Đôi môi tím tái của bé 2 tuổi vì bệnh tim
Media - Ngày đăng : 15:30, 24/10/2011
Trong buổi chiửu ảm đạm, phía ngoà i hà nh lang của Trung tâm tim mạch- Bệnh viện E người phụ nữ cứ ấy cứ đứng đó ôm riết lấy con mặc cho thằng bé quấy khóc đòi và o phòng. Đôi mắt đử hoe, giọng chị nghẹn ứ nấc lên từng tiếng Nín đi con, mai mẹ mua sữa, mai mẹ sẽ mua cho con. Rồi chị lại ngậm ngùi nhìn và o trong phòng chử mấy đứa trẻ uống sữa xong để bế con và o cho khửi lạnh.

Bệnh tim khiến môi bé Kiên luôn tím tái, chân tay nhợt nhạt
Hoà n cảnh đáng thương mà tôi nhắc đến đó là chị Nguyễn Thị Huế và đứa con thơ 2 tuổi Trần Trung Kiên. Thằng bé bị tim nặng, một mình chị ôm con vượt quãng đường xa ở tận bản Pắc Sung, xã Khánh Yên Hạ, huyện Văn Bà n, tỉnh Là o Cai xuống Hà Nội chữa trị mà trong lòng ngổn ngang trăm mối lo.
Hai vợ chồng anh chị cùng sinh ra trong gia đình nghèo khó quanh năm chỉ biết đến công việc là m nương rẫy. Vất vả, cơ cực khiến cả hai vợ chồng dường như chẳng bao giử biết đến tiếng cười. Chỉ đến khi bé Kiên ra đời và o tháng 6/2009 căn nhà dột nát cheo leo giữa đỉnh đồi ấy mới đỡ cô quạnh hơn bởi có tiếng khóc trẻ thơ.
Nhưng niửm vui duy nhất ấy của anh chị sớm đã phải nhường chỗ cho những lắng lo, chật vật vì bé Kiên bắt đầu mang bệnh. Những trận ốm liên miên khiến em quấy khóc suốt cả, xót con quá hai vợ chồng anh chị phải dắt díu nhau đánh liửu xuống Hà Nội chạy chữa dù trong túi chỉ có vừa vặn tiửn đi xe. Và cũng kể từ đó là những ngà y dà i 3 con người ấy cứ bồng bế nhau đi hết viện nà y đến viện khác để hi vọng cứu sống con.
Phải nằm viện dà i ngà y, hai anh chị vốn đã khó khăn nay lại cà ng kiệt quệ. Những đồng tiửn cuối cùng rồi cũng hết khiến anh phải đi bắn mìn cho các mử đá để cầm nóng tiửn gửi lên cho con. Nhắc đến chồng, chị Huế không cầm được nước mắt, xót xa nói: Hai vợ chồng tôi không còn cách nà o khác nên anh ấy mới phải đi bắn mìn cho người ta. Nguy hiểm lắm bởi là m việc nà y lúc nà o cũng phải đứng cheo leo trên cao, có những hôm đất đá văng xa bắn hết cả và o người. Thế là ở trên nà y con ốm, ở nhà chồng lại nằm bị thương...Thật tình tôi không biết là m như thế nà o cả. Nói xong chị lại quay sang nhìn con xót xa đau đớn. Đứa bé hồn nhiên chưa hiểu gì, chỉ biết tựa và o ngực mẹ lí nhí hửi Sao mẹ lại khóc? rồi lại quay ra nghịch mấy thứ đồ chơi của mấy đứa trẻ giường bên.

Hai mẹ con suốt mấy tuần nay sống "lay lắt" ở bệnh viện tìm cơ hội được điửu trị
Trao đổi với bác sĩ Trần Đắc Đại (Trung tâm tim mạch “ bệnh viên E) tôi được biết : trong tim của em có quá nhiửu dị tật nên phương pháp phẫu thuật chỉ mang tính chất tạm thời. Cũng chính vì thế mà cơ thể của em thiếu oxy khiến chậm lớn và ảnh hưởng đến mọi hoạt động của em.
Hai năm với trái tim lỗi nhịp, đôi môi xinh xinh của em giử đã thâm tím tái. Những ngón tay, ngón chân bé xíu cũng mang cùng một mà u thâm đen yếu ớt. Nhìn thằng bé cứ mải mê với mấy đồ chơi, chốc chốc lại ngước lên cười với mẹ rồi lại hửi Bệnh tim của con chưa khửi hả mẹ? khiến tôi vô cùng bất ngử. Chị Huế giả thích với tôi Cháu không biết bệnh tim là gì đâu cô ạ? Nghe bác sĩ và người lớn nói chuyện thì biết như thế nên nói lại thôi. Nhưng ngà y nà o cháu cũng hửi khiến tôi đau lòng lắm
Đang dở câu chuyện, có bé con giường bên lại đòi mẹ lấy cho hộp sữa để đầu giường khiến chị lại vội và ng bế con đi. Chà o tôi với đôi mắt vẫn còn đử hoe đầy nước Thằng bé thích uống sữa lắm nhưng tôi hết sạch tiửn rồi nên đà nh chịu. Xin lỗi cô, mẹ con tôi ra ngoà i.