Khi phố mới lên đèn, sương đã giăng mử tử đây đó, trong cái không gian tối sáng lẫn lộn ấy, người ta còn mải là m nốt công việc cuối ngà y, mải hẹn hò. Chỉ đến khi tất cả đã mệt nhoà i và o giấc ngủ, hương mới lộ mình khe khẽ xuống phố và bắt đầu cuộc kiếm tìm giao thoa với nhau. Nhưng không nhiửu người thức cả một đêm dà i để biết rằng Hà thà nh không bao giử ngủ, để tận hưởng những mùi hương ấp ủ chỉ tỉnh giấc khi mà n đêm buông. Để có được cái cơ hội biết đến không khí ban đêm se se, khi hít và o căng một lồng ngực mát lạnh. Không gian không còn đẫm ướt bởi thu nhưng cũng chưa đến nỗi rét căn cắt bởi gió mùa đông bắc. Đây chính là lúc để cảm nhận vẻ đẹp thanh sạch, khi mà khói bụi và ồn à o đã lắng.
Phố đêm
Giao mùa thu - đông, hương đêm bắt đầu nồng nà n bằng mùi hoa sữa. Con đường Nguyễn Du, những chùm hoa sữa không còn nức hương nữa chỉ đủ buông lơi dịu nhẹ. Những cây hoa sữa đã thà nh cổ thụ, nhựa đang chảy trong mạch cây thâm trầm cũ kĩ. Có khi người ta khó chịu vì mùi hoa sữa nồng nà n quá, nhưng cũng có khi người ta thấy thèm một là n gió mong manh đưa qua để hưởng chút hương tinh khiết. Từ trên ban công nhìn xuống cây hoa sữa, hương thì bay lên mà từng cụm hoa vẫn lặng lẽ trổ mình trắng xốp nổi bật nơi đầu cà nh. Heo may vử. Hoa sữa lặng mình nghe gió chở mùa đông. Hương vẫn nồng nà n, quyện đặc quấn chân người níu bước người. Hương phố xua đi cái hanh hao khô sắt đầu mùa của ban ngà y còn vương lại. Hà Nội mùa vắng những cơn mưa, chỉ còn con phố thao thức mỗi đêm.
Cà ng vử khuya cà ng mở ra những sắc thái mới, hương tinh khôi hơn và sắc mà u bị nuốt chửng trong thinh không tĩnh lặng, chỉ còn hai mà u đen và trắng. Cứ thế, đêm thì mênh mông mà bông hoa thì bé nhử, bồng bửnh. Hương thơm đi theo lối nà o không ai hay, chỉ thấy nó quấn quần bên mình chẳng biết từ loà i hoa nà o, từ góc vườn nà o hay ban công nhà ai. Cho dù đi trên con đường lớn hay len và o những ngõ những phố nhử nhất, ta cũng có thể bắt gặp mùi hương là lạ quen quen nà o đó. Ở đây, không gian có chật chội mấy đi chăng nữa thì nhà nà o cùng có ít nhất một chậu hoa, những nhà rộng rãi thì có mảnh vườn nho nhử. Hương từ ấy len lén đi ra.
Đêm, phố vắng hơn trong ánh đèn nhà n nhạt. Phố cổ như bức tranh tĩnh vật bà y ra trước mắt. Những mái ngói cong cong mang hình rồng ẩn mình nằm nghỉ. Có khi chùm bông nà o đấy đang nép mình lẫn trong kẽ mái. Chẳng biết hương có đọng lại trong những vảy rồng ấy không? Đi trong đêm, tiếng hơi thở mình rõ hơn cả tiếng bước chân. Nghe được như tiếng gió đang cùng hà ng liễu rũ mình mửm mại thủ thỉ những gì. Hơi là nh là nh từ mặt hồ phả lên mà cây cối cũng díu và o nhau cho ấm áp. Có lẽ, mỗi mùa Hà Nội có một hương. Mỗi hương ấy là sự hoà quện của nhiửu loại hoa và đêm tĩnh lặng hơn cả mới có thể giúp ta cảm nhận và tận hưởng được tất cả những điửu đó. Và khoảnh khắc ấy, ta không còn thấy một thủ đô ồn à o náo nhiệt, chỉ còn lại không gian trữ tình, nên thơ và rất đỗi dịu ngọt.
Hoa quử³nh nở vử đêm
Nói đến hương đêm Hà Nội không cần viện tới sắc mà u và hương sắc của những là ng hoa nổi tiếng từ lâu đời ở Hà Nội. Cứ thong dong giữa phố mà lắng nghe và cảm nhận để thấy được bao nhiêu sắc mà u đang ẩn trong mùi hương đó. Thấy mùi nồng nà n ngan ngát, biết ngay hoa quử³nh đang du hương trước khi tà n.
Từ đó mà mường tượng ra cái sắc trắng tinh khôi của nó. Có lẽ, chỉ những người đã vử già , rảnh rang và thư nhà n mới có thú chơi hoa quử³nh. Họ đã vội và ng cả một đời người rồi và đến tuổi để nghỉ ngơi, để tận hưởng vẻ đẹp của những sở thích cao quý. Ngồi đợi một bông quử³nh nở trong đêm với những cánh trắng mửng manh và tinh khiết chỉ khoe hương sắc quý phái vẻn vẹn trong một đêm rồi tà n.
Cái khoảnh khắc ngắn ngủi đặc biết ấy không dà nh cho tất cả mọi người mà chỉ những ai thực sự biết yêu quý, trân trọng cái đẹp mới có thể tận hưởng được. Đêm, bắt gặp hương trầm ấm áp từ chiếc lư đồng nhà ai vẫn còn toả. Cái lư cũ kĩ hẳn ủ mùi trầm suốt mấy chục năm qua. Một chút trầm len lửi mang cái vẻ cổ kính xa xăm như đang bồng bửnh trôi vử một khoảng thời gian xa ngái nà o đó. Hương đêm Hà thà nh là bản giao hưởng của hoa, của lá, của sương, của hương trầm. Đêm, hoa toả hương. Và những cô công nhân đang cần mẫn thu gom rác trên đường, để cho một sáng mai, là n hương đêm ấy còn lẩn quất trong những tinh mơ sương.
Thế đấy, Hà Nội muôn đời vẫn mang trong mình những vẻ đẹp tiửm không thể khám phá hết. Có những vẻ đẹp thanh cao và quý phái, có vẻ đẹp nên thơ, và cũng có những vẻ đẹp lặng thầm mà chỉ những người yêu mảnh đất nà y, có tâm hồn gắn bó mới có thể cảm nhận được. Hà Nội ơi, lắng nghe khúc giao mùa đang qua trong hương nồng quện để khi đi xa trong lòng còn mãi ngân nga câu hát Hà Nội đêm/ từng ngõ thơm mùi hoa sữa, gió lạnh đêm ôm hương hoa sữa/Lang thangl à m sao quên góc phố than hồng....