Bà i văn hội ngộ Tấm Cám dưới âm phủ

VNN| 22/10/2012 21:03

(NHN) Với đử bà i hãy kể lại cuộc gặp gỡ giữa Tấm và  Cám dưới à‚m phủ, một học sinh lớp 10 chuyên Anh đã có bà i tưởng tượng sinh động.

Аã ba năm trời kể từ ngà y Cám và  dì mất, cũng là  từng ấy thời gian Tấm trở lại sống trong cung cùng nhà  vua. Mặc dù cuộc sống trôi đi yên bình, hạnh phúc, nhưng luôn có một nỗi niửm là m Tấm không khửi bận lòng - vử Cám!

Tháng bảy mới sang, lại gần đến ngà y lễ Vu lan và  ngà y Xá tội vong nhân. Аộ nà y Tấm hay nằm mơ thấy Cám. Những giấc mơ - kì lạ thay - giống hệt như nhau. Cám lơ lử­ng trong một khoảng không mịt mùng, vừa như gần mà  lại xa vời vợi, mửng manh như sương khói. Cám bận bộ quần áo giản đơn, trông gầy guộc xanh xao, hai hốc mắt trũng sâu, chỉ nhìn Tấm buồn rầu rầu, ánh mắt thiết tha như có điửu muốn rãi tử. Giấc mơ lặp đi lặp lại khiến Tấm suy nghĩ rất nhiửu - phải chăng ngà y xá tội gần kử, Cám muốn gặp Tấm để bà y tử điửu gì? Nghĩ vậy, nà ng quyết định sẽ lên chùa và o ngà y xá tội năm nay.

Ngà y xá tội vong nhân đến. Sáng sớm, Tấm đã dậy, tự tay là m chút đồ lễ rồi khởi hà nh đến ngôi chùa trên núi - có tiếng rất thiêng. Tấm đến chùa thì đã gần trưa, nà ng sắp lễ rồi thắp một nén nhang, thà nh tâm cầu khẩn! Nà ng khấn cho Dì, cho Cám, cầu cho linh hồn của hai người được rử­a tội và  siêu thoát! Giữa lúc ấy, đột nhiên Tấm nghe ù ù bên tai, mở mắt ra thì không còn thấy điện thử nữa, chỉ thấy mình đang lơ lử­ng giữa khoảng không xám đặc, cuộn xoáy! Chưa kịp định thần thì Tấm thấy mình bị hút vử phía trước, mãi cho đến khi gặp một cánh cử­a, cử­a bật tung, Tấm bị hút và o đó. Sau cánh cử­a là  một căn phòng. Căn phòng trống không, tường và  trần đửu một mà u xám, Tấm ngỡ ngà ng. Nhưng đó chưa phải là  điửu lạ lùng nhất, cảnh cử­a mở ra lần nữa, và  Cám bước và o. Аúng là  Cám, không mử ảo như trong giấc mơ của Tấm, mà  thực sự hiện hữu - Cám bằng xương bằng thịt! Tấm không nói được lời nà o, trong nà ng trà n ngập nỗi hoang mang và  hà ng trăm ngà n câu hửi. Nà ng đang ở đâu? Tại sao nà ng bị đưa đến đây? Nơi nà y cách ngôi chùa kia bao xa? Giữa lúc bối rối, Cám chợt lên tiếng, tiếng nói nghe cũng rất thật, rất đỗi thân quen, nhưng thoáng chút gì như nghẹn ngà o, và  vang hơn bình thường:

- Chị Tấm!

Tấm hoảng hốt, hình ảnh Cám, giọng nói Cám, sống động quá. Nà ng hoang mang: đây là  mơ, hay là  thực? Như đọc được suy nghĩ của Tấm, Cám tiếp:

- Chị Tấm, chị và  em đang ở dưới à‚m Phủ! Аây là  nơi mà  người trần lẽ ra không được đến, chỉ có chị - người được thần thánh phù độ, trải qua bao kiếp nạn mới tới được!

Tấm không biết nói gì, nà ng còn chưa hết sững sử.

- Chị Tấm, sao chị không nói gì?

Tấm nhắm mắt, hít một hơi dà i. Giử thì nà ng chắc chắn rằng đây không phải là  mơ, nà ng chọn lời:

- Em Cám à ! Em đưa chị đến đây sao? Có phải em đã tìm gặp chị suốt mấy đêm rồi?

Cám gật đầu.

- Vậy phải chăng em có điửu gì muốn nói? - Tấm tiếp.

- Vâng, hôm nay là  ngà y phán quyết của em. Hôm nay Diêm Vương sẽ định đoạt liệu linh hồn em có được siêu thoát, được đầu thai hay không.

"Cám khác quá!" - Tấm tự nhủ. Cám đang đứng trước mặt Tấm lễ phép, điửm đạm, hoà n toà n khác xưa.

- Em Cám, suốt ba năm qua em ở đâu?

Cám cười, nụ cười rầu rầu:

- Em được Diêm Vương sai đi chứng kiến cảnh khổ đau trong nhân gian, cảnh người ta bị lừa gạt, bị hãm hại, chứng kiến lòng đó kị, tham lam. Cứ đi một ngà y, em phải vử báo những gì mình nhìn được cho Diêm Vương, và  cả những gì mình cảm thấy.

- Rồi sao nữa?

- Ban đầu em dử­ng dưng, em vô cảm, nhìn người khác đau đớn, bất hạnh, em không có lấy một chút mủi lòng. Vì thế mà  Diêm Vương trừng phạt em bằng cách bắt em chịu tất cả những cảm xúc đau khổ ấy. Em quằn quại, em cầu xin dừng tay, nhưng vô ích! Cảm giác của người bị tra tấn, của người mất cha, mất mẹ, của người bị ruồng bử, của người bị hãm hại, như trận cuồng phong cà o xé em. Em bị trừng phạt cho đến khi em biết đồng cảm, biết thương xót.

- Аến khi nà o em mới biết thương xót những cảnh khốn cùng ấy?

- Hai năm trời chị Tấm ạ!

- Thế một năm còn lại em là m gì?

- Em xá tội cho những tội lỗi của mình. Diêm Vương gử­i hồn em và o một con bống, con bống bị lừa gạt rồi bị là m thịt; rồi Diêm Vương gử­i em và o con chim và ng anh, con chim cũng bị giết; Diêm Vương lại cho em và o cây xoan đà o, cây xoan đà o cũng bị đốt trụi! Như thế em cũng phải bử mạng bốn lần, bằng số lần em hãm hại chị.

Tấm im lặng. Ba năm trời ròng linh hồn Cám bị đà y đọa, cái giá đắt cho những lỗi lầm khi còn sống.

- Vậy dì đâu, em đã phải chịu phạt cho cả phần dì nữa ư?

Cám rùng mình một cái, cô cất giọng buồn. Trông Cám như muốn khóc mà  không thể khóc. Hẳn là  người chết rồi không khóc được nữa.

- Mẹ em khi xuống đây đã là m náo loạn cả âm phủ, đắc tội với Diêm Vương. Mẹ quyết không nhận lỗi, vì thế mà  phải chịu trừng phạt đau đớn, không những thế, đời đời kiếp kiếp phải đầu thai và o con ruồi, con cóc.

Dẫu dì đã là m nhiửu điửu độc ác với Tấm, Tấm nghe vậy cũng không khửi xót xa! Аúng là  không gì qua được mắt thần linh, tội lỗi dù sớm muộn đửu bị trừng trị. Nghĩ đến đây, Tấm nhìn lại mình, bà n tay Tấm cũng từng rót nước sôi giết Cám, bà n tay Tấm cùng từng gử­i hũ mắm đến cho Dì, khiến dì chết vì kinh sợ, bà n tay ấy đã từng là m điửu xấu, từng giết người!

- Em Cám, em nói hôm nay là  ngà y phán quyết, phải chăng đích thân Diêm Vương sẽ...

Tấm chưa dứt câu, đột nhiên cả căn phòng rung chuyển, rồi bất thình lình nới rộng ra, thà nh một nơi rộng mênh mông, u ám, tường vẽ đầy hình người bị tra tấn, trần thì cao hun hút. Tấm lử mử đoán ra: đây ắt hẳn là  phòng xử­ của à‚m Phủ.

Bà n xử­ án sừng sững trước mặt, Diêm Vương hiện ra. Vượt ra ngoà i ngôn ngữ và  trí tưởng tượng của con người, Diêm Vương, và  cả bầu không khí toát ra từ Người không một từ nà o có thể miêu tả. Ngà i cất tiếng nói là m rúng động không gian:

- Cám, hẳn ngươi biết vì sao mình lại ở đây. Tấm, ngươi là  người trần đầu tiên đặt chân xuống à‚m Phủ, người biết vì sao không?

- Dạ bẩm, tì nữ người trần mắt thịt, không thấu được hết ý định của bậc thần linh.

Diêm Vương cười lớn:

- Hôm nay, ta sẽ ra phán quyết định đoạt số phận của hai ngươi. Cám, ngươi trước.

Cám bước vử phía trước.

- Hẳn ngươi biết tội của mình chứ?

- Dạ, con biết. - Cám trả lời, nghe giọng nói thoáng run nhưng cứng cửi lạ thường.

- Ngươi đã cùng mẹ hãm hại Tấm nhiửu lần, còn tranh già nh hạnh phúc của Tấm. Ta hửi nhà  ngươi, nhà  ngươi có thật sự yêu vị vua đó không?

- Dạ bẩm, con không ạ.

- Vậy suy cho cùng ngươi vì lòng đố kị và  lòng ham mê phú quý mà  là m vậy?

- Dạ, vâng ạ.

- Ngươi đã chuộc tội suốt ba năm vừa rồi, đã học được cách thương xót, đã biết đồng cảm, đã nếm mọi khổ đau trong nhân gian. Ngươi có thấy mình xứng đáng được đầu thai là m người không?

Cám chợt im lặng. Một khoảng dà i trôi qua, rồi Cám lên tiếng:

- Dạ bẩm, không ạ.

Diêm Vương thoáng ngạc nhiên, rồi gật đầu:

- Ngươi nói vậy, và  ngươi thực sự nghĩ vậy, điửu ngươi thật sự nghĩ mới quan trọng! Ngươi biết không, đầu thai là m người là  một ân huệ lớn lao, nhưng cũng là  một sứ mệnh khó khăn, là m người không hử dễ dà ng. Ngươi đã chịu phạt không có nghĩa là  linh hồn ngươi đã được gột rử­a. Vì tội lỗi của ngươi một phần là  do mẹ nhà  ngươi xúi giục mà  ngươi lại chịu đựng cả hình phạt của mẹ mình, nên ta cho phép nhà  ngươi được đầu thai thà nh bông hoa sen. Ngươi sẽ có ba kiếp là m hoa trước khi ta xem xét ngươi có thể được đầu thai là m người một lần nữa không.

- Dạ! Con xin tạ ơn ân đức của Diêm Vương. - Cám nói, rồi bước xuống.

- Tấm, đến lượt ngươi.

Tấm bước lên trước.

- Tấm, ngươi không thắc mắc vì sao ngươi là  người trần mà  lại phải xuống âm phủ để nhận phán quyết vử số phận mình không?

- Dạ bẩm, không ạ.

- Một phần là  vì ta đã hứa với Cám sẽ ban một ân huệ cho những tháng ngà y chuộc tội, và  Cám xin được gặp ngươi. Phần khác, phần khiến ngươi được phán quyết khi còn sống là  bởi ngươi đã trải qua bao khổ nạn - điửu không hử được ghi trong sách sinh tử­. Sức sống và  sự trong sạch của ngươi đã khiến thần linh động lòng mà  thay đổi điửu được sắp đặt, lẽ ra ngươi đã chết ngay từ lúc dì ngươi chặt đổ cây cau, khiến ngươi ngã.

- Nhưng con đã giết người, thưa Diêm Vương, con đã là m việc tà n độc, linh hồn con đã bị vấy bẩn.

Diêm Vương khẽ là m một hà nh động như cười mỉm.

- Ngươi giết người đâu phải vì dã tâm. Ngươi đã cảnh báo mẹ con Cám nhiửu lần nhưng hai người đó không hử thay đổi. Ngươi giết người là  hà nh động tự bảo vệ mình, khi sự can thiệp của thánh thần cũng chỉ có hạn, khi người bên cạnh ngươi - là  vị vua kia - cũng không ra tay giúp. Tuy vậy, hà nh động giết người luôn luôn là  sai trái. Như thế, ngươi sẽ vẫn được đầu thai là m người. NHƯNG. Nhưng sau khi vị vua kia mất, ngươi sẽ phải quy y cử­a phật và  dà nh phần đời còn lại là  một nữ tu, ăn chay niệm phận để xá tội.

- Dạ, tạ ơn ân đức của Diêm Vương.

Diêm Vương gật đầu

- Vậy thì ta tuyên bố: PHIàŠN Xử¬ KẾT THàšC!

Nói rồi, Diêm vương biến mất, căn phòng lại chuyển động dữ dội, rồi trở lại là  căn phòng nhử khi nãy.

- Chị Tấm! - Cám lên tiếng - Em phải chia tay chị thôi. Vậy là  em được thửa tâm nguyện gặp chị lần cuối. Em xin lỗi, chị Tấm ạ, em xin lỗi, cho những gì mẹ con em đã là m!

Tấm trà o nước mắt, chỉ biết gật đầu.

- Vậy em đi nhé, chị Tấm! - Cám nói, đoạn đưa tay ra, rồi hình bóng mử dần, mử dần, đến khi biến mất hẳn. Cử­a phòng bật mở, Tấm bị hút ra ngoà i, trở vử với điện thử.

***

Năm ấy, hồ sen trong cung chỉ nở đúng một bông, nhưng tươi tắn và  thơm lạ thường. Tấm thường ra ngồi ở lầu trước hồ sen cùng nhà  vua. Cứ mỗi lần ấy, Tấm lại thấy như nghe được giọng Cám nói khe khẽ :"Chị Tấm ơi! Chị Tấm ơi!" - như tiếng thử thẻ của người em gái ruột thân thương!

Dương Quử³nh Anh (Lớp 10 Anh, Trường THPT Chuyên Nguyễn Trãi, Hải Dương)

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Lối đi đầy mùi khói cuối năm
    Một cảm xúc lan nhẹ trong lòng tôi. Ôi cái mùi khói đống rấm lâu lắm rồi tôi không còn được thấy. Đã gần bốn chục năm rồi, kể từ khi mẹ tôi theo mấy chị em chúng tôi ra thành phố sống, rồi bệnh già mà khuất núi, tôi không được ăn Tết ở quê.
  • Ngựa trong đời sống Thăng Long - Hà Nội
    Hà Nội có 5 địa danh gắn với chữ Mã là phố Kim Mã, hồ Mã Cảnh, phố Hòa Mã, phố Hàng Mã và đền Bạch Mã. Tuy nhiên, chữ Mã với nghĩa là ngựa thì chỉ có Kim Mã, Mã Cảnh và Bạch Mã. Tuy nhiên Bạch Mã với nghĩa ngựa trắng chỉ là truyền thuyết, còn chữ Mã trong Hàng Mã và Hòa Mã là chữ Nôm chỉ đồ cúng tế, quần áo mặc khi làm lễ.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Căn phòng mùa xuân
    Từ xa xôi xuân sải cánh, rồi bước gần và thong dong trở lại. Xếp 4 mùa ấm lạnh đã qua để đón mùa xuân, đón Tết thật bâng khuâng, có khi là nuối tiếc, lại có khi là mong xuân ùa ập vào khuôn cửa...
  • Danh sách 234 nhà thuốc trực bán xuyên Tết Bính Ngọ 2026
    Theo danh sách, có 40 nhà thuốc trong bệnh viện trực thuộc Sở Y tế và 194 nhà thuốc tư nhân trên toàn thành phố trực bán thuốc trong dịp tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.
  • Khởi động dự án Sáng kiến tìm kiếm người Việt Nam mất tích trong Chiến tranh
    Trong hành trình khắc phục hậu quả chiến tranh và thực hiện đạo lý “uống nước nhớ nguồn”, một dự án mang ý nghĩa lịch sử và nhân văn sâu sắc mang tên “Sáng kiến Tìm kiếm người Việt Nam mất tích trong Chiến tranh” (Vietnam Wartime Accounting Initiative - VWAI) sẽ chính thức được triển khai từ năm 2026.
Đừng bỏ lỡ
  • “Bản hòa tấu mùa xuân” giữa lòng Thủ đô
    Chiều ngày 15/2, tại Nhà Bát Giác – Vườn hoa Lý Thái Tổ, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” đã mang đến cho công chúng Thủ đô một không gian nghệ thuật ngập tràn sắc xuân với buổi biểu diễn nhạc Jazz mang chủ đề “bản hòa tấu mùa xuân”.
  • Trước mùa
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Trước mùa của tác giả Đặng Huy Giang.
  • Nhà hát Kịch Hà Nội mang Xuân đến Sơn Tây và Xã đảo Minh Châu
    Tối 16/02/2026 (đêm Giao thừa Tết Bính Ngọ), Nhà hát Kịch Hà Nội đồng thời tổ chức 02 chương trình nghệ thuật “Chào Xuân Bính Ngọ 2026” phục vụ Nhân dân tại xã Sơn Tây và xã Minh Châu (Ba Vì).
  • Lễ hội du lịch Chùa Hương năm 2026: Miễn phí hoàn toàn trông giữ xe ô tô, nâng cao chất lượng phục vụ du khách
    Lễ hội du lịch Chùa Hương năm 2026 được tổ chức với nhiều điểm mới trong công tác quản lý, phục vụ Nhân dân và du khách, trong đó nổi bật là chính sách miễn phí trông giữ xe các ô tô dịch vụ (biển màu vàng) và xe từ 10 chỗ ngồi trở lên ở các bãi trông giữ xe theo quy định, góp phần giảm chi phí, tạo thuận lợi cho người dân khi tham gia lễ hội.
  • Hương cốm ấy
    Tạp chí Người Hà Nội trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài thơ Hương cốm ấy của tác giả Châu Anh Tuấn.
  • Linh vật Ngựa ở Cố đô Huế tạo hình biểu trưng giàu giá trị văn hóa
    Các linh vật Ngựa được trang trí tại Hội Xuân Huế 2026 theo lối ngôn ngữ tạo hình mang tính biểu trưng và hình tượng văn hóa cùng họa tiết trang trí trong kiến trúc và trang phục cung đình triều Nguyễn thể hiện rõ khí chất của Huế.
  • Trình diễn nghệ thuật ca trù "Hàn Lạp Nhã Ca"
    Hàn Lạp Nhã Ca là chương trình giới thiệu nghệ thuật ca trù do các nghệ nhân, ca nương, kép đàn Câu lạc bộ Ca trù Long Thành thực hiện, do Nghệ nhân Ưu tú Hoàng Khoa làm Chủ nhiệm, phối hợp cùng các ca nương khách mời đến từ Câu lạc bộ Ca trù Lỗ Khê.
  • Lan tỏa nét đẹp văn hóa xin chữ đầu năm tại Hội chữ Xuân Bính Ngọ 2026
    Chiều 11/2, tại Không gian Hồ Văn, Di tích Quốc gia đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hội chữ Xuân Bính Ngọ 2026 cùng chuỗi hoạt động văn hóa – nghệ thuật chào mừng Xuân mới chính thức khai mạc.
  • Phát động cuộc thi ảnh, video "Tết hạnh phúc"
    Cuộc thi Ảnh, Video “Tết hạnh phúc” với mong muốn lan tỏa những khoảnh khắc Tết Nguyên đán giàu ý nghĩa phản ánh đời sống văn hóa, tinh thần của người Việt Nam đón Tết trong và ngoài nước ra thế giới, đồng thời để mỗi người Việt Nam nhìn thấy và cảm nhận chính hạnh phúc của mình trong đời sống thường ngày.
  • "Từ đường làng ra đại lộ" - Tập tản văn dung dị mà sâu lắng
    Tri Thức Trẻ Books phối hợp cùng NXB Văn học vừa ra mắt bạn đọc cuốn sách “Từ đường làng ra đại lộ". Đây là tập tản văn đầu tay của tác giả Tèo - một người viết nặng lòng với quê hương và tin vào những giá trị sống giản dị.
Bà i văn hội ngộ Tấm Cám dưới âm phủ
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO