Chiửu 31/3, tức 9 ngà y sau khi xảy ra vụ việc, tại khoa Phửng - Chỉnh hình, Bệnh viện Nhi Đồng 1, TP HCM, dù đã qua cơn nguy kịch song toà n thân bé Ngô Thị Bé Hiệp vẫn trắng toát bông băng do bửng nặng. Trên gương mặt cháy đen, chiếc mũi bé gần như bị tiêu hủy, chỉ có đôi mắt đen nháy thì vẫn chớp chớp mở to mỗi khi có người đến thăm.
Trao đổi với PV, người bố nói không bao giử quên cảnh tượng kinh hoà ng của ngà y hôm ấy, khi nhìn thấy đứa con gái nhử chạy trong tình trạng đen như than, nhiửu nơi trên cơ thể vẫn còn khét mùi cháy.
Bé Hiệp đang điửu trị tại Bệnh viện Nhi Đồng 1
"Trử tay vử phía ngọn khói trên cánh đồng phía xa, cháu vừa khóc vừa nói mình bị cháy trong đống rơm. Rồi giải thích thêm và i câu nữa là cháu ngất đi", anh Tâm cho biết.
Trong cơn hoảng loạn, Hiệp cho bố biết khi em đi từ nhà người cô vử, ngang qua ruộng ông hà ng xóm, ông ấy bảo ghé chơi rồi sau đó ôm lấy em. Hiệp vùng vẫy nên bị ông bế quăng vô đống rơm đang cháy. Cũng trong lời kể với bố, cô bé cho biết, sau khi bị ném và o lửa, em cố thoát chạy ra nhưng người đà n ông ôm lại và ném tiếp và o lửa lần nữa.
Hay tin, người bác của Hiệp tìm đến ông hà ng xóm ấy để hửi chuyện. Tuy nhiên ông nà y phủ nhận sự việc và khẳng định không nhìn thấy ai khi đốt rơm trên ruộng của mình. Hiện công an huyện Tân Hưng tiến hà nh điửu tra vụ việc.
Bé Hiệp được gia đình lập tức đưa đi bệnh viện từ tuyến xã đến tỉnh rồi lên Sà i Gòn và đang trải qua những ngà y thập tử nhất sinh. Ngồi bẹp ngoà i hà nh lang Bệnh viện Nhi đồng 1, gương mặt xanh xao hốc hác, chị Võ Thị Cúc, mẹ bé Hiệp nước mắt đầm đìa, cứ ngất đi mỗi khi và o phòng thăm con. Sợ người mẹ lên cơn đau tim, từ khi bé gặp nạn, người chị dâu đã không cho chị Cúc và o nhìn mặt Hiệp mà buộc phải ngồi ở ngoà i.
"Ngoà i mảnh ruộng nhử trồng lúa, hai vợ chồng em tôi phải đi là m thuê là m mướn để nuôi năm đứa con trong đó có bốn đứa đến trường. Được cái mấy đứa nhử đửu ngoan. Thấy em bị nạn, cô chị học lớp 8 đòi nghỉ học phụ cha. Cả nhà khuyên trở lại trường nhưng mấy ngà y nay nó vẫn chưa chịu", mợ của Hiệp cho biết.
Nằm trên giường bệnh, nghe loáng thoáng lời mợ nói, như quên đi đôi tay đang bị cột và o thà nh giường, Hiệp giật giật cánh tay khe khẽ: "Mợ gọi điện nói chị Hai đi học lại dùm con. Con không muốn Hai bử học vì con. Nói với chị ấy, bé Hiệp sẽ sớm vử với chị và mấy em".
Nói chuyện với mợ xong, Hiệp đưa ánh mắt vử phía khách, rồi tiếp: "Con đau lắm, nhưng khi ra ngoà i nếu có gặp mẹ con, chú nhớ nói với mẹ là con đã khửe nhiửu rồi. Mẹ con bị bệnh tim nên dễ xỉu lắm. Chú nhớ dùm con nha chú. Con cám ơn chú".
Nhìn đôi môi bị cháy héo của bé Hiệp, những người có mặt trong phòng cấp cứu thuộc khoa Phửng lặng thinh nhìn nhau. Nhiửu người khẽ gật đầu như thể hứa giữ lời với bé mà nước mắt lưng tròng.
Theo Điửu dườ¡ng trưởng Phạm Thị Hoà ng Oanh, phòng cấp cứu khoa phửng Bệnh viện Nhi Đồng 1, Hiệp bị bửng nặng nhất ở mặt, tay và toà n thân, với tỷ lệ khoảng 47,5%. Cũng theo bà Oanh, sau khi xuất viện, gương mặt của bé gái sẽ bị biến dạng do các vết bửng sâu.