Cuộc thi viết Hà Nội & Tôi

Hà Nội - Nơi một buổi sáng khiến tôi muốn ở lại

Nguyễn Thành Hiếu 14:11 20/04/2026

Tôi không sinh ra ở Hà Nội. Với tôi, Hà Nội ban đầu chỉ là cái tên xuất hiện trong sách giáo khoa, trong những bài văn mẫu với “mùa thu dịu dàng”, “hồ Gươm xanh biếc” hay “phố cổ rêu phong”. Tôi từng nghĩ, Hà Nội chắc cũng giống những thành phố khác: đông người, nhiều xe, vội vã và có phần xa cách. Nhưng rồi, chỉ trong một buổi sáng rất bình thường, Hà Nội đã khiến tôi thay đổi suy nghĩ ấy.

mua-thu-ha-noi-8-1-.jpeg
Tôi đến Hà Nội vào một ngày cuối thu. Trời không nắng gắt, cũng không mưa, chỉ là cái se lạnh rất nhẹ, đủ để người ta muốn khoác thêm một chiếc áo mỏng... (Ảnh: Internet)

Đó là buổi sáng đầu tiên tôi tự mình bước ra phố Hà Nội, không lịch trình, không mục tiêu rõ ràng, chỉ có một cảm giác lạ lẫm pha chút tò mò. Tôi không ngờ rằng, chính buổi sáng hôm ấy lại trở thành một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi, mỗi khi nghĩ đến Hà Nội.

Tôi đến Hà Nội vào một ngày cuối thu. Trời không nắng gắt, cũng không mưa, chỉ là cái se lạnh rất nhẹ, đủ để người ta muốn khoác thêm một chiếc áo mỏng. Sáng hôm đó, tôi dậy sớm hơn thường lệ. Ngoài cửa sổ, ánh nắng nhạt trải xuống con phố nhỏ, không chói chang mà dịu dàng đến lạ.

Tôi bước ra đường khi Hà Nội còn chưa hoàn toàn thức giấc. Phố xá vẫn còn vương lại vẻ yên tĩnh hiếm hoi. Tiếng xe chưa nhiều, chỉ lác đác vài chiếc xe máy chạy chậm. Tôi nghe rõ tiếng chổi tre của cô lao công quét trên mặt đường, tiếng leng keng của xe bán hàng rong, và cả tiếng chim hót đâu đó trên những tán cây ven phố.

Tôi đi bộ, chậm rãi, như sợ rằng chỉ cần bước nhanh hơn một chút thôi thì khoảnh khắc này sẽ vụt mất. Hai bên đường, những hàng cây cao đứng im lặng, lá bắt đầu ngả vàng. Có chiếc lá khẽ rơi xuống trước mặt tôi, nhẹ đến mức gần như không có âm thanh. Tôi chợt nhận ra, Hà Nội không hề ồn ào như tôi vẫn nghĩ, ít nhất là vào khoảnh khắc này.

Ở một góc phố nhỏ, tôi dừng lại trước một quán phở. Quán không sang trọng, chỉ là vài bộ bàn ghế nhựa, một nồi nước dùng đang bốc khói nghi ngút. Mùi phở lan trong không khí, thơm và ấm. Tôi ngồi xuống, gọi một bát phở bò. Bà chủ quán nhìn tôi, mỉm cười và hỏi:

“Cháu ăn có hành không?”

Chỉ một câu hỏi đơn giản, nhưng cách bà nói chậm rãi, nhẹ nhàng khiến tôi thấy lòng mình dịu lại. Bát phở được đặt trước mặt, khói bay lên làm mờ cả mắt kính. Tôi cúi xuống, hít một hơi thật sâu. Vị ngọt của nước dùng, mùi thơm của hành lá, của thịt bò hòa quyện lại, không quá đậm đà nhưng đủ khiến người ta thấy ấm áp.

Xung quanh tôi, mọi người ăn phở trong im lặng. Có chú trung niên vừa ăn vừa đọc báo, có bác xe ôm vừa ăn vừa trò chuyện với bà chủ quán, giọng nói nhỏ nhưng thân quen. Không ai vội vàng. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, như thể buổi sáng ở Hà Nội vốn được sinh ra để người ta bắt đầu ngày mới một cách nhẹ nhàng như thế.

Ăn xong, tôi tiếp tục đi bộ. Tôi rẽ vào một con phố nhỏ, nơi những ngôi nhà cũ xếp sát nhau, tường đã bạc màu theo năm tháng. Trên ban công, có nhà phơi quần áo, có nhà treo vài chậu cây xanh. Tôi bắt gặp một bà cụ ngồi trước cửa, nhặt rau, dáng người gầy nhưng ánh mắt hiền hậu. Bà ngẩng lên nhìn tôi, gật đầu như một lời chào. Tôi cũng khẽ cúi đầu đáp lại, dù không quen biết.

Khoảnh khắc ấy khiến tôi bất ngờ. Ở một thành phố lớn, nơi tôi tưởng rằng ai cũng bận rộn và xa lạ, lại có những cái gật đầu giản dị đến thế. Không cần lời nói, không cần quen biết, chỉ là một sự thừa nhận nhẹ nhàng rằng: “Tôi thấy bạn ở đây.”

Tôi đi đến hồ. Mặt nước yên tĩnh, phản chiếu bầu trời trong xanh. Vài người lớn tuổi đang tập thể dục, vài bạn trẻ ngồi bên bờ hồ trò chuyện khẽ khàng. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi nước mát lạnh. Tôi ngồi xuống một băng ghế, nhìn mặt hồ và chợt thấy lòng mình bình yên đến lạ.

Lúc đó, tôi nhận ra Hà Nội không cần phải phô trương vẻ đẹp của mình. Hà Nội đẹp theo cách rất riêng, rất chậm. Đó là vẻ đẹp của những điều nhỏ bé: một bát phở buổi sáng, một chiếc lá rơi, một cái gật đầu của người xa lạ, một khoảng lặng giữa lòng thành phố.

Buổi sáng ấy trôi qua rất nhanh. Khi phố xá bắt đầu đông đúc hơn, khi tiếng xe cộ trở nên ồn ào, tôi đứng dậy và rời đi. Nhưng cảm giác mà Hà Nội mang lại thì không hề biến mất. Nó ở lại trong tôi, âm thầm nhưng bền bỉ.

Sau buổi sáng hôm đó, mỗi lần nghĩ về Hà Nội, tôi không còn nghĩ đến một thành phố đông đúc và xa cách nữa. Trong tôi, Hà Nội là buổi sáng se lạnh, là mùi phở nóng, là những con phố nhỏ yên tĩnh, là sự thân thiện đến từ những con người bình dị.

Có thể với nhiều người, đó chỉ là một buổi sáng rất bình thường. Nhưng với tôi, đó là kỷ niệm khiến Hà Nội trở nên gần gũi hơn bao giờ hết. Một kỷ niệm đủ để tôi hiểu rằng, có những nơi không cần phải sống quá lâu mới thấy yêu, chỉ cần một khoảnh khắc đúng lúc, đúng cảm xúc, là đã muốn ở lại rồi.

Và Hà Nội, với tôi, chính là nơi như thế./.

Tác phẩm tham dự cuộc thi viết "Hà Nội và tôi" của tác giả Nguyễn Thành Hiếu. Thông tin về cuộc thi xem tại đây.

Nguyễn Thành Hiếu