ngàn năm di sản” chính thức khai mạc. Đây là hoạt động văn hóa nghệ thuật do Câu lạc bộ Tôi Vẽ phối hợp cùng Trung tâm hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám tổ chức, chào mừng 950 năm Quốc Tử Giám (1076-2026) và hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
  • Lai Xá – Một địa chỉ du lịch văn hóa – lịch sử hấp hẫn
    Lai Xá là một làng cổ ngoại vi kinh thành Thăng Long. Làng Lai Xá nằm cạnh con đường quốc lộ 23. Đến năm sau đổi mới, dân làng Lai Xá, một số gia đình di chuyển sang xây dựng hai bên đường quốc lộ 23 trở thành phố Lai Xá. Như vậy Lai Xá vừa là làng vừa là phố, ta quen gọi là Phố làng Lai Xá hiện nay.
  • Phường Hai Bà Trưng: Công bố các quyết định sắp xếp, tổ chức lại các cơ sở giáo dục công lập
    Trong không khí khẩn trương, phấn khởi chuẩn bị cho năm học mới 2026 - 2027, Đảng ủy - UBND phường Hai Bà Trưng tổ chức Hội nghị công bố và trao các quyết định sắp xếp, tổ chức lại các cơ sở giáo dục công lập; thành lập Đảng bộ các trường học trực thuộc Đảng ủy phường và bổ nhiệm cán bộ lãnh đạo, quản lý giáo dục trên địa bàn phường.
Đừng bỏ lỡ
  • Chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính
    Tạp chí Người Hà Nội xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của tác giả Đặng Minh Kính.
  • Chè lam Thạch Xá - thức quà quê dân dã của xứ Đoài
    Nhắc đến ẩm thực xứ Đoài, nhiều người nhớ ngay đến chè lam, đặc sản thơm dẻo của làng Thạch Xá, huyện Thạch Thất (nay thuộc xã Tây Phương, TP Hà Nội). Trải qua thời gian, chè lam Thạch Xá vẫn giữ nguyên hương vị truyền thống, trở thành thức quà quen thuộc với người dân và du khách gần xa.
  • Từ cơ chế đặc thù Luật Thủ đô 2026, Hà Nội gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trọng điểm
    Tại kỳ họp thứ 6 diễn ra ngày 10/8, HĐND thành phố Hà Nội khóa XVII, nhiệm kỳ 2026 – 2031 đã chính thức thông qua Nghị quyết về việc gia hạn thực hiện 6 dự án đầu tư trên địa bàn Thành phố Hà Nội.
  • “Bến sông Trăng” giành giải Nhất thiết kế cầu Cồn Hến, kiến trúc mang đậm bản sắc Huế
    “Bến sông Trăng” với ý tưởng khai thác hình ảnh thơ mộng của sông Hương, ánh trăng, thuyền và hoa đăng tạo nên chuỗi biểu tượng kiến trúc mang đậm bản sắc Huế đạt giải Nhất thiết kế kiến trúc cầu qua Cồn Hến.
  • Làng nghề hơn 600 năm tuổi, lưu giữ sản phẩm mây tre đan truyền thống ở Cố đô Huế thu hút du khách
    Không chỉ đa dạng các sản phẩm thủ công mỹ nghệ mà làng nghề mây tre đan Bao La (TP Huế) đã tìm ra hướng mới là hình thành địa chỉ tham quan trải nghiệm sản phẩm truyền thống.
  • Để âm nhạc trở thành một phần của nhịp sống đô thị
    Dựa trên chất liệu ả đào và âm thanh phóng khoáng của jazz, “Vũ điệu Thăng Long” mang trong mình một cuộc gặp gỡ giữa truyền thống và hiện đại. Lần đầu vang lên tại Nhà Bát Giác trong chương trình “Âm nhạc cuối tuần”, tác phẩm của NSƯT Quyền Văn Minh không chỉ gợi nhắc về một Hà Nội giàu trầm tích văn hóa, mà còn cho thấy những giá trị truyền thống ấy đang được tiếp thêm sức sống mới trong nhịp sống hôm nay.
  • Hà Nội phê duyệt Đề án Bộ chỉ tiêu thống kê về các ngành công nghiệp văn hóa
    Đề án thực hiện nhận diện chi tiết 11 ngành công nghiệp văn hóa trọng điểm của Hà Nội bao gồm Điện ảnh, Mỹ thuật - nhiếp ảnh - triển lãm, Nghệ thuật biểu diễn, Phần mềm và trò chơi giải trí, Quảng cáo, Thủ công mỹ nghệ, Du lịch văn hóa, Thiết kế sáng tạo, Truyền hình và phát thanh, Xuất bản, cùng lĩnh vực Ẩm thực mang nét đặc thù của Thủ đô.
  • Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực
    Phát triển công nghiệp văn hóa gắn với nâng cao chất lượng nguồn nhân lực là một trong những định hướng trọng tâm được Thành ủy Hà Nội xác định khi triển khai các chương trình hành động thực hiện các nghị quyết của Bộ Chính trị về giáo dục - đào tạo, y tế và văn hóa. Theo kết luận của đồng chí Nguyễn Văn Phong, Phó Bí thư Thành ủy, nhiều nhiệm vụ, giải pháp đồng bộ đã được đặt ra nhằm phát huy nguồn lực con người, khơi dậy sức mạnh văn hóa và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững của Thủ đô.
  • Khi âm nhạc chạm vào trái tim “đánh thức” những miền ký ức
    Có những giai điệu chỉ cần cất lên đã gợi về một miền ký ức. Đó có thể là một con phố sau cơn mưa, là hàng cây lặng gió hay một khoảng trời mang theo nỗi nhớ của nhiều thế hệ. Chiều 9/8, tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” sẽ mở ra một không gian như thế, nơi mỗi tác phẩm trở thành một lát cắt tinh tế về vẻ đẹp của con người và đời sống.
  • Dự án 7 cây cầu bắc qua sông Hồng: Định hình tương lai Hà Nội phát triển nhanh, bền vững
    Thành phố Hà Nội đã, đang triển khai cùng nhiều dự án hạ tầng giao thông, trong đó có 7 cây cầu mới bắc qua sông Hồng, gồm cầu: Tứ Liên, Trần Hưng Đạo, Thượng Cát, Ngọc Hồi, Hồng Hà, Mễ Sở và Vân Phúc. 7 cây cầu này vừa giải bài toán hạ tầng giao thông Thủ đô, vừa thể hiện tầm nhìn chiến lược và cuộc cách mạng không gian để định hình tương lai phát triển bền vững Thủ đô trong kỷ nguyên mới.
Xin trả lại tên phố cho danh nhân Nguyễn Văn Siêu
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO