Chuyện tình đẫm nước mắt của lão nông Trần Hạnh

VTC| 27/04/2010 09:51

(NHN) Lão nông Trần Hạnh ít khi buồn lắm. Có chăng, đó là  khoảng thời gian ít ửi lúc trời nhập nhẹm tối. Trong ánh chiửu nhá nhem, thấy vợ nằm co quắp, yên lặng trên gường, ông thấy xót xa vô cùng.

Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, nếm trải mọi nhọc nhằn, gian khó ở đời, nghệ sử¹ Trần Hạnh giử đây an lòng với tất cả những gì mà  số phận đã nghiệt ngã dà nh cho ông: một căn nhử, một người vợ liệt giường 9 năm và  đứa con trai hơn bốn chục tuổi đầu ngây ngô.

Trần Hạnh của hiện tại 43 kg, thua xa hồi còn trẻ tới cả 20 kg.

Vợ Trần Hạnh vốn mắc bệnh cao huyết áp, rồi chuyển sang tai biến mạch máo não, bị bệnh viện trả vử, cứ thế nằm liệt gường đã 9 năm nay. Anh con trai sinh năm 1965, giử vẫn chưa có vợ con, cứ lẩn tha, lẩn thẩn, (theo lời ông là ) "lớn tồng ngồng mà  chả khác nà o đứa trẻ", không giúp bố mẹ được bất cứ việc gì. Ngược lại, Trần Hạnh lúc nà o cũng phải lo lắng, chăm sóc cho con.

82 tuổi, cuộc sống không một ngà y nghỉ ngơi trọn vẹn, nhưng lão nông nói, bây giử là  khoảng thời gian vui nhất với ông. Thế là  trải qua bao nhiêu năm lấy nhau, không có chuyện gì lớn xảy ra với cuộc sống vợ chồng tôi. Ngà y trước, bà  ấy còn khoẻ mạnh, vui đùa, dạy dỗ con cái, giử nằm yên đó, không suy nghĩ, không vướng bận. Аôi khi, trong đau khổ, người ta cũng tìm được hạnh phúc cho mình, Trần Hạnh bộc bạch.

Hửi tại sao ông có thể vui vẻ với cuộc sống như thế, Trần Hạnh đáp, nếu cứ ngồi ân hận cuộc đời, cay cú với xã hội, sẽ sớm chết vì mệt mửi. à”ng quan niệm, trong cuộc sống, mọi thứ diễn ra đửu rất bình thường: người sướng người khổ, kẻ ốm yếu, người khoẻ mạnh là  lẽ đương nhiên, giống như mặt trời mọc xong thì lặn vậy.

Lão nông Trần Hạnh ít khi buồn lắm. Có chăng, đó là  khoảng thời gian ít ửi lúc trời nhập nhẹm tối. Trong ánh chiửu nhá nhem, thấy vợ nằm co quắp, yên lặng trên gường, ông thấy xót xa vô cùng. Nhiửu đêm trở trời, Trần Hạnh nằm trằn trọc, lo lắng liệu vợ có ngủ ngon giấc? Thế là  ông nằm đấy, nhưng mắt cứ mở thao láo, thức cùng đêm dà i. Trần Hạnh của hiện tại 43 kg, thua hồi còn trẻ tới cả 20 kg. Nhưng trên khuôn mặt khắc khổ lúc nà o cũng nở nụ cười tươi roi rói. à”ng phấn khởi vì được trời phú cho sức khoẻ, để hôm nà o cũng vậy, dậy sớm từ 5-6h sáng, quét tước nhà  cử­a, thu dọn chăn mà n, vệ sinh và  nấu ăn sáng cho vợ, con trai.

Hướng tâm tư vử mấy chục năm trước, ông chia sẻ vử câu chuyện tình lãng mạn của mình. Ngà y đó, Trần Hạnh mới 23 tuổi, đang tham gia là m tuyến đường sắt Hà  Nội- Là o Cai tận Là o Cai, thì nhận tin báo mẹ ở nhà  sắp mất. Аược lãnh đạo ký quyết định cho nghỉ 3 hôm, ông cuống cuồng trở vử Hà  Nội ngay lập tức.  Ấy vậy mà , vử tới nhà  mới biết đó là  tin vịt. Cả gia đình lập mưu lừa ông vử nhà , ép cưới vợ. Và , trong vửn vẹn 3 ngà y nghỉ đó, ông lập gia đình.

Vợ Trần Hạnh sống ở số nhà  24, còn gia đình ông ở số nhà  50, cùng ngõ Phát Lộc (Hà ng Bạc, Hà  Nội). Hai bên gia đình biết nhau từ lâu, nhưng ông không hử biết nhiửu vử cô gái sẽ là m vợ mình. Mọi chuyện cưới xin đửu được bà  nội sắp xếp.

Trần Hạnh kể: Lúc đó, lệnh bà  nội là  to nhất trong gia đình, nên ai cũng phải nghe theo. Việc bị bà  nội gọi vử lấy vợ là m tôi quá bất ngử, nên cãi lại là : cháu có biết gì vử cô ấy đâu mà  bắt lấy? Bà  nội quát: mà y không lấy nó thì lấy ai? Tôi lấy lý do là  đang bận là m đường sắt, chỉ được nghỉ có 3 ngà y, sợ không kịp chuẩn bị, thì bà  nội nói rằng ở nhà  lo hết mọi thứ rồi, chỉ đợi vử là  cưới: "Cưới xong rồi, đi đâu thì đi.

Chuyện cưới xin được an bà i trước, Trần Hạnh không còn lý do nà o cãi lại, đà nh chịu cưới. à”ng vử hôm trước, hôn lễ được tổ chức ngay hôm sau. Tân hôn được đúng một hôm, lại ngược lên Là o Cai là m việc.

Hoà n thà nh công việc tại công trường Là o Cai, Trần Hạnh được điửu vử công trường Thanh Hoá là m cầu Hà m Rồng. Là m việc được một thời gian thì bị ngã nước, ốm yếu quá, nên xin vử nhà . Lúc đó, ông mới có thời gian gần vợ con. Аể có thêm thu nhập cho gia đình, Trần Hạnh học đóng già y thủ công. Ngà y đi là m, tối tham gia sinh hoạt văn nghệ ở Câu lạc bộ Thanh niên (của Thà nh đoà n Hà  Nội)...

Trở lại thực tại, sau bao thăng trầm, vất vả, cuộc sống vẫn tử ra nghiệt ngã với lão nông 82 tuổi. Hằng ngà y, ông vẫn phải lo toan kinh tế gia đình, vẫn phải chăm sóc người vợ liệt gường và  đứa con trai ngây ngô 45 tuổi.

Nói vử tương lại, lão nông Trần Hạnh không giấu được cảm xúc: Có nhiửu người, khi cuộc sống quá khổ ải, họ muốn tự giải thoát mình. Nhiửu lúc tôi muốn được như thế, nhưng lại không thể. Tôi sợ chết, bởi lo, nếu không may đi trước vợ, bà  ấy sẽ ra sao? thằng con trai sẽ thế nà o? Thực ra, chuyện hậu sự đã được tôi bà n bạc rất kử¹ với 7 đứa con từ lâu rồi. Mọi chuyện đã được an bà i. Nhưng, từ sâu thẳm trong trái tim, tôi vẫn lo....

Trần Hạnh vô cùng hãnh diện và  tự hà o vử người con dâu thứ 2. Nhắc đến cô, niửm vui của ông lộ rõ từ ánh mắt, đến nụ cười trên khuôn mặt nhăn nheo, hằn vết thời gian. Trần Hạnh tâm sự, từ khi lớn lên, biết là m người đến hiểu mọi lẽ đời tới nay, mới thấy có một cô con dâu tốt như thế. Аúng là  gia đình ông tạo phúc, đời ông được hưởng.

Một tháng có 30 ngà y, thì đửu đặn ngà y  4 lần, cô con dâu sang giúp bố chồng chăm sóc, vệ sinh cho mẹ. Vì vậy, Trần Hạnh rất yên tâm mỗi khi phải đi là m phim xa nhà  dà i ngà y. Cô con dâu tên Hồng, bán hà ng tạp hoá gần nhà  bố chồng, nên cứ có thời gian rảnh rỗi là  chạy sang đỡ dần ông đủ thứ.

