Hoa hậu Nguyễn Thu Thủy: Viết văn hay kinh doanh đửu cô độc

TTVH| 04/05/2010 11:09

(NHN) Bất ngử xuất hiện trên Facebook với những trang viết hà i hước, thông minh, Hoa hậu báo Tiửn Phong 1994 Nguyễn Thu Thủy thừa sức khiến những ai từng định kiến vử cái gọi là  chất xám ở những người đẹp dễ chừng phải nghĩ lại.

Truyện ngắn Chuyện vử tổ kiến của Thủy khiến một và i con mắt xanh dự đoán, nếu dự thi, đây sẽ là  một phát hiện gây sử­ng sốt của Văn học tuổi 20 (*) năm nay.

Trong lần gặp gỡ tuần nà y với hoa hậu, thay cho những chuyện vử sắc đẹp, vương miện, tình yêu, sự đổ vỡ... thường thấy, là  một câu chuyện vử...viết lách, vử văn chương, vử người và ...kiến!

* Thật bất ngử khi biết hoa hậu Nguyễn Thu Thủy viết văn! Аiửu đó có mầm mống từ lúc nà o vậy?

- Trước hết có lẽ là  do nhận ảnh hưởng từ bố mẹ (bố mẹ Thủy đửu là m ở Viện Ngôn Ngữ - PV). Nhà  mình có hai chị em nhưng cách nhau rất xa (9 tuổi).Vì vậy, có những khoảng thời gian, mình gần như là  con một nên nhận được rất nhiửu sự quan tâm của bố mẹ cho việc bồi bổ tinh thần, khi mà  phần bồi bổ vật chất còn rất hạn chế. Nếu không có sự động viên của bố mẹ, chắc chắn mình sẽ không đủ tự tin để viết như bây giử. Vì nói thật, suốt những năm đi học, điểm văn của mình chỉ ở mức là ng nhà ng, mặc dù năm nà o cũng có một bà i rất xuất sắc được nhà  trường lưu lại là m bà i mẫu.

Sau nà y, có dạo mình không viết không đọc được gì vì bận rộn, vì đầu óc trống rỗng, vì cuộc sống gấp gáp quá. Chỉ bắt đầu từ khi mình kinh doanh và  sinh con, mình mới viết trở lại. Do đặc thù kinh doanh nên mình phải viết rất nhiửu: báo cáo tổng kết, nghiên cứu khả thi, viết bà i PR, viết thư cho đối tác, khách hà ng, nhân viên... Qua kinh doanh, mình học được cách tư duy có thể nói là  khá rà nh mạch, biết cách xây dựng cấu trúc cho một đoạn văn và  phương pháp luận rõ rà ng hơn.

Mình đọc rất nhiửu, rồi chiêm nghiệm với thực tế, chia sẻ với mọi người, và  viết lại những suy nghĩ đó để hiểu mình hơn, để tự nâng cao khả năng nhận thức và  tư duy, và  tất nhiên để không mất đi cảm xúc “ điửu thật cần thiết để tự cân bằng trong cuộc sống nhiửu áp lực và  hối hả như hiện nay.

* Nghe nói việc Thủy dự thi Văn học tuổi 20 là  không hoà n toà n chủ động. Cảm giác của Thủy khi bất ngử và o vai một thí sinh và  ứng cử­ viên ở cuộc thi nà y?

- Việc nà y đúng là  mình chưa bao giử ngử tới. Dù từ một năm trở lại đây, đúng là  mình có tham vọng viết văn thật. Nhưng cũng như khi là m kinh doanh, mình thường lên kế hoạch để thực hiện và  kế hoạch của mình là  ba năm nữa mình mới xuất bản tác phẩm đầu tiên cơ! Mình muốn đi học thêm một số thứ, đi một số nơi trên thế giới và  thu thập thêm kiến thức để tìm vốn sống cho các tác phẩm của mình. Ngoà i ra, còn nhiửu kế hoạch cá nhân khác nữa. àp lực từ công việc là  rất lớn, mình lúc nà o cũng thiếu thời gian, mà  viết lách thì không thể vội và ng và  cẩu thả được. Từ kinh doanh, mình học được một điửu: là m bất cứ thứ gì mà  hời hợt, nử­a vời sẽ là  tự sát!

* Ba năm nữa mới định trình là ng, thế sao đã vội trổ cử­a trên Facebook?

- Ngoà i mục đích là  để chia sẻ như mọi người vẫn nghĩ, thực sự mình cũng muốn đo dư luận. Vì vậy, nếu ai đó tinh ý theo dõi các bà i viết mình đã post lên Facebook thì sẽ thấy đó là  một kế hoạch cẩn thận. Thật không ngử là  câu chuyện vử tổ kiến của mình lại được đón nhận và  lan tửa đến vậy. Trước nay, điửu là m mình hoang mang lo sợ nhất là  không biết mình đang ở đâu và  sẽ đi vử đâu. Còn nếu như đã xác định cho mình một cái đích để đến rồi thì có khó khăn vất vả đến mấy mình cũng sẽ cam kết đi đến cùng. Dẫu biết, có nhiửu cái đích, có khi dà nh cả đời mình cũng vẫn chưa chắc đã tới nơi được.

* Việc viết văn đối với Thủy có bao giử là  một cách để giúp thửa mãn cảm giác hiếu thắng: Phải thay đổi bằng được quan niệm Аà n bà  đẹp thì (đừng mơ) thông minh?

- Hồi còn trẻ và  nhất là  sau khi bử học, mình cũng có cảm giác hiếu thắng như vậy thật! Mình bực lắm nếu có ai đó coi thường trí tuệ của mình hoặc cứ gán ghép là  đẹp thường dốt. Nhưng bây giử thì khác. Thậm chí có nhiửu lúc mình không muốn cho người khác nhìn thấy mình biết hoặc hiểu quá nhiửu thứ. Mình nghĩ, kiến thức, sự am hiểu là  những thứ thuộc vử mình mà  không cần phải đem khoe. Mình chỉ chia sẻ với những người mình yêu quí, trân trọng và  ngược lại.

* Trạng thái đáng sợ nhất khi viết văn là  gì? Có khi nà o cảm thấy, đó là  một chứng tự kỷ ở mình “ như Thủy nói vử hà nh vi ngồi hà ng giử ngắm tổ kiến?

- Аó là  một sự hà nh xác thực sự! Mỗi lần viết ra được xong một cái gì đó, đầu óc trống rỗng, người mệt bã ra. Mất một hai ngà y để hồi phục và  nạp lại năng lượng. Chắc nhiửu người sẽ cười vử điửu nà y, cứ như là  đã là m được gì ghê gớm lắm mà  phải quằn quại thế. Nhưng quả thật đây là  một quá trình tự thân và  vì là  tự thân nên không thể so sánh. Mình không tin rằng không có lao động thực sự, không có mồ hôi, nước mắt mà  tạo ra được những giá trị đích thực. Nếu coi việc nhìn và o bản thân, và o cái tôi bên trong mình một cách thà nh thực và  đúng đắn nhất để nhận thức, để tư duy, để thăng hoa và  tạo ra được những giá trị tư tưởng, cảm xúc nhất định thì cũng không sai khi gọi nó là  quá trình tự kỷ.

* Chứng tự kỷ, trong một chừng mực nà o đấy, biết đâu lại là  có lợi cho nghử viết, đúng như định nghĩa: Viết văn cần cô độc?

- Không phải chỉ có viết văn hay là  nghệ sĩ mới cô độc đâu. Kinh doanh cũng rất cô độc, mặc dù có doanh nghiệp hà ng trăm, thậm chí hà ng ngà n nhân viên cùng nhiửu đối tác, đồng nghiệp. Thế nhưng người lãnh đạo doanh nghiệp sẽ là  người duy nhất chịu trách nhiệm trước sự sống còn, trước mỗi đường đi nước bước, mỗi quyết định của chính mình, là m sao không cô độc cho được!

* Аọc tổ kiến, thấy hiện ra một Thu Thủy rất đỗi hóm hỉnh và  thông minh, nhử một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm và  một văn hóa đọc, văn hóa đi khá dà y dặn. Trong sự thu nạp những tín hiệu từ đời sống, Thủy có thấy mình có phẩm chất cần mẫn, cầu thị của một con kiến?

- Аúng là  mình là  người rất nhẫn nại, mặc dù người ngoà i nhìn và o tưởng rằng mình thuộc tuýp người sôi nổi, trực tính và  thiếu kiên nhẫn. Mình vẫn thường tự nhủ là  số phận không bao giử cho mình được là  người trúng số độc đắc, không tự nhiên có một cái gì dễ dà ng và  những gì người khác là m một lần là  được thì mình phải là m đến và i ba lần, thậm chí hơn. Mọi người nhận xét là  mình thông minh và  tà i giửi nhưng nói thật (xin đừng nghĩ là  khiêm tốn) nếu đặt bất cứ ai ở hoà n cảnh, địa vị của mình, chịu lao động, chịu hi sinh và  miệt mà i đi đến cùng thì ít nhất (ít nhất nhé!) cũng sẽ đạt được như những gì mình đang có. Có chăng mình nghĩ mình chỉ là  một người biết cảm nhận cuộc sống, biết quan sát, cầu thị và  biết cách duy trì, nuôi nấng những cảm xúc vốn có bên trong con người mà  thôi!

* Аiửu gì ở Kiến mà  Thủy muốn có nhưng chưa có được?

- Аó là  sự tuân thủ theo những quy định, trật tự mà  mình đã đặt ra với bản thân. Nhiửu khi mình vẫn nuông chiửu bản thân quá, nếu có tính kỷ luật cao hơn với bản thân, chắc mình sẽ còn là m được nhiửu thứ hay ho hơn nữa chăng?

* Thường Thủy thích đọc loại sách nà o, đọc một cách bà i bản, thực tế - như sự bổ khuyết kiến thức hay là  đọc một cách ngẫu hứng, chỉ để thả lửng?

- Khoảng ba năm trở lại đây, mình bắt đầu coi việc đọc như một hình thức tự học. Mình lên danh sách các thứ cần đọc, đọc tất cả mọi thứ kể cả những cuốn sách mà  nhiửu người cho là  dở hoặc không liên quan đến những thứ mình đang là m. Аể đọc được như vậy thì phương pháp đọc và  kử¹ năng lên thư mục sách cần đọc phải có lộ trình để tránh tẩu hửa nhập ma. Sau đó lại phải hệ thống lại, kết nối chúng với nhau rồi chiêm nghiệm, viết lại những suy nghĩ đó. Lúc ấy các kiến thức mới thực sự là  của mình. Аọc không thôi chưa đủ. Аiửu khó khăn là  phải là m sao cân bằng được để việc đọc vẫn cứ phải lôi cuốn, vẫn phải mang đến cho mình cảm xúc chứ không chỉ là  cách thu nạp kiến thức khô khan với từng đó thứ phương pháp, kử¹ năng.

* Trong tổ kiến, Thủy có nói vử tác hại của việc đi nhanh. Thủy nghĩ mình có đi nhanh? Vậy đổ vỡ trong hôn nhân của Thủy có phải một phần là  vì điửu đó: Thủy đã đi nhanh thay vì nên đi chậm, hoặc vì hai người đã không cùng vận tốc?

- Cuộc hôn nhân của mình đổ vỡ là  vì nhiửu lý do, mà  có lẽ nguyên nhân sâu xa cũng là  từ nhận thức của cả hai người. Cho phép mình chỉ nói đến thế vì mình đã hứa với mọi người và  hứa với mình là  sẽ không đem chuyện cũ ra phân tích, kể lể hay thanh minh lý giải gì nữa... (*) Cuộc thi do NXB Trẻ, Hội Nhà  văn TP.HCM và  báo Tuổi Trẻ tổ chức, nơi đã phát hiện ra Nguyên Hương, Nguyễn Ngọc Tư, Phan Việt...

(0) Bình luận
  • Nắng mơ trong biệt thự hoang
    Tôi bị nàng hút đi từ lần thấy hình đại diện Facebook trôi đến. Khoảnh khắc lúc nắng rây xuống những ngón tay thon cầm lọn tóc che nửa phần môi đỏ khiến cho bức selfie ấy đẹp huyền hoặc.
  • Nửa chân trời trong sương
    Làng tôi ven sông Yên, một nhánh sông quanh năm lững lờ chảy qua những bãi bồi ngập cỏ. Con đường đất dẫn vào làng uốn cong cong, bốn mùa nồng nàn hương hoa cỏ. Những buổi hoàng hôn, khi nắng đã dịu xuống phía cuối sông, đám hoa tím lại thẫm màu như có ai vừa rắc lên một lớp khói.
  • Bà phù thủy có cây vú sữa
    Chẳng hiểu vì sao tôi rất sợ khi thấy bà phù thủy nhà bên. Nhưng càng sợ lại càng tò mò, cứ muốn lén nhìn qua lỗ gạch để xem từng hành động của bà. Bà đang quét lá vú sữa, biết có ánh mắt đang theo dõi, liền ghé lại, làm tôi một pheng điếng hồn.
  • Những món quà của tạo hóa
    Tôi rất cô đơn, không có lấy một người bạn nào để gọi là thân. Vì không giỏi giao tiếp hay vì không tìm được người nào đủ tin tưởng để mở lòng mình ra, tôi không biết nữa, chỉ thấy mỗi khi lòng đầy lên là lại ước mình được rủ rỉ cùng Dung.
  • Lời hẹn mùa xuân
    Mùa đông năm nay đến sớm. Bầy chim én sửa soạn bay về phương Nam tránh rét khi hơi sương giá bắt đầu vương trên từng nhành lá. Én Nhỏ quàng lên cổ chiếc khăn cỏ mềm ấm áp, bịn rịn chia tay một mầm xanh bé xíu đang nép mình trên cành khẳng khiu. "Hẹn gặp lại cậu khi mùa xuân đến", Én Nhỏ vẫy vẫy đôi cánh.
  • Lời thì thầm mùa xuân
    Chiều muộn, Vân bước ra cầu thang dẫn xuống tầng một, thấy căn phòng nhỏ của nhà thơ Phan Đạt nằm phía cuối hàng lang vẫn còn sáng đèn. Trong phòng ông đang có khách, Vân chỉ định ghé vào chào ông trước khi về nhưng ông đã nhanh nhẹn lấy thêm một chiếc chén, rót nước mời: “Chị vào uống trà đã”.
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Hồi ức “Những ô cửa gió lộng” - Khi tình yêu ở lại
    Tưởng niệm 38 năm ngày mất của gia đình nhà viết kịch Lưu Quang Vũ, nhà thơ Xuân Quỳnh và con trai Lưu Quỳnh Thơ (29/8/1988 - 29/8/2026), sáng 29/8/2026, tại Hà Nội, NXB Kim Đồng tổ chức chương trình “Giới thiệu sách Những ô cửa gió lộng và giao lưu Xuân Quỳnh cùng tình yêu ở lại”. Chương trình có sự tham dự của tác giả Lưu Tuấn Anh, nhà báo Lưu Minh Vũ cùng các văn nghệ sĩ, độc giả yêu mến nhà thơ Xuân Quỳnh.
  • Bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội trong kỷ nguyên mới
    Để tạo lập cơ chế huy động hiệu quả nguồn lực xã hội tham gia bảo tồn, tôn tạo và phát huy giá trị di sản văn hóa Thăng Long - Hà Nội; HĐND Thành phố Hà Nội vừa ban hành Nghị quyết số 30/2026/NQ-HĐND quy định chính sách khuyến khích, hỗ trợ cá nhân, tổ chức cải tạo, bảo vệ khu vực có giá trị văn hóa, lịch sử, công trình kiến trúc có giá trị trên địa bàn Hà Nội (thực hiện điểm a, khoản 1 Điều 15 Luật Thủ đô 2026).
  • Hà Nội ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại
    Chiều 26/8, tại 61 Tràng Tiền, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Thông tin Triển lãm Hà Nội tổ chức ra mắt không gian nghệ thuật thủ công đương đại.
  • Khẳng định vị thế Thủ đô di sản và kết nối tương lai tại Hội chợ Du lịch Quốc tế ITE HCMC 2026
    Từ ngày 27 đến 29/8, đoàn công tác của Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch thành phố Hà Nội do Phó Giám đốc Trần Trung Hiếu làm trưởng đoàn cùng các đơn vị, doanh nghiệp của Thủ đô tham gia Hội chợ Du lịch quốc tế Thành phố Hồ Chí Minh năm 2026 (ITE HCMC 2026).
  • Triển lãm “Chủ tịch Hồ Chí Minh với những mốc lịch sử năm 1946”
    Hơn 250 tư liệu, hình ảnh và hiện vật quý đã khắc họa những dấu ấn lịch sử của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong năm 1946 với nhiều quyết sách có ý nghĩa quyết định đối với vận mệnh dân tộc.
Đừng bỏ lỡ
  • Long trọng nghi thức sân khấu hoá Lễ Truyền Lô thể hiện chủ trương "chiêu hiền đãi sĩ" dưới triều Nguyễn
    Ban Tổ chức Festival Huế công bố Sứ giả quảng bá di sản văn hoá và tuyên dương “Học sinh danh dự toàn trường” gắn với Lễ Truyền Lô tại Ngọ Môn Huế.
  • Hà Nội rực rỡ cờ hoa, tưng bừng không khí Quốc khánh 2/9
    Hướng tới đại lễ Quốc khánh 2/9, những ngày cuối tháng 8, khắp nẻo đường Thủ đô Hà Nội bừng sáng sắc đỏ cờ hoa rực rỡ, khơi dậy niềm tự hào dân tộc.
  • Khai mạc Triển lãm Mỹ thuật “Mây & Gió”
    Chiều 28/8, tại Nhà triển lãm Mỹ thuật, Hội Mỹ thuật Việt Nam tổ chức lễ khai mạc Triển lãm với chủ đề “Mây & Gió”, giới thiệu các tác phẩm của 10 họa sĩ từng tham dự Trại sáng tác hội họa tại Tam Đảo.
  • [Podcast] Truyện ngắn: Vòng xoáy yêu thương
    Thành ơi, bố về! Thằng bé lên ba, mũm mĩm trắng trẻo, xinh xắn như một nụ hồng, lẫm chẫm chạy ra đã thấy mẹ nó lọt trong vòng tay của bố...
  • "Rạng rỡ non sông Việt Nam" qua lăng kính nhiếp ảnh
    Sáng 28/8, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hà Nội phối hợp với Trung tâm Thông tin Triển lãm Hà Nội tổ chức triển lãm ảnh “Rạng rỡ non sông Việt Nam”, giới thiệu 130 tác phẩm giàu giá trị về lịch sử, văn hóa, đất nước và con người Việt Nam, góp phần lan tỏa niềm tự hào dân tộc, khơi dậy tình yêu quê hương, đất nước trong công chúng.
  • [Podcast] Khu tập thể - Nét văn hóa cộng đồng đặc trưng của Hà Nội
    Nhắc đến Hà Nội, người ta thường nghĩ đến những danh thắng lịch sử, hoặc những biểu tượng hiện đại về Thủ đô trong tương lai gần như đại lộ cảnh quanh sông Hồng, Khu đô thị thể thao quốc tế Hà Nội... Nhưng giữa sự đổi thay không ngừng ấy, vẫn còn đó những khu tập thể cũ – nơi lưu giữ những ký ức bình dị, thân thương in dấu một thời đã qua. Những bức tường vàng sậm màu, những vết sơn bong tróc… tại các khu tập thể cũ tạo nên một nét đẹp riêng, một khoảng lặng đầy hoài niệm giữa nhịp sống hối hả.
  • Từ không gian tín ngưỡng ở núi Ngọc Trản đến Di sản văn hóa Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”
    Từ một lễ hội tín ngưỡng truyền thống trong phạm vi điện Hòn Chén, sau đó phổ biến dần ra cộng đồng và trở thành Di sản văn hóa phi vật thể Quốc gia “Lễ hội điện Huệ Nam”.
  • [Podcast] Tản văn: Dịu dàng Hà Nội vào thu
    Phố trở mình giã từ mùa hạ. Tháng nghiêng mình nhẹ bước vào thu. Bàn chân muốn chùng chình nhịp bước. Gió se se chút lạnh giao mùa.
  • Nhạc sĩ Tuấn Phương: Lưu luyến những mảnh hồn quê
    Trong suốt cuộc đời sáng tác của mình, nhạc sĩ Tuấn Phương có khoảng 400 tác phẩm. Dù sáng tác ở đa dạng thể loại, nhưng khi nhắc đến ông, người yêu nhạc thường nhớ đến những ca khúc trữ tình như “Tình đất”, “Biển chiều”, “Bến sông xưa”, “Người ơi hãy về”… Có lẽ, điều gần gũi với người nghe hơn cả chính là những lời ca thủ thỉ về quê hương xứ sở, về nỗi nhọc nhằn của con người, về tình yêu đôi lứa. Tình đất và cũng là tình người, tình quê luôn thường trực trong các sáng tác của nhạc sĩ Tuấn Phương.
  • "Ký ức những năm tháng không quên" được tái hiện qua các tác phẩm mỹ thuật tiêu biểu
    Nhân dịp Quốc khánh 2/9, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam (số 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội) đã chính thức khai mạc triển lãm chuyên đề "Ký ức những năm tháng không quên". Triển lãm kéo dài từ nay đến ngày 08/9/2026, mở ra một hành trình trở về quá khứ qua góc nhìn mỹ thuật hiện đại.
Hoa hậu Nguyễn Thu Thủy: Viết văn hay kinh doanh đửu cô độc
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO