Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Những con phố nhớ tên tôi trước kỳ thi cuối cấp

Nguyễn Lê Ngọc Hằng Nga 05/05/2026 16:40

Năm lớp 12, tôi bắt đầu gắn bó với Hà Nội theo một cách rất khác. Không còn là những chuyến đi chơi ngắn ngày cùng gia đình, không chỉ là phố phường nhìn qua cửa kính xe buýt, Hà Nội bước vào cuộc sống của tôi bằng những buổi sáng vội vàng đến trường, những chiều tan học muộn và cả những tối ôn bài đến mỏi mắt.

mua-thu-ha-noi-1024x1024.jpg
Ảnh minh họa: Hien Mai

Ở độ tuổi ấy, tôi chưa đủ lớn để gọi mình là người trưởng thành, nhưng cũng không còn là một đứa trẻ. Hà Nội, với những con phố quen dần theo thời gian, đã chứng kiến tôi lớn lên trong những tháng ngày nhiều áp lực nhất của tuổi học trò. Phố, người và những kỉ niệm cứ thế đan vào nhau, lặng lẽ nhưng rất sâu.

Con phố tôi đi qua nhiều nhất là con phố dẫn từ nhà đến trường. Mỗi sáng, tôi rời nhà khi Hà Nội còn hơi se lạnh, đường chưa quá đông. Hàng cây hai bên phố im lìm, lá rơi lác đác trên vỉa hè. Tôi đạp xe chậm, balo nặng trĩu sách vở, trong đầu lặp đi lặp lại những công thức và bài văn còn dang dở.

Có những buổi sáng tôi đi muộn, phố đã đông nghịt xe cộ. Tiếng còi xe, tiếng người gọi nhau hòa lẫn. Tôi len lỏi giữa dòng người, vừa đi vừa lo lắng sợ trễ giờ. Phố phường Hà Nội lúc ấy không dịu dàng, nhưng rất thật. Nó dạy tôi cách nhanh nhẹn, cách quan sát và cả cách bình tĩnh giữa hỗn loạn.

Gần cổng trường tôi có một quán xôi nhỏ. Cô bán xôi không hỏi nhiều, chỉ nhìn tôi rồi múc phần quen thuộc. “Hôm nay học sớm à?” – cô hỏi trong lúc gói xôi. Tôi gật đầu. Cuộc trò chuyện chỉ vài câu, nhưng đều đặn mỗi sáng. Giữa áp lực học hành, những câu hỏi giản dị ấy khiến tôi thấy mình không hoàn toàn đơn độc.

Buổi trưa tan học, tôi thường đi bộ chậm về nhà. Nắng Hà Nội không gắt nhưng dai, trải dài trên mặt đường. Tôi thấy những cô chú lao công quét rác, những bác xe ôm ngồi nghỉ bên gốc cây, những hàng quán mở cửa đón khách. Phố phường hiện ra rất đời, không màu mè, không được sắp xếp để đẹp, nhưng lại mang cảm giác gần gũi.

Có những chiều tan học muộn, tôi ngồi lại trường học thêm. Khi bước ra cổng, phố đã lên đèn. Ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường, phản chiếu những vệt sáng dài. Tôi đứng chờ xe buýt, trong tay là tập đề còn chưa làm xong. Bên cạnh tôi là đủ mọi người: học sinh như tôi, người đi làm, người bán hàng rong. Không ai nói chuyện, nhưng tôi cảm thấy mình là một phần của phố.

Một lần, trời mưa rất to. Tôi trú dưới mái hiên của một ngôi nhà ven đường. Chủ nhà là một bà cụ, thấy tôi ướt liền bảo vào đứng trong. Bà không hỏi tôi là ai, học ở đâu, chỉ đưa tôi một chiếc khăn cũ. Khi mưa ngớt, tôi trả khăn, cúi đầu chào. Bà cười nhẹ. Khoảnh khắc ấy rất ngắn, nhưng tôi nhớ mãi. Con người Hà Nội đôi khi không nói nhiều, nhưng sự tử tế thì rất rõ ràng.

Năm lớp 12, tôi học nhiều hơn, mệt nhiều hơn và cũng nhạy cảm hơn. Có những ngày tôi đạp xe trên phố mà nước mắt tự rơi, không vì chuyện gì cụ thể, chỉ vì áp lực thi cử chồng chất. Phố phường Hà Nội không an ủi tôi bằng lời nói, nhưng bằng sự quen thuộc. Những con đường cũ, những gương mặt quen khiến tôi cảm thấy an toàn.

Dần dần, tôi nhận ra phố nhớ tôi theo cách riêng. Quán nước mía biết tôi hay ngồi ghế trong góc. Cô bán bánh mì biết tôi thích ít tương. Chú bảo vệ trường nhắc tôi khóa xe cẩn thận. Những điều nhỏ ấy, trong những tháng ngày cuối cấp đầy lo âu, lại trở thành điểm tựa tinh thần.

Khi năm học lớp 12 dần khép lại, tôi nhận ra Hà Nội đã âm thầm lưu giữ rất nhiều kỉ niệm của tôi. Không phải những điều lớn lao, mà là những buổi sáng vội vã, những chiều tan học muộn, những lần trú mưa bên hè phố và những con người tôi chỉ gặp thoáng qua.

Phố phường Hà Nội không ồn ào trong cảm xúc, nhưng đủ sâu để một nữ sinh cuối cấp nhớ mãi. Ở nơi đó, tôi học cách đối diện với áp lực, học cách mạnh mẽ hơn và học cách trân trọng những điều bình dị.

Sau này, khi không còn là học sinh lớp 12, có thể tôi sẽ đi qua những con phố ấy với một tâm thế khác. Nhưng tôi tin rằng, Hà Nội của những ngày cuối cấp – với phố, với người, với những kỉ niệm rất thật – sẽ luôn là một phần không thể quên trong tuổi trẻ của tôi./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Lê Ngọc Hằng Nga. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Nguyễn Lê Ngọc Hằng Nga