Nỗi đau tà n phá đời tôi

ĐSGĐ| 24/06/2010 11:38

(NHN) Ngà y nà o tôi cũng bước chân chầm chậm đi tập thể dục quanh hồ Hoà n Kiếm, tôi thường đi rất chậm để nhìn ngắm những người bằng tuổi đi bên cạnh tôi.

Tôi luôn thắc mắc một điửu là  không hiểu trong lòng họ có nỗi đau nà o giống như những nỗi đau của mình không?

Tôi cũng nói chuyện với và i người, nhưng nói mãi tôi vẫn chỉ thấy họ đửu sống bình thản hơn tôi, những buồn chán họ phải chịu chỉ là  những chuyện hà ng ngà y giữa bố mẹ con cái, gia cảnh hơi thiếu thốn một chút. Hình như không ai bất hạnh như tôi? Tôi cũng từng nghe một câu nói là  ai cũng có bất hạnh và  ai cũng nghĩ mình bất hạnh nhất, nhưng nếu để ý thì sẽ thấy những bất hạnh của người khác còn lớn hơn mình rất nhiửu.

Tôi không nhớ cụ thể, nhưng đại ý câu nói đó như vậy, ở một cuốn sách nà o đó tôi từng đọc và  tôi nhớ mãi. Аó là  một cuốn sách của Ấn Аộ, tôi đã đọc và o lúc tôi tưởng như bất hạnh nhất, nhưng những câu của các triết gia trong đó phần nà o đã giúp tôi tỉnh táo và  đứng vững hơn trong cuộc sống. Ngà y đó tôi 27 tuổi, lúc nà o tôi cũng chỉ muốn ra cầu Long Biên, nhảy tùm một cái xuống sông là  xong cái kiếp sống nà y. Lúc nà o tôi cũng nung nấu điửu ấy và  cũng bởi vậy nên bố mẹ tôi canh giữ tôi rất chặt. Tôi đi một bước có người theo một bước. Mà  tôi cũng chẳng đi đâu, là m sao đi ra ngoà i với cái bụng chử­a vượt mặt mà  lại không có chồng được chứ?

Tôi ăn học đà ng hoà ng, con nhà  ngoan ngoãn, bỗng dưng cái bụng lùm lùm lên như vậy thì ai chấp nhận được? Cái thai là  kết quả của mối tình là m tôi đau đớn đến tận bây giử. Tôi cũng không biết có nên gọi đó là  mối tình hay không nữa bởi nó là  sự lừa đảo nhiửu hơn là  tình yêu.

Trong mắt bố mẹ tôi, đó là  sự lừa đảo. Tôi yêu anh ta, rất yêu, yêu bằng tình yêu của một đứa con gái ít biết đến bên ngoà i cánh cử­a nhà  mình. Bỗng dưng có một ngà y, anh ta chủ động là m quen với tôi rồi nói với tôi những lời có cánh. Аứa con gái ít tiếp xúc với xã hội, được cha mẹ bao bọc như tôi gặp được người đà n ông trông lịch lãm, ăn nói hoa bướm, lại tán tụng tôi hết lời là m sao không rung động cho được?

Tôi chưa từng yêu, cả nhà  vẫn lo tôi muộn chồng, ế chồng, nên tôi lao và o tình yêu đó như con thiêu thân. Bố mẹ tôi ban đầu cũng mừng khi thấy tôi có cái vẻ của cô gái hẹn hò, bố mẹ bảo con lớn rồi, nếu yêu đương thì hãy đưa vử giới thiệu cho bố mẹ mừng. Nhưng anh ta nhất định không chịu vử nhà  tôi gặp mặt. Tôi bảo anh ta đưa tôi vử nhà  anh ta, anh ta cũng không chịu, cứ chối quanh. Cuối cùng tình yêu của chúng tôi chỉ ở những nơi xó xỉnh, bụi bử, những nơi vắng người để rồi cái sự cần đến cũng đến. Tôi tin lời anh ta rằng anh ta sẽ cưới tôi là m vợ nên chẳng ngại ngần để mà  trao đời con gái cho anh ta. Rồi đến khi tôi thấy trong mình khác lạ, kinh nguyệt ngừng hẳn, tôi đoán mình có thai. Báo với anh ta, anh ta nhảy dựng lên và  đòi tôi phá thai. Tôi ngạc nhiên cứ nghĩ anh ta sẽ vui mừng vì đằng nà o chúng tôi cũng cưới nhau, hà nh động đó của anh ta là m tôi đau đớn tột cùng. Tôi rất sợ phá thai, lại nghĩ cái sinh linh bé nhử nà y là m sao có thể ruồng rẫy như thế được.

Nói tôi và i lần không được, bỗng dưng anh ta mất tích. Tôi đi tìm anh ta khắp nơi, đến những nơi quen chúng tôi đửu không ai biết anh ta đi đâu. Tôi không biết nhà  anh ta ở chốn nà o vì đã từng được đưa đến nhà  bao giử đâu. Cuộc sống của tôi chìm và o bóng tối, tôi cứ rúc và o một góc nhà , ngà y ngà y ngồi trong xó tối âm sầm đó nhìn ra ngoà i cử­a để mà  nghĩ đến cuộc tình của mình, đến cái thai trong bụng.

Nhiửu lần tôi định uống thuốc tự tử­ nhưng tôi nghĩ đến những câu chuyện tôi từng nghe từ bé là  nếu bà  mẹ đang mang thai mà  chết, xuống địa ngục sẽ không được đầu thai, gia đình phải trồng cây chuối trên mộ, khi chuối ra quả đứa bé mới thoát ra được. Tôi thương cái sinh linh bé nhử nà y sẽ phải xuống địa ngục cùng tôi. Cái bụng tôi phườ¡n ra thì mẹ cũng biết. Bố mẹ chử­i, mắng tôi mãi cũng chán vì tôi lúc nà o cũng ngây ngây như người không hồn vía, ăn uống không chịu ăn, thi thoảng lại lấy mảnh sà nh cắt tay cho máu chảy lêu lao. Mẹ tôi đã dịu dà ng lại, bắt đầu chăm sóc và  khuyên can tôi ăn uống để bồi dườ¡ng cơ thể. Mẹ cũng khuyên tôi phá thai nhưng tôi không chịu, không chịu chỉ vì sợ. Cà ng những ngà y tháng mang thai nhọc mệt, tôi lại cà ng hận anh ta, tôi hận đến nỗi tôi chỉ sợ đứa bé ra đời sẽ giống bố.

Khi tôi sắp sinh con, bố mẹ nói với tôi là  đẻ đứa bé xong sẽ cho người bà  con ở xa nuôi, bố mẹ năn nỉ tôi vì nghĩ đến tương lai phía trước của tôi và  vì cả dòng họ nhà  tôi. Cả nhà  tôi tuy không phải già u có, danh giá nhưng sống bình dị và  yên ổn, các gia đình đửu chân chất, yêu thương nhau, chỉ có mỗi mình tôi là  nảy nòi ra cái thai bất hạnh nà y. Lúc đó cơn hận người yêu cũ của tôi cũng đã lên đến đỉnh điểm, tôi đồng ý. Và  khi tôi sinh con xong, vẫn còn đang nằm dườ¡ng tại nhà  hộ sinh thì đứa con của tôi đã đi đến tận nơi nà o mà  tôi không hử biết được.

Ngay cả mẹ tôi cũng không biết vì mẹ tôi đã là m giấy cam đoan với người ta là  sau nà y không dò hửi tung tích, không tìm hiểu vử đứa bé. Người bà  con xa đó là  một người mẹ tôi cũng mới biết, bà  ta biết hoà n cảnh đã nêu ý kiến là  sẽ đưa đứa bé đi cho một gia đình già u có mà  hiếm muộn. Mẹ tôi đồng ý. Tôi thì mới chỉ được nhìn thoáng qua đứa con dứt ruột của mình.

Аôi khi nhìn con mình vui đùa, tôi lại ứa nước mắt không biết đứa con đầu lòng của mình ra sao. (ảnh minh họa)

Ngay sau đó tôi đã ân hận và  đòi mẹ đi tìm con, nhưng chính mẹ tôi cũng không biết tìm ở đâu. Tôi đã nghĩ, có khi họ mang đứa bé đi "là m cao" như người ta hay đồn thổi người Tà u mua trẻ em vử là m cao. Tôi tuyệt vọng trong đời sống của mình. Cuốn sách ấy phần nà o giúp tôi vững và ng hơn một chút với những triết lý sống thật tốt đẹp. Tôi định tự tử­ nhưng lại muốn sống với hi vọng sau nà y có thể tìm lại đứa con, bù đắp cho nó.

Năm tháng qua đi, tôi ổn định hơn, tinh thần cũng tốt hơn, tôi trở lại với đời sống bình thường và  bất ngử quen một chà ng trai hiửn là nh đến từ một vùng quê khác. Dù con chim sợ cà nh cong nhưng sự đối lập hoà n toà n giữa tính cách của người yêu cũ và  chà ng trai nà y đã khiến tôi phải nghĩ lại.

Chúng tôi đến với nhau chầm chậm, từ từ nhưng chắc chắn và  rồi đám cưới diễn ra như một lẽ đương nhiên. Tất nhiên, qúa khứ của tôi thì chẳng ai hé ra nử­a lời. Аôi khi tôi lại sợ hà ng xóm sẽ nói ong nói ve và  anh biết được nhưng mẹ tôi củng cố rằng khi tôi mang bầu, mọi người đã nói giấu là  tôi đi và o Nam là m việc nên không ai biết gì cả. Từ đó tôi yên tâm sống phần đời của mình.

Trong lòng vẫn luôn nghĩ đến đứa con lưu lạc, tính từng ngà y từng giử xem nó lớn chừng nà o, cao bao nhiêu phân, ngà y sinh nhật nó tôi vẫn đánh dấu đử và o lịch và  thắp hương khấn trời đất phù hộ độ trì cho con. Khi tôi sinh được 3 đứa con thì những bận rộn con cái chiếm gần hết thời gian của tôi và  tôi đôi khi cũng quên mất đứa con nhử bé kia. Nhưng, nước mắt thì luôn thường trực trên mắt tôi. Аôi khi nhìn con mình vui đùa, tôi lại ứa nước mắt không biết đứa con đầu lòng của mình ra sao. Tôi vẫn nung nấu ý định tìm con, nhưng không biết đi tìm ở phương trời nà o, gặp đứa trẻ nà o ngoà i phố tôi cũng phải nhìn cho thật kĩ, tôi dừng lại để nhìn xem mắt, mũi, môi có điểm nà o giống tôi hay điểm nà o giống anh ta không.

Những ám ảnh nà y cứ lớn dần khi các con tôi ngà y cà ng lớn và  tôi ngà y cà ng nhà n hạ. Nhưng, có điửu lạ là  khi tôi đi ra đường tôi vẫn chỉ để ý tìm các em bé, tôi không nghĩ được là  con mình đã chừng ấy tuổi, đã cao bằng chừng nà y, lớn bằng chừng kia. Cà ng nhiửu tuổi hơn tôi lại cà ng hay mở hộc tủ của riêng tôi ra, cái hộc tủ nà y tôi đựng rất nhiửu quần áo. Ấy là  những bộ quần áo tôi mua cho con mình cái gì tôi cũng mua một món đồ cho đứa bé mà  tôi bử rơi một món và  cất và o một góc tủ. à nghĩ vử đứa con đầu cứ lăn lóc trong tim, trong óc tôi không rời, đôi khi tôi chỉ muốn nói chuyện với chồng để cho vợi bớt phần nà o những đau khổ và  cũng để đỡ đi cái cảm giác tôi đã giấu giếm anh một phần đời sống của mình, nhưng mẹ tôi luôn chặn lại. Mẹ bảo: "Con đừng là m ảnh hưởng đến gia đình mình, bởi con nói ra sẽ ít được cảm thông mà  phần nhiửu là  tan nát".

Tôi lại im lặng, tiếp tục tự dà y vò lương tâm người mẹ của mình. Khi các con lớn thật rồi, tôi nhiửu thời gian rảnh rỗi nên chịu khó đi lễ, đi là m từ thiện ở những trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi. Cà ng đi, cà ng nhìn thấy những mảnh đời cô độc, tôi lại cà ng thấy ân hận. Mỗi ngà y qua đi cứ như muối xát trong tim tôi, đêm tôi trở nên khó ngủ, ngà y hay nghĩ lung tung nên tôi chẳng thể có gương mặt vui vẻ, rạng rỡ như người khác. Ai nhìn tôi cũng bảo tôi buồn. Tôi đi xem "thầy", "thầy" nói số kiếp mẹ con tôi phải xa nhau như thế thì mới tốt, là  số, là  phận rồi nhưng tôi vẫn không tin, tôi vẫn đà y đoạ con tim mình nhức buốt. Mà  kử³ lạ, không hiểu sao tôi không nghĩ được là  con mình sẽ được sống sung sướng, thà nh đạt mà  cứ nghĩ là  con đang sống khổ sở, bất hạnh ở đâu đó, nó phải chịu cái tội không thể dung thứ của tôi. Cũng vì những đau khổ mà  tôi luôn muốn được chia sẻ, được thông cảm. Hình như ngà y nà o trong đầu tôi cũng có ý nghĩ là  phải nói với chồng, với con để mọi người hiểu và  biết đâu trên đường đời, có gặp được đứa con bé bửng kia của tôi thì biết thương yêu, giúp đỡ nó.

Và  ngà y nà o tôi cũng phải nín nhịn để không được nói ra. Tôi chỉ âm thầm quan sát bạn bè của các con, những người quen của chồng để tìm kiếm cái gì đó thân quen. Tôi luôn dạy các con phải luôn tốt với tất cả mọi người, phải sống nhân hậu. Tôi hy vọng đứa con bé nhử của tôi sẽ nhận được sự nhân hậu đó từ anh em nó nếu nhỡ đâu trời xui đất khiến anh em chúng gặp nhau trong nhân gian nà y. Chồng tôi giử là  người có quyửn, có thế, tôi lại cà ng không thể nói chuyện riêng ra cho bất cứ ai khác để chia sẻ, người khác biết sẽ là m xấu mặt chồng tôi mà  anh thì không đáng bị như vậy. 3 đứa con tôi giử đang đi du học ở Mử¹, tôi và  chồng thường bà n nhau là  tôi sang Mử¹ trước để chăm lo cho các con, tới khi chồng tôi nghỉ hưu thì sẽ sang luôn.

Nhưng, tôi cứ nấn ná không đi. Tôi cứ hi vọng tôi ở Việt Nam, chịu khó đi đây đó sẽ có ngà y tôi gặp được con mình, chứ đi ra nước ngoà i sẽ mịt mùng suốt đời không có cơ hội tìm con. Tôi giử chỉ có việc ở nhà  chăm sóc gia đình, nấu cơm cho chồng hoặc đi tiếp khách với chồng, tối tối lên mạng nói chuyện với các con, theo dõi điểm học hà nh và  công việc của con. Những lúc ấy, tôi lại lên mạng tìm hết các loại hình ảnh để tìm hình bóng thân thuộc. Nhưng đến giử, đã trải qua mấy chục năm rồi mà  tôi vẫn vô vọng.

Cuộc sống của tôi chẳng biết cứ kiếm tìm vô vọng thế nà y bao giử nữa. Tủ đồ mà  tôi mua cho con đã đầy lắm rồi, chẳng còn chỗ chứa nữa. Ngà y ngà y, tôi vẫn đi chầm chậm bên hồ Hoà n Kiếm tập thể dục, tập thì ít mà  đi tìm một dáng hình thì nhiửu. Tôi chẳng biết đến khi tôi nhắm mắt xuôi tay tôi có tìm được con mình hay không hay tôi vẫn phải đem nỗi đau nà y đi mãi đến muôn kiếp nữa.

(0) Bình luận
  • Gyeongsang, Hàn Quốc “bội thu” sau APEC: Cơ hội nào cho Phú Quốc?
    Với hàng loạt dự án hạ tầng và du lịch quy mô nhiều tỷ USD đang được đẩy nhanh tiến độ, Phú Quốc đứng trước cơ hội trở thành một trung tâm du lịch, sự kiện, đầu tư tầm quốc tế sau APEC 2027. Bài học từ tỉnh Gyeongsang (Hàn Quốc), nơi ghi nhận tăng trưởng mạnh mẽ về du lịch và chi tiêu sau APEC 2025, cho thấy sự kiện này hoàn toàn có thể trở thành “bệ phóng” để một điểm đến bứt phá và tái định vị trên bản đồ quốc tế.
  • Giới siêu giàu sẵn sàng “rút ví” với căn hộ view “điện ảnh” Phú Quốc
    Những căn hộ sở hữu tầm nhìn đẹp, vị trí gần trung tâm vui chơi, giải trí tại nam Phú Quốc đang được khách quốc tế săn đón dù mức thuê cao. “Chuẩn lưu trú” được nâng lên tạo ra nhiều thách thức, song cũng mở ra cơ hội lớn cho các nhà đầu tư thông thái “chọn mặt, gửi vàng” đúng sản phẩm.
  • Cáp treo và tắm onsen là trải nghiệm phải thử khi khám phá Hạ Long
    Trong gợi ý lịch trình khám phá Hạ Long dịp cuối tuần, cẩm nang du lịch nổi tiếng của Mỹ Lonely Planet khuyến khích du khách trải nghiệm thành phố từ nhiều góc nhìn khác nhau – từ hành trình du thuyền len giữa các đảo đá vôi trên vịnh di sản, đến khoảnh khắc chiêm ngưỡng toàn cảnh vịnh từ cabin cáp treo tại Sun World Ha Long, hay thư giãn trong làn nước khoáng nóng tại Hilton Quang Hanh Onsen Resort.
  • Sun Group ra mắt phân khu FourS Tower tại trung tâm Nam Đà Nẵng
    Tháng 3/2026, Sun Property (thành viên Tập đoàn Sun Group) công bố ra mắt phân khu căn hộ FourS Tower (Tháp Bốn Mùa), mảnh ghép tiếp theo trên hành trình kiến tạo trung tâm đô thị mới phía Nam Đà Nẵng, nơi hội tụ trọn vẹn các giá trị An cư – Nghỉ dưỡng – Giải trí – Thương mại.
  • Nhà đầu tư rời phố “mang tiền” ra Phú Quốc
    Trước đây, việc đầu tư lưu trú, bất động sản tại Phú Quốc được xem là một quyết định mạo hiểm nhưng nay thì khác. Đảo ngọc đang nổi lên như tâm điểm của dòng tiền, đặc biệt với những tài sản có khả năng khai thác thực và dư địa tăng giá lâu dài như căn hộ biển.
  • Tăng cường PCCC tại 98 điểm bầu cử khu vực Thanh Xuân
    Thực hiện chỉ đạo của Công an TP Hà Nội về bảo đảm an toàn PCCC&CNCH phục vụ bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026–2031, Đội CC&CNCH khu vực số 13 đã triển khai đồng bộ các biện pháp bảo đảm an toàn PCCC tại 98 khu vực bỏ phiếu và điểm tập trung đông cử tri trên địa bàn.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Động lực mới cho phát triển văn hóa Thủ đô
    Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam, ban hành ngày 7/1/2026 là văn kiện có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, thể hiện bước phát triển mới trong tư duy lý luận của Đảng về vai trò, vị trí của văn hóa trong phát triển đất nước. Với tầm nhìn dài hạn và tư duy đổi mới sâu sắc, Nghị quyết số 80-NQ/TW đã trở thành “kim chỉ nam” cho phát triển văn hóa của mỗi địa phương. Với riêng Thủ đô Hà Nội - trung tâm chính trị văn hóa kinh tế văn hóa của cả nước, Nghị quyết đã tạo động lực mới để Thủ đô phát huy vai trò trung tâm, dẫn dắt trong phát triển văn hóa.
  • Nâng cao hiệu quả triển khai cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật ở Việt Nam
    Việc thực hiện cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật công lập đang đặt ra nhiều vấn đề cả về lý luận và thực tiễn. Tại hội thảo khoa học “Nghiên cứu cơ chế tự chủ của các đoàn nghệ thuật” do Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam tổ chức mới đây, bên cạnh việc nhìn nhận lại thực trạng, các ý kiến, tham luận cũng đã đề xuất nhiều giải pháp nhằm gỡ nút thắt cho việc thực hiện cơ chế tự chủ hiện nay của các đoàn nghệ thuật.
  • Ra mắt Tủ sách Thanh niên: Những trang sách chắp cánh khát vọng tuổi trẻ
    Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26/3/1931 - 26/3/2026), hướng tới Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, NXB Kim Đồng ra mắt Tủ sách Thanh niên nhằm góp phần lan tỏa văn hóa đọc và bồi đắp lý tưởng sống cho thế hệ trẻ.
  • [Podcast] Giòn rụm nem tôm củ ấu Hà thành
    Ẩm thực Thăng Long - Hà Nội từ xa xưa đến nay luôn được người dân Thủ đô gìn giữ và làm mới theo dòng chảy của nhịp sống. Từ những công thức quen thuộc, người dân Hà Nội đã, đang tìm ra những cách biến tấu tinh tế, để món ăn vừa giữ được hồn cốt xưa, vừa phù hợp với khẩu vị và thẩm mỹ của từng thời kỳ. Và nem tôm củ ấu là một trong những món ăn như thế...
  • Tặng Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp xây dựng, bảo vệ và phát triển Thủ đô Hà Nội” cho 3 cá nhân
    Chủ tịch UBND Thành phố Vũ Đại Thắng vừa ký ban hành Quyết định số 1154/QĐ-UBND ngày 16/3/2026 về việc tặng Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp xây dựng, bảo vệ và phát triển Thủ đô Hà Nội”.
Đừng bỏ lỡ
Nỗi đau tà n phá đời tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO