Trốn vợ đi chơi “ mỗi ông một kiểu
Tin tức - Ngày đăng : 09:22, 27/08/2009
Bạn bè vợ chồng Tùng vẫn truyửn nhau giai thoại lừa vợ đi chơi rất liửu của anh. Tùng vốn ham tụ tập bạn bè. Vì cả tuần trước đã nhậu triửn miên nên tuần đó, anh hứa ở nhà với vợ con, là m ông chồng chỉn chu. àc cái là và o ngà y giữa tuần, lũ bạn lại có cuộc họp hoà nh tráng, với sự có mặt của và i nhân vật đã lâu không xuất hiện. Xin phép vợ thì sợ căng thẳng, Tùng quyết định "tiửn trảm hậu tấu".
Mỗi ông một cách chuồn
Hôm đó, Tùng đi là m vử đúng giử, tắm gội rồi nhẩn nha chơi với con, chử vợ là m cơm. Chị Hạnh đang nấu nướng thì nghe chồng kêu TV nhiễu sóng, chắc tại ăng ten bị gió thổi xiêu. Để anh ra sửa cái ăng ten, Tùng nói rồi mở cửa ra ngoà i. Hạnh chẳng nghi ngử gì vì chồng vẫn mặc quần short. Nhưng trong túi quần đã có ví và chìa khoá xe, đủ để Tùng phóng ra chỗ hẹn. Cả hội chơi thâu đêm, sáng hôm sau Tùng đến thẳng công ty, thay bộ đồ để sẵn ở đấy và là m việc. Cuộc sửa ăng ten của anh mất trọn một ngà y đêm.
Còn để được phóng đi chơi với bạn, anh Phiến ở thị xã Bỉm Sơn, Thanh Hoá, phải mượn danh con. Em ơi, anh chở con đi dạo một lát cho nó mát. Chử em tí, em đi cùng cho vui. Thôi, đợi em tắm rửa giặt giũ xong thì có mà khuya, thằng bé ngủ mất, bố con anh đi đây. Thế là bố con chà o hửi rộn rã, ra khửi nhà . Hơn 10 giử đêm, thằng bé được đưa vử, nhưng người đưa vử là ... cô em vợ Phiến. Hoá ra anh chở con thẳng một lèo đến nhà mẹ vợ, bảo cô em: Dì trông cháu hộ anh phát, anh đột nhiên có việc gấp, rồi ba chân bốn cẳng chạy mất. Khuya, không thấy anh rể đến đón con, gọi điện không nhấc máy, cô em đà nh chở cháu vử. Còn bố cháu thì mãi 12h đêm mới vử.
Anh Sơn ở Cầu Giấy, Hà Nội, từng thoát khửi sự kiểm soát của vợ để đi bù khú với các đồng nghiệp bằng chiêu... đi chợ giúp nà ng. Đang suy tính không biết ra khửi nhà bằng cách nà o, nghe vợ kêu là quên mua thì là và ớt trong khi nồi canh cá đang nấu dở, Sơn nhanh nhảu: Để đấy, anh mua cho, có cần gì nữa thì kê ra luôn thể. Chị Liên vợ anh thấy chồng tốt đột xuất, tranh thủ đọc một loạt thứ cần mua. Chỉ 20 phút sau, những thứ chị cần đã có mặt đầy đủ, có điửu người mang vử không phải ông xã, mà bà bán hà ng ở chợ cóc gần nhà . Gọi điện cho chồng, chị nghe tiếng anh rối rít: Xin lỗi em, thằng Hưởng ở Vũng Tà u ra, chúng nó triệu tập gấp, anh không kịp xin phép nhưng vẫn cố hoà n thà nh nhiệm vụ chợ búa với em. Tức vì phải ăn cơm một mình nhưng chị Liên cũng tự an ủi: àt ra thì lão cũng gửi thì là với ớt vử.
Còn chị Hồng ở Kim Giang, Hà Nội tuy bực ông chồng lừa vợ đi chơi nhưng không trách được bởi chính chị giục anh đi. Chiêu nà y của anh Lương, chồng chị, thực ra là bắt chước nguyên xi mẩu chuyện cười trên mạng, nhưng vẫn qua mặt được bà xã. Tối đó, vợ đang lau nhà , chồng đang hướng dẫn con học bà i thì anh bạn là m cùng công ty xuất hiện, mặt mũi khó đăm đăm, bảo Lương: Đến nhà thằng Linh ngay, nó đang cần mà y lắm. Nghiêm trọng lắm rồi à ?. ửª. Lương liếc vợ, bảo: Nhưng tao đang bận dạy con học. Rồi đáp lại sự giục giã của bạn, anh nói: Thôi mà y cứ đi đi, bảo nó thông cảm cho tao. Thấy vậy, chị Hồng lên tiếng: Anh cứ đi với anh ấy đi, để đó cho em.
Một giử sáng, Lương vử, miệng đầy hơi rượu. Nghi ngử, Hồng hửi chồng đi đâu. Anh đi đánh bà i bên nhà thằng Linh chứ đi đâu?. Trời ơi, sao anh lừa em là việc nghiêm trọng?. Thì nghiêm trọng chứ sao, thiếu anh sao chúng nó chơi được, mà anh đâu có lừa em, anh có nói gì đâu, từ đầu đến cuối chỉ bảo nó cứ đi một mình thôi mà , em giục thì anh mới đi.
Mẹo né cơn giận của vợ
à”ng chồng nà o cũng biết trốn vợ đi chơi, hoặc nhậu nhẹt quá khuya mới vử là có lỗi với vợ. Vì thế khi bù khú, các ông cứ vui bừa đi, khi xong việc mới nghĩ đến hậu quả: phải cư xử ra sao với sư tử ở nhà để cuộc vui có một kết thúc có hậu. Đây lại là lúc óc sáng tạo của họ được phát huy.
Lần nà o đi nhậu vử khuya, anh Vĩnh, 40 tuổi, ở Thái Thịnh, Hà Nội, cũng chuẩn bị sẵn một cái phong bì. Mở ví, anh lấy mấy trăm nghìn đồng nhét và o đó, dán lại. Vử đến nhà , vợ vừa há mồm chưa kịp kêu ca, anh đã nhanh tay rút phong bì trong túi ngực: Hôm nay anh em ở cơ sở mời uống mấy chén rồi giữ mãi không cho vử, mệt quá. Lại còn đưa cả phong bì nữa, mẹ nó xem bao nhiêu?. Thế là mẹ nó quên phắt chuyện mắng chồng vì còn mải kiểm tra, trong khi Vĩnh đường hoà ng chui và o phòng tắm rồi lên giường ngáy khò khò.
Cũng để tránh cơn thịnh nộ của bà xã khi vử khuya nhưng anh Thà nh, 30 tuổi, nhà ở quận Hai Bà Trưng, Hà Nội lại không đánh và o tính thích tiửn mà và o sự dễ mủi lòng của vợ. Biết nà ng đang bắc ghế ngoà i phòng khách, thức chong chong đợi chồng vử "cho một trận", anh đánh tiếng vử sự có mặt của mình bằng những bước chân nện thình thịch lên cầu thang gỗ của căn biệt thự xưa, nơi ở chung của mấy gia đình. Đến trước cửa căn hộ của mình, anh chà ng thả mình đánh uửµch một cái xuống sà n sau và i bước chân vử lảo đảo. Lập tức cửa mở, bà xã xông ra, xót ông chồng bị ngã đau nên cuống quýt dìu và o, vừa cà u nhà u vừa lo lắng hửi có đau ở đâu không, rồi xoa dầu, cởi già y, tất... Và việc của Thà nh lúc đó chỉ là vùi mặt và o gối ngủ với nụ cười đắc chí.
Thực ra, những mánh khoé trên cũng chỉ qua mặt được các bà vợ một và i lần là bị lộ tẩy. Các quý ông lại phải sáng tạo những chiêu khác, và nếu thà nh công, một phần cũng là nhử sự cho qua của các bà vợ, vốn đã biết tính chồng. Những lần như thế tôi vừa bực vừa buồn cười, nhưng rồi cũng thôi, vì ông ấy còn cố tìm kế dụ vợ để đi chơi hay để thoát ăn mắng như thế nghĩa là vẫn còn nể vợ, chứ không phải ngang nhiên đi trà n cung mây như nhiửu ông khác, chị Hồng nói.
Chị Nga, vợ anh Thà nh, cũng cùng ý kiến nà y, và nói thêm: Sau những lần bật cười vì các ˜âm mưu™ của chồng, tôi có bảo ông ấy rằng, việc gì cũng có mức độ, nếu anh đi quá thì dù hà i hước đến mấy cũng không vợ nà o chịu nổi đâu. Đến nay, tôi còn cười được trước những trò của chồng là vì ông xã chưa vượt qua cái giới hạn ấy.