Âm nhạc và hành trình kết nối những bản sắc văn hóa
Chiều 21/6, chương trình “Âm nhạc cuối tuần” tại Nhà Bát Giác - Vườn hoa Lý Thái Tổ (Hà Nội) đã mang đến cho công chúng một không gian nghệ thuật giàu cảm xúc. Từ những giai điệu gắn bó với Hà Nội đến âm hưởng Tây Nguyên và các tác phẩm jazz kinh điển của thế giới, chương trình đã tạo nên một cuộc gặp gỡ văn hóa đặc biệt giữa lòng Thủ đô, nơi âm nhạc trở thành cầu nối của những miền ký ức, những vùng đất và những giá trị văn hóa.
Trong ánh nắng chiều cuối ngày, Nhà Bát Giác một lần nữa trở thành điểm hẹn của người yêu nhạc. Không có ranh giới giữa sân khấu và khán giả, giữa nghệ sĩ chuyên nghiệp với những người đang dạo bước quanh hồ Hoàn Kiếm. Những giai điệu vang lên tự nhiên giữa không gian mở, kéo mọi người lại gần nhau bằng một ngôn ngữ chung, đó là âm nhạc.
.jpeg)
Mở đầu chương trình là ca khúc “Hà Nội niềm tin và hy vọng”. Tác phẩm quen thuộc của nhạc sĩ Phan Nhân không chỉ gợi nhắc về một Thủ đô anh hùng mà còn khơi dậy niềm tự hào đối với thành phố đang từng ngày đổi mới. Trong không gian hồ Gươm, nơi lưu giữ nhiều lớp trầm tích lịch sử và văn hóa của Hà Nội, những giai điệu ấy càng trở nên gần gũi và giàu ý nghĩa.

Nếu “Hà Nội niềm tin và hy vọng” mở ra một miền ký ức của Thủ đô, thì các ca khúc “Nhớ mùa thu Hà Nội”, “Mùa thu cho em” hay “Autumn Leaves” lại đưa người nghe chìm vào những khoảng lắng của cảm xúc. Dù được sáng tác ở những bối cảnh văn hóa khác nhau, các tác phẩm đều đánh thức ký ức và tình yêu đối với những điều đẹp đẽ của cuộc sống. Trong tiếng hát của các ca sĩ và qua tiếng saxophone của NSƯT Quyền Văn Minh cùng các nghệ sĩ của Bình Minh Jazz Club, mùa thu hiện lên không chỉ như một mùa trong năm mà còn là biểu tượng của những giá trị bền vững được gìn giữ qua thời gian.

Bên cạnh đó, điểm nhấn của chương trình còn nằm ở phần biểu diễn “Ngẫu hứng Tây Nguyên”, tác phẩm mang đậm dấu ấn sáng tạo của NSƯT Quyền Văn Minh. Những âm hưởng gợi nhắc không gian đại ngàn, nhịp điệu giàu sức sống cùng ngôn ngữ jazz đương đại đã tạo nên một sắc màu khác biệt trong tổng thể chương trình.
Tác phẩm không tái hiện Tây Nguyên theo cách minh họa đơn thuần. Qua góc nhìn của người nghệ sĩ, những chất liệu văn hóa bản địa được chuyển hóa thành ngôn ngữ âm nhạc mới, vừa giữ được tinh thần truyền thống, vừa mở ra khả năng đối thoại với công chúng hôm nay. Đó cũng là một trong những cách làm hiệu quả để phát triển văn hóa: bảo tồn bằng sự sáng tạo, làm mới để di sản tiếp tục hiện diện trong đời sống đương đại.

Từ Thủ đô ngàn năm văn hiến đến vùng đất Tây Nguyên, từ những ca khúc Việt Nam đến các tác phẩm jazz nổi tiếng thế giới như “Blue Bossa”, “Yardbird Suite” hay “St. Thomas”…, chương trình đã cho thấy sức mạnh kết nối của nghệ thuật. Những khác biệt về không gian địa lý, ngôn ngữ hay phong cách âm nhạc không tạo nên khoảng cách, mà làm phong phú thêm trải nghiệm của người nghe.

Sự hiện diện của đông đảo khán giả tại Nhà Bát Giác trong nhiều tháng qua cho thấy nhu cầu ngày càng lớn của công chúng đối với các hoạt động văn hóa chất lượng trong không gian công cộng. Không chỉ đến để thưởng thức âm nhạc, nhiều người tìm thấy ở đây một điểm hẹn tinh thần, nơi có thể gặp gỡ, chia sẻ và cảm nhận nhịp sống văn hóa của thành phố.
Đó cũng là giá trị vượt ra ngoài khuôn khổ một chương trình biểu diễn. Khi những sân khấu mở được duy trì thường xuyên, văn hóa không còn hiện diện trong những không gian chuyên biệt mà trở thành một phần của đời sống hằng ngày. Người dân có thêm cơ hội tiếp cận nghệ thuật, các nghệ sĩ có thêm không gian sáng tạo, còn thành phố có thêm những điểm nhấn văn hóa giàu sức sống. Và chính từ những cuộc gặp gỡ như thế, văn hóa tiếp tục được bồi đắp, lan tỏa trong đời sống cộng đồng, góp phần làm nên diện mạo của một Hà Nội vừa giàu bản sắc, vừa năng động đón nhận những giá trị mới của thời đại./.