Khúc tráng ca của những người lính Quảng Trị

Trịnh Mão| 25/03/2009 08:11

(NHN) Nhân kỷ niệm 35 năm cuộc chiến đấu bảo vệ Thà nh cổ Quảng trị, những người lính giải phóng đã từng tham chiến nơi đây đã có một việc là m đầy ý nghĩa. Gặp nhau và  cùng góp sức hoà n thà nh cuốn sách Khúc tráng ca Thà nh cổ.

Một tập sách dà y 500 trang với những bà i gi chép, thơ, hồi ức... của những vị tướng chỉ huy một thời gắn liửn với chiến trường Trị - Thiên như Trung tướng Sùng Lãm, Trung tướng Lê Tự Аồng cho đến những trang nhật ký của những anh lính trẻ rời ghế nhà  trường với bao hoà i bão, ước mơ.

Với đội ngũ viết sách không chuyên chính là  những người lính già u tâm huyết, từng chiến đấu tại Thà nh cổ Quảng Trị, thì mỗi câu chuyện sẽ là  một mảnh đời có thực, những cảm nhận sâu sắc nhất vử cuộc chiến đấu khốc liệt. Tất cả đửu đầy sức nặng, gây cảm xúc mạnh mẽ tới người đọc bởi tính xác thực tới từng chi tiết, sự kiện xảy ra trong chiến tranh, mà  chỉ có người trong cuộc mới hiểu.

Tại cuộc họp báo giới thiệu cuốn sách Khúc tráng ca Thà nh Cổ chiửu 24/3, Thiếu tướng Hữu Ước - Chủ tịch quử¹ Mãi mãi tuổi 20 xúc động nói: Tập sách ra đời có ý nghĩa với những người đang sống và  cả những đồng chí đã anh dũng ngã xuống. Nhưng tôi vẫn phải nói rằng, tập sách mới chỉ phản ánh được một phần nhử bé những chiến công oanh liệt mà  người lính cụ Hồ đã trải qua. Tôi là  người đã từng tham gia chiến đấu cũng không thể hình dung hết sự khắc nghiệt chứa đựng trong cuộc chiến tranh mà  chúng ta đã trải qua.

Cuốn sách dự định ra mắt bạn đọc và o dịp 30/4/2007, nhưng vì một số lý do trong việc bổ xung, chỉnh lý bản thảo đã lùi tới tận tháng 3/2009. Khúc tráng ca Thà nh cổ là  một trường đoạn bi tráng, hà o hùng của bản anh hùng ca vử cuộc kháng chiến chống Mử¹, già nh độc lập, tự do, thống nhất Tổ quốc, non sông Việt nam.

(0) Bình luận
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
Đừng bỏ lỡ
Khúc tráng ca của những người lính Quảng Trị
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO