Câu chuyện vử già y và  chân trần hay là  Triển lãm Thổ Cẩm II

Phương Lê| 17/03/2016 20:40

NHN Online - Thật ra là , quá nử­a trong đám chúng ta chưa bao giử đặt chân tới vùng núi Tây Bắc hùng vĩ xa xôi, với những cao nguyên đá, thung lũng lạnh, bản là ng heo hút. Chúng ta còn quá bận rộn với thà nh phố náo nhiệt, bãi biển cát trắng, hay rừng thông xanh rì rà o dễ chịu. Nên váy xòe của người Mèo, áo chà m của người Tà y, chợ phiên, chợ tình, rừng nguyên sinh hung vĩ hay đang bị xơ xác tà n phá, chỉ là  những thứ hay hay, là  lạ, chả liên quan động chạm gì đến câu chuyện bên ly cà  phê sáng hay c

Những bức tranh Tây Bắc của Tặng là  một cách quan sát lặng lẽ, gần như là  thụ động, thu mình lại để những nhân vật của Tặngkhửi phát hiện ra anh. Xuyên suốt gần hai chục bức tranh là  những khoảng khắc ngơ ngác, những khoảng khắc bần thần, những khoảng khắc hồi tưởng, những khoảng khắc ốc thu và o vử của những con người vốn dĩ nguyên thủy hồn nhiên sau hồi cò kè mua bán. Những sơn nữ, một bà n chân trần quấn xà  cạp đứng trong quá khứ, một bà n chân xử già y cao gótcứng quèo là m từ vải giả da.

Chắc có lẽ Không tên số 13 ám ảnh ngay từ những bước chân đầu tiên bước và o triển lãm. Không một chi tiết cụ thể nà o của những cao nguyên đáАồng Văn, không một nét hoa văn thổ cẩm, không một mảnh khăn vuông của người Thái, khăn quấn của người Mèo hay xà  tích, vòng bạc của người Nùng. Tặng hòa chung tất cả những mà u nhuộm lam chà m chu sa hoà ng thổ tự nhiên đó và o những gam mà u gợi ý, chạm đến tiửm thức vử núi rừng đã được mã hóa trong bộ gen của người. Một mà u hồng đà o má thiếu nữ vùng cao tưởng như để là m tươi rạng câu chuyện, nhưng lại khiến đôi mắt lặng lẽ vớiánh nhìn như trượt qua người đứng trước mặt bởi hai con mắt xa nhau một cách vô lý, trở nên ám ảnh hơn, dù với khuôn miệng khép kín một cách bình thản, cô chấp nhận một cách bao dung, là  mình đã trở thà nh dĩ vãng. Faded past, một quá khứ đã nhòa đi.

Không tên số 18. Khi xem những bức ảnh chụp tranh triển lãm Tặng gử­i qua email để khoe, tôi đã thầm đặt tên bức nà y là  Em đợi. Vì tôi tưởng cái mái đầu đang cúi xuống kia là  của những nà ng Mửµ, nà ng Hoa cam chịu với vất vả hay cưới gả, và  ánh mắt trực diện kia là  vô vọng hay đau buồn. Trong lòng thầm trách Tặng vẽ theo motif, vẽ theo cái áp đặt của người hiện đại cho rằng miửn núi đang sống trong thời trung cổ. Nhưng khi đứng trước gương mặt lấp ló kia thì tôi biết là  mình nhầm. HàŒnh như đây là  một khoảng khắc nghỉ ngơi, thanh thản, một giây phút hiện tại mà  không lo toan của các cô ấy. Hình như thôi vì tôi cũng không dám chắc là  đôi mắt đang nhìn xuống kia là  né tránh hay chỉ là m duyên. Với Tặng, khi việc vẽ những đôi mắt ám ảnh đã gần trở nên dễ dà ng, thì chắc chắn cái sự buông bử để tạo cảm giác băn khoăn có hay không nà y là  một sự tính toán chủ ý, như là  một khoảng khắc Edga Degas.

Hai bức duyên dáng nhất trong triển lãm chắc là  Không tên 6 và  Không tên 5, mà  tôi gọi là  Cây và  Rừng. Nhất là  Rừng. Khác với những bố trí trực diện hoặc bổ đôi trục giữa xuyên suốt triển lãm bởi chính Tặng cũng bị những nhân vật của mình chất vấn, Rừng chỉ là  cái cảm giác mơ mà ng khi khách miửn xuôi bị rừng quyến rũ. Tặng rút gọn rừng thà nh bóng xám mử ảo, thà nh dáng cây tối giản, như là  một ký ức mử nhạt, như là  khi vử đến thà nh phố thì rừng giữ hết mà u sắc dáng hình. Gần như câu truyện cổ vử những người thợ xây thợ mộc xây đửn Thượng cho thánh Tản Viên, xuống qua chỗ núi thắt eo bòng là  hình hà i đửn đà i của Chúa núi rừng bị xóa nhòa hết.

Và  cuối cùng, thổ cẩm rực rỡ trong Không tên số 12. Cũng như đã pha trộn miếng thêu của người Mèo, với váy chà m của người Thái, khăn đử của người Dao, Thổ cẩm chỉ là  ấn tượng của Tặng trên tổng thể, không vải mẫu, không người mẫu, không một trang phục dân tộc nà o cụ thể. Cũng giống như chúng ta thôi, Tặng không phải là  nhà  nghiên cứu dân tộc mà  cũng không hà o hứng là m cái công việc tỉ mỉ đó. Có lẽ cái thách thức với Tặng qua dăm bảy năm vẽ thổ cẩm, vẽ miửn núi là  tìm ra được một ngôn ngữ biểu tượng, khái quát hóa cái không khí vùng cao hình như ngà y một nhòe đi, trôi tuột đi bên cạnh khói động cơ và  xi măng tường gạch. Không một họa tiết đặc trưng, không một gam mà u chính xác, Tặng tạo ra hoa văn thổ cẩm của mình, chia lại mặt vải, đưa chất toan thô xù xì thà nh một yếu tố gốc của hiệu ứng thị giác, là m rực rõ hơn những chi tiết mà u tỉ mẩn. Cũng như những khuôn mặt nhân vật, là  những khuôn mặt Tặng mơ thấy, lý tưởng hóa, khái niệm hóa người vùng Tây Bắc, khăn váy thắt lưng cũng chỉ là  nét phụ, chỉ để là m nửn cho một đôi chân, một bắp chân quấn xà  cạp mạnh khửe với bà n chân to bám đất, bà n chân kia chông chênh trên già y gót cao.

Tôi chưa một lần đặt chân đến Tây Bắc. Tôi chỉ biết cá nhân Tặng sơ sơ, có nghe nói Tặng lấy vợ dân tộc mà  cũng chả biết người dân tộc nà o, miửn nà o “ mà  hóa ra chỉ là  tin đồn vì Tặng vẽ thổ cẩm nhiửu quá. Biết những bức ấn tượng mang hơi hướng trừu tượng của Tặng, và  biết Tặng chỉ vẽ miửn cao “ là  thổ cẩm, những cánh rừng, những thung lũng dữ dội hay những ngôi nhà  sà n lặng lẽ. Giống như Tặng, tôi chọn cách ngắm tranh lặng lẽ, không lời giới thiệu, không trao đổi trước với họa sử¹, để mà u sắc, hình hà i, bố cục thật sự chạm đến những dây thần kinh cảm xúc của mình. Аể chủ thể mỗi bức tranh “ là  đôi mắt, ánh nhìn hay một thoáng hằn trên khuôn mặt “trò chuyệnmột cách tự nhiên và  hồn hậu như cách một con người vùng cao nguyên sơ nói với mình.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khơi dậy khát vọng làm chủ và tinh thần xung kích của thế hệ trẻ
    Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật xuất bản cuốn sách “Tiền đồ rực rỡ của Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa nằm trong tay thế hệ trẻ”. Cuốn sách giúp người đọc hiểu rõ hơn về tư tưởng của Tổng Bí thư Lê Duẩn, đồng thời đúc kết những bài học thực tiễn quý báu cho thế hệ trẻ Việt Nam trong kỷ nguyên mới, qua đó khơi dậy khát vọng cống hiến, bản lĩnh và ý chí tự lực, tự cường.
  • Động lực mới cho phát triển văn hóa Thủ đô
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, ban hành ngày 7/1/2026 là văn kiện có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, thể hiện bước phát triển mới trong tư duy lý luận của Đảng về vai trò, vị trí của văn hóa trong phát triển đất nước. Với tầm nhìn dài hạn và tư duy đổi mới sâu sắc, Nghị quyết số 80-NQ/TW đã trở thành “kim chỉ nam” cho phát triển văn hóa của mỗi địa phương. Với riêng Thủ đô Hà Nội - trung tâm chính trị văn hóa kinh tế văn hóa của cả nước, Nghị quyết đã tạo động lực mới để Thủ đô phát huy vai trò trung tâm, dẫn dắt trong phát triển văn hóa.
  • Nâng cao hiệu quả triển khai cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật ở Việt Nam
    Việc thực hiện cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật công lập đang đặt ra nhiều vấn đề cả về lý luận và thực tiễn. Tại hội thảo khoa học “Nghiên cứu cơ chế tự chủ của các đoàn nghệ thuật” do Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam tổ chức mới đây, bên cạnh việc nhìn nhận lại thực trạng, các ý kiến, tham luận cũng đã đề xuất nhiều giải pháp nhằm gỡ nút thắt cho việc thực hiện cơ chế tự chủ hiện nay của các đoàn nghệ thuật.
  • Hà Nội tuyển sinh mầm non, lớp 1, lớp 6 từ ngày 1/7
    Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đã ban hành Hướng dẫn số 1161 /SGDĐT-QLT hướng dẫn UBND các xã, phường; các cơ sở giáo dục trực thuộc Sở Giáo dục và Đào tạo có cấp học mầm non, tiểu học, THCS chuẩn bị và tổ chức triển khai công tác tuyển sinh vào các trường mầm non, lớp 1 và lớp 6 năm học 2026-2027.
  • Học sinh Hà Nội được đăng ký 3 nguyện vọng vào lớp 10 không giới hạn khu vực
    Năm học 2026–2027, học sinh Hà Nội được đăng ký tối đa 3 nguyện vọng vào các trường THPT công lập không chuyên bất kỳ, thay vì giới hạn theo khu vực như trước.
Đừng bỏ lỡ
Câu chuyện vử già y và  chân trần hay là  Triển lãm Thổ Cẩm II
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO