Men theo con đường vào thôn 3, xã Đăk Cấm, Tp Kon Tum, sâu trong con hẻm nhỏ là hình ảnh một ngôi nhà nhỏ, sạch sẽ, khang trang với những đồ dùng thô sơ cùng với bầu không khí bình yên, thân thương đến lạ của đôi vợ chồng khuyết tật trẻ tuổi. Đó là anh Thái Trần Đăng, vợ là chị Trần Thị Chanh, cùng sinh năm 1990. Nhìn cặp vợ chồng trẻ bên nhau lướt qua những tán cây xanh trên những con đường vòng quanh bên những quán cà phê, quán nhậu hay quán phở, ít ai biết rằng họ đã phải vượt qua những thử thách để đến với bến đỗ hạnh phúc. Anh Đăng lớn lên với đôi chân tật nguyền do chứng teo cơ từ lúc mới sinh ra, chị Chanh kém may khi sinh ra với một cơ thể lùn bẩm sinh, dị dạng. Từ đó cuộc sống xung quanh họ cũng ít dần những gam màu sáng.

Vợ chồng anh Đăng hằng ngày bán vé số trên chiếc xe lăn
Được biết, gia đình anh Đăng có 5 anh chị em, bố mẹ làm nghề thợ hồ, kèm làm nông. Anh sinh ra đã bị tật teo cơ, cha mẹ anh đã bỏ biết bao tiền của chữa chạy nhưng thân thể anh vẫn không chút hồi phục. Lên lớp Bảy anh phải nghỉ học do gia đình anh tin theo lời hứa của một đoàn từ thiện đi theo ra Hà Nội họ sẽ chu cấp học hành và dạy nghề phổ thông nhưng rồi ước mơ cũng không thành, anh trở về 1 năm sau đó, bạn bè cùng trang lứa đã lên lớp, anh mặc cảm nên nghỉ học luôn. Từ khi rời ghế nhà trường, anh khập khiễng phụ mẹ việc nhà, sau đó, anh lại tiếp tục theo đoàn từ thiện khác đi hát cho chương trình “Trái tim cho em” tại các tỉnh thành: Thanh Hóa, Ninh Bình, Hà Nội... Đến năm 26 tuổi anh đã gặp được một nửa của đời mình trong tốp hát là chị Trần Thị Chanh (quê Ninh Bình, bị chứng lùn bẩm sinh, yếu ớt) và hai người đã nên duyên chồng vợ.
Khi quyết định đến với nhau, anh chị đã gặp không ít trở ngại, bởi sự ngăn cản từ hai bên gia đình. Không một ai chấp thuận, do họ quá thương con, sợ sẽ không thể tự kiếm sống, rồi lỡ sinh con ra cũng không được lành lặn như những đứa trẻ bình thường khác. Nhưng cặp đôi đã không từ bỏ ý định và vẫn vượt hàng trăm cây số để được gặp nhau. Hành trình với 2 năm trời chinh phục gia đình nhưng rồi đáp lại vẫn là những cái lắc đầu. Cuối cùng, anh đã quyết định tự đi ra Bắc hỏi vợ, khi trong tay không tiền, không chút sính lễ. Anh chia sẻ: “Giống như một luồng sinh khí khi tôi trông thấy cô ấy. Hình ảnh nhỏ bé đến tội nghiệp với giọng nói dễ nghe, tính tình cởi mở đã làm tôi yêu cô ấy rất nhiều. Chúng tôi đến với nhau không phải như mọi người nghĩ là thương hại nhau mà đó là tình yêu đích thực”.
Rước dâu trên chiếc xe lăn, anh “dắt” vợ về trong sự ngỡ ngàng của gia đình và họ hàng, làng xóm. Sau ngày cưới, anh chị sống với nhau rất hạnh phúc, đầm ấm, họ bỏ qua tất cả những lời đàm tiếu và dị nghị của người đời. Tất cả mọi thành viên trong gia đình anh Đăng đều được người con dâu nhỏ bé cảm hóa bởi bản tính hiền lành, chịu thương, chịu khó của chị. Điều đó càng giúp cho họ có thêm động lực và niềm tin. Một năm sau, hai vợ chồng đã đón thành viên mới là 1 cậu con trai kháu khỉnh, khôi ngô, bé Thái Trần Khôi Nguyên, sinh năm 2012.
Lúc bé lên 2 tuổi, vợ chồng anh quyết định sắm chiếc xe lăn cùng đi bán vé số. Với anh, công việc này có lẽ là phù hợp với tình trạng sức khỏe của vợ chồng anh. Với khoản thu nhập bình quân khoảng 100.000 đồng/ngày đủ để vợ chồng trang trải với cuộc sống vốn đã eo hẹp của mình. Anh tâm sự: “Nghèo tôi không sợ, tôi sợ nhất là những cơn đau khi trái gió trở trời. Cứ vào những ngày giao mùa những cơ thể không lành lặn như chúng tôi còn nhạy cảm hơn là dự báo thời tiết. Ê ẩm khắp mình mẩy, nhức buốt các khớp, nhưng vì con, vợ, gia đình tôi vẫn quyết tâm tự đứng dậy và đi bán dù nắng hay mưa để mưu sinh”.
Anh không muốn tạo thêm gánh nặng cho cha mẹ, anh muốn tự lập để khẳng định chính mình “tàn nhưng không phế”. Khi ra riêng, cuộc sống cực kì khó khăn, cơm áo, gạo tiền ngày càng đè nặng lên đôi vai vốn dĩ còm cõi, yếu ớt của đôi vợ chồng anh. Nhiều lúc anh tưởng chừng như không thể vực dậy, vợ vốn ốm yếu nay trông vợ ngày một tái nhợt, xanh xao làm cho anh không thể kìm nỗi lòng bởi cảnh nước mắt chan cơm! Thế nhưng, tất cả đã qua đi khi trong túp lều nhỏ có sẵn “2 trái tim vàng”. Họ đã tự động viên nhau vươn lên, trao cho nhau những tình cảm đặc biệt, tình yêu sắt đá. Vì vậy, bà con làng xóm, ai cũng yêu mến vợ chồng anh. Năm 2016, anh đã được sự hỗ trợ của Ngân hàng ViettinBank với số tiền là 30.000.000 đồng (ba mươi triệu đồng chẵn) cùng với sự giúp sức, góp công của hàng xóm, anh chị em, vợ chồng anh đã có một ngôi nhà nhỏ, ấm cúng che nắng, che mưa và cùng nhau nuôi nấng, dạy dỗ con cái.
Bà Võ Thị Lý - Chủ tịch UBND xã Đăk Cấm cho biết: “Đây là một trong số những cặp vợ chồng có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn trong địa bàn xã. Bản thân tôi cũng thấy rõ được sự nỗ lực, chịu khó và đặc biệt là yêu thương nhau của đôi vợ chồng cháu Đăng. Hi vọng rằng, các cháu sẽ gặp nhiều may mắn trong cuộc sống và mãi hạnh phúc để trở thành tấm gương sáng cho mọi người học tập và noi theo”.
Hạnh phúc tròn đầy trong ngôi nhà nhỏ

Gia đình nhỏ ngập tràn hạnh phúc của vợ chồng anh Thái Trần Đăng, chị Trần Thị Chanh
Sau những giờ làm việc vất vả, căn nhà nhỏ rộng khoảng chừng 100m2 nằm trong con ngõ nhỏ tại thôn 3 - Đăk Cấm lại rộn rã tiếng cười, tiếng bi bô, tiếng đọc chữ cái trầm trồ của cậu bé 5 tuổi. Hạnh phúc của cặp vợ chồng trẻ như được nhân đôi khi cậu con trai năm nay tròn 5 tuổi, khôi ngô, khỏe mạnh và rất thông minh. “Khôi Nguyên là động lực, là nguồn sống, mầm dưỡng của vợ chồng tôi. Bé rất thông minh, nhanh nhẹn, nhỏ nhưng rất hiểu chuyện. Những ngày mang bầu, mặc dù luôn được chồng cạnh bên động viên, săn sóc nhưng trong tôi vẫn không khỏi lo lắng vì sợ làm khổ con do dị tật của chính cha mẹ nó để lại. Nhưng khi đến ngày sinh nở, nhìn thấy con trai lành lặn, khôi ngô mà tôi hạnh phúc đến khóc không thành tiếng”, chị Chanh chia sẻ. Không chỉ là cô bán vé số chăm chỉ, vui vẻ, chị Chanh còn là người vợ đảm đang. Trong căn nhà nhỏ, chị nhanh nhẹn lau dọn việc nhà, chuẩn bị cho gia đình những bữa cơm tươm tất. Nhờ sự đồng cảm và gắn bó đó, bữa cơm gia đình của anh chị dù đạm bạc mà vẫn ấm áp tình yêu thương.
Khi được hỏi về chuyện tình cảm vợ chồng, anh Đăng tươi cười, mãn nguyện: “Tôi rất cảm ơn trời phật đã cho tôi được gặp Chanh, cho tôi được sống trong những giây phút hạnh phúc mà tưởng chừng như không thể. Tôi luôn tạo nguồn vui, sự thích thú cho cô ấy, bởi tôi rất hiểu cuộc sống xa quê lại phải chịu sự tật nguyền bất hạnh của vợ. Đặc biệt là chúng tôi đã có với nhau giọt máu chung. Với tôi, đó là hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời”.
Thật vậy, hạnh phúc luôn bắt nguồn từ những điều giản đơn. Chính những mảnh ghép cuộc đời đã đan chêm cho họ thành một khối yêu thương đong đầy, để họ được gửi trọn tình thương yêu, sự vỗ về trong cuộc đời của mỗi con người khuyết tật. Vợ chồng anh Đăng quả là những bông hoa thắm, ngát hương trong khu vườn hạnh phúc; là sức mạnh, là nguồn động lực, là điểm tựa giúp người khuyết tật phát huy nội lực, khẳng định giá trị bản thân, đóng góp cho gia đình, xã hội. Là tấm gương sáng cho các cặp vợ chồng trẻ học tập và giữ mãi ngọn lửa hạnh phúc viên mãn trong ngôi nhà nhỏ của mình.