Аể cảm ơn sự chân thà nh đó, mỗi sáng, Trần Hạnh vẫn thường cườ¡i con xe 82, đi một mạch từ Trần Quý Cáp lên Hà ng Bông lấy hà ng cho con dâu, lúc và i đôi dép, khi thì chục cái túi. Khi đi mua hà ng, có người nhận ra lão nông Trần Hạnh vẫn thường xuất hiện trên tivi. Họ hửi, vì sao ông không đi đóng phim mà  lại đi buôn, Trần Hạnh không nói, ông kéo chiếc mũ chùm kín mặt. Thế mà  họ không buông tha, cứ sấn tới, lật mũ ra. Không biết là m thế nà o, Trần Hạnh cười xoà . Mọi người cũng cười, và  không ai chọc ông nữa.

(0) Bình luận
Nổi bật Tạp chí Người Hà Nội
  • Nâng cao hiệu quả triển khai cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật ở Việt Nam
    Việc thực hiện cơ chế tự chủ tại các đơn vị nghệ thuật công lập đang đặt ra nhiều vấn đề cả về lý luận và thực tiễn. Tại hội thảo khoa học “Nghiên cứu cơ chế tự chủ của các đoàn nghệ thuật” do Viện Văn hóa, Nghệ thuật, Thể thao và Du lịch Việt Nam tổ chức mới đây, bên cạnh việc nhìn nhận lại thực trạng, các ý kiến, tham luận cũng đã đề xuất nhiều giải pháp nhằm gỡ nút thắt cho việc thực hiện cơ chế tự chủ hiện nay của các đoàn nghệ thuật.
  • Ra mắt Tủ sách Thanh niên: Những trang sách chắp cánh khát vọng tuổi trẻ
    Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh (26/3/1931 - 26/3/2026), hướng tới Đại hội Đoàn toàn quốc lần thứ XIII, NXB Kim Đồng ra mắt Tủ sách Thanh niên nhằm góp phần lan tỏa văn hóa đọc và bồi đắp lý tưởng sống cho thế hệ trẻ.
  • “Bệ phóng” để Hà Nội phát triển nhanh, bền vững
    Luật Thủ đô 2024 (Luật số 39/2024/QH15) với 7 Chương, 54 Điều, sau 1 năm triển khai, đến nay đã có 5 Điều bị bãi bỏ toàn bộ, 10 Điều bị bãi bỏ một phần, sửa đổi, bổ sung về nội dung. Các Điều trong Luật đang có hiệu lực cũng có nhiều nội dung không còn là cơ chế đặc thù, vượt trội, do các luật, nghị quyết ban hành sau đã kế thừa đưa vào thành các quy định áp dụng chung, thậm chí một số nội dung có quy định thuận lợi hơn so với Luật Thủ đô 2024…
  • Đẩy mạnh phát triển làng nghề, cụm công nghiệp gắn với quy hoạch Thủ đô
    Văn phòng UBND Thành phố đã ban hành Thông báo số 182/TB-VP ngày 16/3/2026 về kết luận của Chủ tịch UBND Thành phố tại cuộc họp nghe báo cáo tổng quan công tác phát triển làng nghề, cụm công nghiệp trên địa bàn Thành phố.
  • Khi văn hóa thiện nguyện trở thành nền tảng gắn kết nội bộ
    Bên cạnh những hoạt động hướng ra cộng đồng, nhiều doanh nghiệp đang lựa chọn xây dựng văn hóa thiện nguyện từ bên trong tổ chức. Khi trách nhiệm xã hội được nuôi dưỡng bằng sự tham gia tự nguyện của CBNV, giá trị tạo ra không dừng ở tác động bên ngoài mà còn trở thành nền tảng gắn kết bền vững cho chính doanh nghiệp.
Đừng bỏ lỡ
Chuyện tình đẫm nước mắt của lão nông Trần Hạnh
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO