Nỗi đau tà n phá đời tôi

ĐSGĐ| 24/06/2010 11:38

(NHN) Ngà y nà o tôi cũng bước chân chầm chậm đi tập thể dục quanh hồ Hoà n Kiếm, tôi thường đi rất chậm để nhìn ngắm những người bằng tuổi đi bên cạnh tôi.

Tôi luôn thắc mắc một điửu là  không hiểu trong lòng họ có nỗi đau nà o giống như những nỗi đau của mình không?

Tôi cũng nói chuyện với và i người, nhưng nói mãi tôi vẫn chỉ thấy họ đửu sống bình thản hơn tôi, những buồn chán họ phải chịu chỉ là  những chuyện hà ng ngà y giữa bố mẹ con cái, gia cảnh hơi thiếu thốn một chút. Hình như không ai bất hạnh như tôi? Tôi cũng từng nghe một câu nói là  ai cũng có bất hạnh và  ai cũng nghĩ mình bất hạnh nhất, nhưng nếu để ý thì sẽ thấy những bất hạnh của người khác còn lớn hơn mình rất nhiửu.

Tôi không nhớ cụ thể, nhưng đại ý câu nói đó như vậy, ở một cuốn sách nà o đó tôi từng đọc và  tôi nhớ mãi. Аó là  một cuốn sách của Ấn Аộ, tôi đã đọc và o lúc tôi tưởng như bất hạnh nhất, nhưng những câu của các triết gia trong đó phần nà o đã giúp tôi tỉnh táo và  đứng vững hơn trong cuộc sống. Ngà y đó tôi 27 tuổi, lúc nà o tôi cũng chỉ muốn ra cầu Long Biên, nhảy tùm một cái xuống sông là  xong cái kiếp sống nà y. Lúc nà o tôi cũng nung nấu điửu ấy và  cũng bởi vậy nên bố mẹ tôi canh giữ tôi rất chặt. Tôi đi một bước có người theo một bước. Mà  tôi cũng chẳng đi đâu, là m sao đi ra ngoà i với cái bụng chử­a vượt mặt mà  lại không có chồng được chứ?

Tôi ăn học đà ng hoà ng, con nhà  ngoan ngoãn, bỗng dưng cái bụng lùm lùm lên như vậy thì ai chấp nhận được? Cái thai là  kết quả của mối tình là m tôi đau đớn đến tận bây giử. Tôi cũng không biết có nên gọi đó là  mối tình hay không nữa bởi nó là  sự lừa đảo nhiửu hơn là  tình yêu.

Trong mắt bố mẹ tôi, đó là  sự lừa đảo. Tôi yêu anh ta, rất yêu, yêu bằng tình yêu của một đứa con gái ít biết đến bên ngoà i cánh cử­a nhà  mình. Bỗng dưng có một ngà y, anh ta chủ động là m quen với tôi rồi nói với tôi những lời có cánh. Аứa con gái ít tiếp xúc với xã hội, được cha mẹ bao bọc như tôi gặp được người đà n ông trông lịch lãm, ăn nói hoa bướm, lại tán tụng tôi hết lời là m sao không rung động cho được?

Tôi chưa từng yêu, cả nhà  vẫn lo tôi muộn chồng, ế chồng, nên tôi lao và o tình yêu đó như con thiêu thân. Bố mẹ tôi ban đầu cũng mừng khi thấy tôi có cái vẻ của cô gái hẹn hò, bố mẹ bảo con lớn rồi, nếu yêu đương thì hãy đưa vử giới thiệu cho bố mẹ mừng. Nhưng anh ta nhất định không chịu vử nhà  tôi gặp mặt. Tôi bảo anh ta đưa tôi vử nhà  anh ta, anh ta cũng không chịu, cứ chối quanh. Cuối cùng tình yêu của chúng tôi chỉ ở những nơi xó xỉnh, bụi bử, những nơi vắng người để rồi cái sự cần đến cũng đến. Tôi tin lời anh ta rằng anh ta sẽ cưới tôi là m vợ nên chẳng ngại ngần để mà  trao đời con gái cho anh ta. Rồi đến khi tôi thấy trong mình khác lạ, kinh nguyệt ngừng hẳn, tôi đoán mình có thai. Báo với anh ta, anh ta nhảy dựng lên và  đòi tôi phá thai. Tôi ngạc nhiên cứ nghĩ anh ta sẽ vui mừng vì đằng nà o chúng tôi cũng cưới nhau, hà nh động đó của anh ta là m tôi đau đớn tột cùng. Tôi rất sợ phá thai, lại nghĩ cái sinh linh bé nhử nà y là m sao có thể ruồng rẫy như thế được.

Nói tôi và i lần không được, bỗng dưng anh ta mất tích. Tôi đi tìm anh ta khắp nơi, đến những nơi quen chúng tôi đửu không ai biết anh ta đi đâu. Tôi không biết nhà  anh ta ở chốn nà o vì đã từng được đưa đến nhà  bao giử đâu. Cuộc sống của tôi chìm và o bóng tối, tôi cứ rúc và o một góc nhà , ngà y ngà y ngồi trong xó tối âm sầm đó nhìn ra ngoà i cử­a để mà  nghĩ đến cuộc tình của mình, đến cái thai trong bụng.

Nhiửu lần tôi định uống thuốc tự tử­ nhưng tôi nghĩ đến những câu chuyện tôi từng nghe từ bé là  nếu bà  mẹ đang mang thai mà  chết, xuống địa ngục sẽ không được đầu thai, gia đình phải trồng cây chuối trên mộ, khi chuối ra quả đứa bé mới thoát ra được. Tôi thương cái sinh linh bé nhử nà y sẽ phải xuống địa ngục cùng tôi. Cái bụng tôi phườ¡n ra thì mẹ cũng biết. Bố mẹ chử­i, mắng tôi mãi cũng chán vì tôi lúc nà o cũng ngây ngây như người không hồn vía, ăn uống không chịu ăn, thi thoảng lại lấy mảnh sà nh cắt tay cho máu chảy lêu lao. Mẹ tôi đã dịu dà ng lại, bắt đầu chăm sóc và  khuyên can tôi ăn uống để bồi dườ¡ng cơ thể. Mẹ cũng khuyên tôi phá thai nhưng tôi không chịu, không chịu chỉ vì sợ. Cà ng những ngà y tháng mang thai nhọc mệt, tôi lại cà ng hận anh ta, tôi hận đến nỗi tôi chỉ sợ đứa bé ra đời sẽ giống bố.

Khi tôi sắp sinh con, bố mẹ nói với tôi là  đẻ đứa bé xong sẽ cho người bà  con ở xa nuôi, bố mẹ năn nỉ tôi vì nghĩ đến tương lai phía trước của tôi và  vì cả dòng họ nhà  tôi. Cả nhà  tôi tuy không phải già u có, danh giá nhưng sống bình dị và  yên ổn, các gia đình đửu chân chất, yêu thương nhau, chỉ có mỗi mình tôi là  nảy nòi ra cái thai bất hạnh nà y. Lúc đó cơn hận người yêu cũ của tôi cũng đã lên đến đỉnh điểm, tôi đồng ý. Và  khi tôi sinh con xong, vẫn còn đang nằm dườ¡ng tại nhà  hộ sinh thì đứa con của tôi đã đi đến tận nơi nà o mà  tôi không hử biết được.

Ngay cả mẹ tôi cũng không biết vì mẹ tôi đã là m giấy cam đoan với người ta là  sau nà y không dò hửi tung tích, không tìm hiểu vử đứa bé. Người bà  con xa đó là  một người mẹ tôi cũng mới biết, bà  ta biết hoà n cảnh đã nêu ý kiến là  sẽ đưa đứa bé đi cho một gia đình già u có mà  hiếm muộn. Mẹ tôi đồng ý. Tôi thì mới chỉ được nhìn thoáng qua đứa con dứt ruột của mình.

Аôi khi nhìn con mình vui đùa, tôi lại ứa nước mắt không biết đứa con đầu lòng của mình ra sao. (ảnh minh họa)

Ngay sau đó tôi đã ân hận và  đòi mẹ đi tìm con, nhưng chính mẹ tôi cũng không biết tìm ở đâu. Tôi đã nghĩ, có khi họ mang đứa bé đi "là m cao" như người ta hay đồn thổi người Tà u mua trẻ em vử là m cao. Tôi tuyệt vọng trong đời sống của mình. Cuốn sách ấy phần nà o giúp tôi vững và ng hơn một chút với những triết lý sống thật tốt đẹp. Tôi định tự tử­ nhưng lại muốn sống với hi vọng sau nà y có thể tìm lại đứa con, bù đắp cho nó.

Năm tháng qua đi, tôi ổn định hơn, tinh thần cũng tốt hơn, tôi trở lại với đời sống bình thường và  bất ngử quen một chà ng trai hiửn là nh đến từ một vùng quê khác. Dù con chim sợ cà nh cong nhưng sự đối lập hoà n toà n giữa tính cách của người yêu cũ và  chà ng trai nà y đã khiến tôi phải nghĩ lại.

Chúng tôi đến với nhau chầm chậm, từ từ nhưng chắc chắn và  rồi đám cưới diễn ra như một lẽ đương nhiên. Tất nhiên, qúa khứ của tôi thì chẳng ai hé ra nử­a lời. Аôi khi tôi lại sợ hà ng xóm sẽ nói ong nói ve và  anh biết được nhưng mẹ tôi củng cố rằng khi tôi mang bầu, mọi người đã nói giấu là  tôi đi và o Nam là m việc nên không ai biết gì cả. Từ đó tôi yên tâm sống phần đời của mình.

Trong lòng vẫn luôn nghĩ đến đứa con lưu lạc, tính từng ngà y từng giử xem nó lớn chừng nà o, cao bao nhiêu phân, ngà y sinh nhật nó tôi vẫn đánh dấu đử và o lịch và  thắp hương khấn trời đất phù hộ độ trì cho con. Khi tôi sinh được 3 đứa con thì những bận rộn con cái chiếm gần hết thời gian của tôi và  tôi đôi khi cũng quên mất đứa con nhử bé kia. Nhưng, nước mắt thì luôn thường trực trên mắt tôi. Аôi khi nhìn con mình vui đùa, tôi lại ứa nước mắt không biết đứa con đầu lòng của mình ra sao. Tôi vẫn nung nấu ý định tìm con, nhưng không biết đi tìm ở phương trời nà o, gặp đứa trẻ nà o ngoà i phố tôi cũng phải nhìn cho thật kĩ, tôi dừng lại để nhìn xem mắt, mũi, môi có điểm nà o giống tôi hay điểm nà o giống anh ta không.

Những ám ảnh nà y cứ lớn dần khi các con tôi ngà y cà ng lớn và  tôi ngà y cà ng nhà n hạ. Nhưng, có điửu lạ là  khi tôi đi ra đường tôi vẫn chỉ để ý tìm các em bé, tôi không nghĩ được là  con mình đã chừng ấy tuổi, đã cao bằng chừng nà y, lớn bằng chừng kia. Cà ng nhiửu tuổi hơn tôi lại cà ng hay mở hộc tủ của riêng tôi ra, cái hộc tủ nà y tôi đựng rất nhiửu quần áo. Ấy là  những bộ quần áo tôi mua cho con mình cái gì tôi cũng mua một món đồ cho đứa bé mà  tôi bử rơi một món và  cất và o một góc tủ. à nghĩ vử đứa con đầu cứ lăn lóc trong tim, trong óc tôi không rời, đôi khi tôi chỉ muốn nói chuyện với chồng để cho vợi bớt phần nà o những đau khổ và  cũng để đỡ đi cái cảm giác tôi đã giấu giếm anh một phần đời sống của mình, nhưng mẹ tôi luôn chặn lại. Mẹ bảo: "Con đừng là m ảnh hưởng đến gia đình mình, bởi con nói ra sẽ ít được cảm thông mà  phần nhiửu là  tan nát".

Tôi lại im lặng, tiếp tục tự dà y vò lương tâm người mẹ của mình. Khi các con lớn thật rồi, tôi nhiửu thời gian rảnh rỗi nên chịu khó đi lễ, đi là m từ thiện ở những trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi. Cà ng đi, cà ng nhìn thấy những mảnh đời cô độc, tôi lại cà ng thấy ân hận. Mỗi ngà y qua đi cứ như muối xát trong tim tôi, đêm tôi trở nên khó ngủ, ngà y hay nghĩ lung tung nên tôi chẳng thể có gương mặt vui vẻ, rạng rỡ như người khác. Ai nhìn tôi cũng bảo tôi buồn. Tôi đi xem "thầy", "thầy" nói số kiếp mẹ con tôi phải xa nhau như thế thì mới tốt, là  số, là  phận rồi nhưng tôi vẫn không tin, tôi vẫn đà y đoạ con tim mình nhức buốt. Mà  kử³ lạ, không hiểu sao tôi không nghĩ được là  con mình sẽ được sống sung sướng, thà nh đạt mà  cứ nghĩ là  con đang sống khổ sở, bất hạnh ở đâu đó, nó phải chịu cái tội không thể dung thứ của tôi. Cũng vì những đau khổ mà  tôi luôn muốn được chia sẻ, được thông cảm. Hình như ngà y nà o trong đầu tôi cũng có ý nghĩ là  phải nói với chồng, với con để mọi người hiểu và  biết đâu trên đường đời, có gặp được đứa con bé bửng kia của tôi thì biết thương yêu, giúp đỡ nó.

Và  ngà y nà o tôi cũng phải nín nhịn để không được nói ra. Tôi chỉ âm thầm quan sát bạn bè của các con, những người quen của chồng để tìm kiếm cái gì đó thân quen. Tôi luôn dạy các con phải luôn tốt với tất cả mọi người, phải sống nhân hậu. Tôi hy vọng đứa con bé nhử của tôi sẽ nhận được sự nhân hậu đó từ anh em nó nếu nhỡ đâu trời xui đất khiến anh em chúng gặp nhau trong nhân gian nà y. Chồng tôi giử là  người có quyửn, có thế, tôi lại cà ng không thể nói chuyện riêng ra cho bất cứ ai khác để chia sẻ, người khác biết sẽ là m xấu mặt chồng tôi mà  anh thì không đáng bị như vậy. 3 đứa con tôi giử đang đi du học ở Mử¹, tôi và  chồng thường bà n nhau là  tôi sang Mử¹ trước để chăm lo cho các con, tới khi chồng tôi nghỉ hưu thì sẽ sang luôn.

Nhưng, tôi cứ nấn ná không đi. Tôi cứ hi vọng tôi ở Việt Nam, chịu khó đi đây đó sẽ có ngà y tôi gặp được con mình, chứ đi ra nước ngoà i sẽ mịt mùng suốt đời không có cơ hội tìm con. Tôi giử chỉ có việc ở nhà  chăm sóc gia đình, nấu cơm cho chồng hoặc đi tiếp khách với chồng, tối tối lên mạng nói chuyện với các con, theo dõi điểm học hà nh và  công việc của con. Những lúc ấy, tôi lại lên mạng tìm hết các loại hình ảnh để tìm hình bóng thân thuộc. Nhưng đến giử, đã trải qua mấy chục năm rồi mà  tôi vẫn vô vọng.

Cuộc sống của tôi chẳng biết cứ kiếm tìm vô vọng thế nà y bao giử nữa. Tủ đồ mà  tôi mua cho con đã đầy lắm rồi, chẳng còn chỗ chứa nữa. Ngà y ngà y, tôi vẫn đi chầm chậm bên hồ Hoà n Kiếm tập thể dục, tập thì ít mà  đi tìm một dáng hình thì nhiửu. Tôi chẳng biết đến khi tôi nhắm mắt xuôi tay tôi có tìm được con mình hay không hay tôi vẫn phải đem nỗi đau nà y đi mãi đến muôn kiếp nữa.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản”
    Trong khuôn khổ các họat động giao lưu văn học nghệ thuật của văn nghệ sĩ Hà Nội - Huế - TP Hồ Chí Minh đã diễn ra Lễ khai mạc triển lãm ảnh “Những góc nhìn di sản” tại trụ sở Liên Hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP Huế.
  • Phát huy tinh thần chiến thắng Điện Biên Phủ trong sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc
    Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ của 72 năm trước (7/5/1954) không chỉ “chấn động địa cầu”, mà còn tạo nền tảng, sức mạnh để dân tộc ta viết tiếp bản anh hùng ca chói lọi trong thời đại Hồ Chí Minh, lập nên những chiến công hiển hách mà đỉnh cao là Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, cả nước đi lên xây dựng chủ nghĩa xã hội; bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ Tổ quốc.
  • Hà Nội góp phần làm nên bản hùng ca Điện Biên Phủ
    Chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7/5/1954 là mốc son chói lọi trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, kết tinh sức mạnh đại đoàn kết toàn dân dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh. Trong thắng lợi “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” ấy, dù không phải nơi diễn ra trận quyết chiến chiến lược cuối cùng, quân và dân Hà Nội đã bằng nhiều hình thức đấu tranh chính trị, kinh tế, binh vận và hoạt động quân sự kiên cường, góp phần quan trọng làm nên chiến công vĩ đại của dân tộc.
  • Danh sách 21 đơn vị được trang bị máy chụp cắt lớp vi tính và máy chụp cộng hưởng từ tại Hà Nội
    Sở Y tế Hà Nội vừa thông báo công khai danh sách 21 đơn vị trực thuộc được trang bị hệ thống máy chụp cắt lớp vi tính (CT Scanner) và máy chụp cộng hưởng từ (MRI), góp phần giúp người dân tiếp cận thuận lợi hơn với các dịch vụ y tế kỹ thuật cao ngay tại các bệnh viện công lập của thành phố.
  • Lan tỏa đạo hiếu từ cuộc thi vẽ tranh dành cho thiếu nhi Tây Hồ
    Chiều 7/5, Hội Người cao tuổi phường Tây Hồ phối hợp cùng Đoàn Thanh niên phường chính thức phát động cuộc thi vẽ tranh thiếu nhi với chủ đề “Ông, bà trong trái tim em” dành cho học sinh tiểu học trên địa bàn.
Đừng bỏ lỡ
  • [Podcast] Truyện ngắn: Bóng làng nơi đáy ao (Kỳ 1)
    Ở làng Chiện này, cách đây năm mươi cái tết, người đàn ông nào vào tuổi ngũ tuần, thì được làng tặng con cá chép ao Sen. Ao Sen là ao chung của cả làng, có ý nghĩa quan trọng với cả cộng đồng. Ông Nền giờ đã ngoài sáu mươi, sau khi rời quân ngũ về đã làm liền hai khóa chủ tịch xã. Còn hơn nửa năm nữa, ông chỉ mong kết thúc nhiệm kì để được nghỉ ngơi.
  • Thí điểm thành lập Quỹ văn hóa, nghệ thuật từ trung ương đến địa phương
    Quốc hội Việt Nam vừa chính thức thông qua Nghị quyết số 28/2026/QH16 ngày 24/4/2026, tạo ra một bước ngoặt lịch sử cho sự phát triển của văn hóa và công nghiệp sáng tạo quốc gia.
  • Lần đầu tiên Tuồng, Chèo, Cải lương hội tụ trên cùng một sân khấu
    Dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay, công chúng sẽ có cơ hội thưởng thức một tác phẩm độc đáo mang tên "Bí ẩn triều đại phép thuật". Sự kiện đánh dấu bước đột phá hiếm có khi ba loại hình kịch hát truyền thống gồm Tuồng, Chèo và Cải lương kết hợp trên cùng một sân khấu. Bằng tư duy kể chuyện hiện đại, chương trình hứa hẹn mang đến không gian kỳ ảo, giàu cảm xúc, đặc biệt hướng tới khán giả trẻ và các em thiếu nhi trong mùa hè 2026.
  • "Chuyện sĩ tử" - Nơi lưu giữ 950 câu chuyện thực về hành trình học tập của thế hệ hôm nay
    Nhân dịp kỷ niệm 950 năm thành lập Quốc Tử Giám (1076-2026), một sự kiện lịch sử quan trọng của nền giáo dục Việt Nam, Ban Tổ chức đã chính thức phát động dự án "Chuyện Sĩ Tử". Dự án này được kỳ vọng sẽ xây dựng một "bảo tàng sống" độc đáo, nơi lưu giữ 950 câu chuyện chân thực về hành trình học tập, rèn luyện của các thế hệ học sinh, sinh viên ngày nay, nối tiếp truyền thống hiếu học của dân tộc.
  • Phát động cuộc thi chuyển thể truyện tranh “Kính vạn hoa”
    Với mong muốn mang đến hình thức thể hiện mới cho bộ truyện “Kính vạn hoa”, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức Cuộc thi chuyển thể tác phẩm văn học “Kính vạn hoa” sang truyện tranh. Cuộc thi được phát động đúng dịp sinh nhật nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (7/5).
  • Nhìn lại diện mạo văn học thiếu nhi hôm nay
    Sáng 7/5/2026, Nhà xuất bản Kim Đồng phối hợp cùng Khoa Văn học, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tổ chức tọa đàm “Văn học thiếu nhi từ góc nhìn của người viết trẻ”. Tọa đàm là cơ hội để nhìn lại đời sống văn học thiếu nhi hiện nay; vị trí, vai trò của văn học thiếu nhi trong đời sống đương đại và cách người viết trẻ hiện nay tiếp cận thế giới tâm hồn trẻ thơ.
  • Chuẩn bị diễn ra Liên hoan Sân khấu Hà Nội mở rộng năm 2026
    Ngày 05/5/2026, Phó Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội Vũ Thu Hà chính thức ký ban hành Kế hoạch số 181/KH-UBND về tổ chức Liên hoan Sân khấu Hà Nội mở rộng năm 2026, một sự kiện văn hóa nghệ thuật lớn được chuẩn bị kỹ lưỡng để chào mừng nhiều dấu mốc quan trọng của Thủ đô.
  • Phim “Dưới ô cửa sáng đèn": Gợi nhớ những khu tập thể cũ của Hà Nội
    Lấy bối cảnh các khu tập thể cũ đang chờ ngày giải tỏa, phim "Dưới ô cửa sáng đèn" của đạo diễn Trịnh Lê Phong được xem như một kí ức giàu cảm xúc với một không gian sống đã gắn bó với nhiều thế hệ người Hà Nội.
  • Giới thiệu phòng đọc chuyên đề kỷ niệm 72 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ
    Nhân dịp kỷ niệm 72 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954 – 7/5/2026), Trung tâm Văn hóa và Thư viện Hà Nội tổ chức Phòng đọc chuyên đề với chủ đề “Âm vang Điện Biên – Bản hùng ca bất diệt”, góp phần tuyên truyền, giáo dục truyền thống yêu nước và lịch sử cách mạng tới đông đảo bạn đọc Thủ đô.
  • Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II, 2026: “Dòng chảy di sản - Heritage Flow” kết nối truyền thống và sáng tạo đương đại
    Tiếp nối những thành công của lần đầu tổ chức vào năm 2025, Festival Thăng Long - Hà Nội lần thứ II năm 2026 dự kiến diễn ra từ ngày 11/9 đến ngày 20/9/2026 tại nhiều không gian văn hóa - di sản tiêu biểu của Thủ đô như Hoàng thành Thăng Long, Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục, Văn Miếu - Quốc Tử Giám, Bảo tàng Hà Nội và làng gốm Bát Tràng.
Nỗi đau tà n phá đời tôi
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO